14/05/2026
Năm ngoái là năm đầu tiên được ăn sầu rụng tận gốc, lần đầu trợn tròn mắt khi buổi chiều thương lái đi qua vựa sầu thu , chất đầy 1 u trước cổng mỗi nhà. Rồi buổi tối chạy xe dọc phố , những là sầu chín cây, trái to hơn cái đầu mình. Sầu rẻ tới bất ngờ, thứ mà lâu nay mình chỉ dám ăn thèm thuồng.
Mình gửi từ Gia Lai ra Bắc, mọi người ăn mà mê cái miếng sầu béo ngậy.
Vào đó mới biết hoá ra sầu dọc đường ngoài này đều phải nhúng thuốc để giữ sầu không chín. Chín hết thì tốt cho người mua, mà tội cho các bác đi buôn lắm. Mình nghe có thuốc là cũng rén hẳn. À mà không, thực ra là ăn sầu chín cây trong Tây Nguyên rồi là cũng biết “ chê” sầu sượng ngoài Bắc. Cái nết mua thật nhiều về không ăn hết bọc cất ngăn đông, rồi cuối cùng không ăn , mang chia dần cho mọi người. Vài tháng cũng hết.
Năm nay nghe tin sầu bị quay đầu nhiều lắm. Miền Tây còn đứng ngồi không yên, sầu rẻ như cho. Sót ruột lắm. Cũng mong là bà con Tây Nguyên sẽ nhận được tin tốt hơn bà con miền Tây. Bây giờ nông nghiệp sạch mới là xu hướng, cây cafe nhà em 2 năm nay cũng đều phải chăm theo hướng hữu cơ để dưỡng đất. Mình làm nông, mình phải theo đường dài chứ không thể ăn sổi được. Phải không bà con!