08/01/2026
(English below)
Tôi muốn chia sẻ trải nghiệm tại Tuần lễ Văn hóa Quốc tế ở Thảo Cầm Viên từ 30.12.2025 đến 04.01.2026. Đây là lần đầu tiên tôi tham gia một hội chợ dài ngày như vậy, với 6 ngày liên tiếp, mỗi ngày từ 14 đến 16 tiếng, cả thời gian chuẩn bị, bán hàng và dọn dẹp. Mỗi đêm tôi chỉ ngủ khoảng 4 tiếng vì đau lưng, đau chân và chuột rút. Tôi không than vãn về mệt mỏi, mà chỉ muốn nhấn mạnh rằng mọi thứ tôi làm là nỗ lực một mình để xây dựng thương hiệu này, không phải nhờ vào "ông chồng Đức" trong trí tưởng tượng của một số người.
Bình thường tôi chỉ bán ở Thảo Điền, nơi tôi đã quen thuộc với các trường quốc tế. Vì làm một mình, không có nhân viên, tôi thường bán gần và thỉnh thoảng mới đi xa. Tuy nhiên, lần này tại Thảo Cầm Viên, tôi rất vui khi có nhiều khách yêu thích sản phẩm và thậm chí còn lấy liên hệ để đặt giao hàng vào ngày hôm sau.
Tuy nhiên, tôi cũng muốn nhấn mạnh một vấn đề: có những người (tất cả đều là người lớn, từ 25 đến 60 tuổi, và 100% là người Việt Nam) không phải là "khách hàng" vì họ không mua gì, mà chỉ tự ý sờ vào bánh mì, xúc xích tôi bày bán để "xem nó là cái gì". Khi bị yêu cầu bồi thường, họ trốn tránh trách nhiệm, thậm chí có người còn chỉ trích ngược lại tôi.
Tôi muốn làm rõ như sau:
1. Hàng hóa trên bàn là tài sản của tôi, không phải của các bạn. Việc tự ý sờ mó vào tài sản của người khác mà không được phép là THIẾU TÔN TRỌNG và THIẾU GIÁO DỤC.
2. Bàn tay tiếp xúc với rất nhiều bề mặt và đồ vật mỗi ngày, mỗi cm² da có thể chứa tới 40.000 vi khuẩn, đặc biệt là ở lòng bàn tay, ngón tay và móng tay. Các bạn không có kiến thức cơ bản về vệ sinh an toàn thực phẩm – đó là THIẾU HIỂU BIẾT.
3. Khi bị yêu cầu bồi thường, các bạn viện lý do "lỡ tay", "tưởng là đồ trưng bày"... đó là NGỤY BIỆN. Nếu không biết, các bạn có thể hỏi tôi trước thay vì tự ý động vào. Các bạn đều là người lớn, từ 25 đến 60 tuổi, không thể nói "lỡ tay" sờ vào đồ ăn của người khác khi chưa được phép. Nếu không thể kiểm soát hành vi của mình, có lẽ các bạn nên tìm sự hỗ trợ từ các chuyên gia về rối loạn hành vi hoặc tâm thần. Các bạn muốn dạy con cháu mình như thế nào khi bản thân còn VÔ TRÁCH NHIỆM và THIẾU TỰ TRỌNG?
4. Khi các bạn né tránh nhận lỗi và yêu cầu tôi phải nói chuyện nhỏ nhẹ, tôi xin hỏi, nếu có kẻ trộm vào nhà, các bạn có gọi "chú" và xưng "con" không? Nếu các bạn xin lỗi, nhận trách nhiệm và thanh toán ngay, thì tôi đâu cần phải to tiếng. Nhưng khi các bạn phủi tay, bỏ đi, trốn tránh trách nhiệm, lại còn đòi tôi phải nhỏ nhẹ, lịch sự với các bạn – đó là MẤT DẠY.
Những người THIẾU HIỂU BIẾT, THIẾU TÔN TRỌNG, THIẾU GIÁO DỤC, VÔ TRÁCH NHIỆM, THIẾU TỰ TRỌNG, và MẤT DẠY không có quyền yêu cầu tôi phải nói nhỏ nhẹ, lịch sự với họ. Tôi không làm dịch vụ cho những người gây thiệt hại cho tôi. Các bạn không trả lương cho tôi, mà ngược lại, các bạn là người làm hỏng hàng hóa của tôi. Tôi không có trách nhiệm và nghĩa vụ phải nhường nhịn các bạn.
---------
I want to share my experience at the International Cultural Week at Thao Cam Vien from December 30, 2025, to January 4, 2026. This was my first time participating in such a long event, with 6 consecutive days, each day lasting from 14 to 16 hours, including preparation, selling, and cleaning up. I only slept about 4 hours each night due to back pain, sore feet, and cramps. I am not complaining about the fatigue; I just want to emphasize that everything I have done is the result of my own efforts to build this brand, not thanks to a "German husband" in the imagination of some people.
Normally, I only sell in Thao Dien, where I am familiar with international schools. Since I work alone and have no staff, I usually sell close by and occasionally go farther. However, this time at Thao Cam Vien, I was very happy to see many customers who loved my products and even took contact information to place orders for delivery the following day.
However, I also want to address an issue: there are people (all adults, aged 25 to 60, and 100% Vietnamese) who are not "customers" because they did not purchase anything but instead simply touched the pretzels and sausages I was selling to "see what it was". When asked to compensate for the damage, they avoid responsibility, and some even criticize me in return.
I want to clarify the following:
1. The goods on the table are my property, not yours. Touching other people's property without permission is LACK OF RESPECT and LACK OF EDUCATION.
2. Hands come into contact with many surfaces and objects every day. Each square centimeter of skin can contain up to 40,000 bacteria, especially on the palms, fingers, and nails. If you lack basic knowledge of food hygiene, that is LACK OF UNDERSTANDING.
3. When you are asked to compensate, you make excuses like "I slipped," "I thought it was just for display"... that's EXCUSES. If you don't know, you can ask me first instead of touching things without permission. You are all adults, aged 25 to 60, and cannot claim "I slipped" when touching someone else's food without permission. If you cannot control your behavior, perhaps you should seek help from specialists for behavioral or psychological issues. How do you expect to teach your children when you yourself are IRRESPONSIBLE and LACK SELF-RESPECT?
4. When you avoid taking responsibility and ask me to speak gently, may I ask, if a thief breaks into your house, would you speak politely and gently to them? If you apologized, took responsibility, and paid immediately, I wouldn't need to raise my voice. But when you shrug it off, walk away, avoid responsibility, and still demand that I speak gently and politely to you – that is RUDE.
Those who are LACKING UNDERSTANDING, LACK RESPECT, LACK EDUCATION, IRRESPONSIBLE, LACK SELF-RESPECT, and RUDE do not have the right to demand that I speak softly and politely to them. I do not provide services to those who cause damage to me. You do not pay my salary; on the contrary, you are the ones who damage my goods and cause me loss. I have no responsibility or obligation to tolerate you.
---------
38 street 5, Làng Báo Chí, Thảo Điền Ward, Thủ Đức City, HCMC
Hotline: 0818 776 796