11/07/2026
“Đẻ thêm đứa nữa đi”
Đây có lẽ là một trong những câu hỏi han quen thuộc mỗi dịp Tết đến xuân về, giỗ chạp, hội họp mà vợ chồng mình thường nghe 😁
Thật ra, chúng mình chưa bao giờ có ý định sinh thêm em bé. Nhiều người tôn trọng quyết định đó, nhưng cũng có người cho rằng như vậy là ích kỷ. Mình hiểu vì sao họ nghĩ thế, bởi từ trước đến nay, hình ảnh một gia đình có hai con dường như đã trở thành điều rất quen thuộc.
Nhưng với vợ chồng mình, chuyện có thêm con chưa bao giờ là quyết định có thể đưa ra chỉ vì áp lực từ bên ngoài hay vì người khác cho rằng đó là điều nên làm.
Mình luôn nghĩ rằng đã sinh một đứa trẻ ra thì phải thực sự yêu thương và có trách nhiệm với cuộc đời của đứa trẻ đó. Sinh con không phải để hoàn thành một "chỉ tiêu", cũng không phải để sau này con có anh có em mà cùng nhau chăm sóc bố mẹ khi về già. Một đứa trẻ đến với thế giới này nên vì chính con được mong đợi và được yêu thương, chứ không phải để gánh trên vai một vai trò nào đó mà người lớn đã định sẵn.
Nhiều người cũng lo Tom sẽ cô đơn vì là con một. Nhưng thật lòng mà nói, cho đến bây giờ mình chưa từng thấy Tom cô đơn. Em gái mình có hai bạn nhỏ. Từ bé đến giờ, Tom luôn coi đó là em của mình chứ không phải em họ. Mỗi lần gặp nhau, ba đứa quấn quýt suốt ngày, tranh nhau đồ chơi, mách tội nhau, rồi lại bênh nhau. Rồi không gặp nhau được phải video call để nhìn thấy mặt nhau, khoe chiến tích, khoe đồ chơi mới,… Nhìn chúng nó, mình thấy tình cảm đâu nhất thiết phải được quyết định bởi cùng một bố mẹ.
Ở nhà, Tom cũng thân với bố mẹ. Có lẽ vì là con một nên con dành nhiều thời gian cho chúng mình hơn, còn chúng mình cũng có nhiều thời gian dành cho con hơn. Ba người đi chơi cùng nhau, đạp xe cùng nhau, ăn uống, trò chuyện và kể cho nhau nghe đủ chuyện trên đời. Có những lúc mình cảm thấy Tom không chỉ là con, mà còn là một người bạn nhỏ trong gia đình.
Mình không nghĩ hạnh phúc của một đứa trẻ được quyết định bởi việc con có bao nhiêu anh chị em. Điều quan trọng hơn là con có được sống trong một gia đình hạnh phúc, được yêu thương, được lắng nghe và được tôn trọng hay không.
Mình cũng không quá lo chuyện sau này Tom sẽ cô đơn. Ngoài hai đứa em mà con vẫn luôn coi như em ruột, rồi một ngày nào đó con sẽ có những người bạn thân, có gia đình riêng của mình để yêu thương và đồng hành. Thế nên điều mình nghĩ người lớn cần làm bây giờ là gieo vào trong con sự yêu thương, sự kết nối và cảm giác gần gũi với mọi người xung quanh. Mình không thích những câu kiểu: "Giờ còn nhỏ nên thế thôi, lớn lên rồi có khi chẳng chơi với nhau nữa đâu." Tình cảm cũng giống như một cái cây nhỏ vậy. Nếu được chăm sóc, vun trồng và tưới tắm bằng những điều tử tế mỗi ngày thì nó sẽ lớn lên theo năm tháng. Anh em, họ hàng, bạn bè hay bất kỳ mối quan hệ nào cũng thế, sự gắn kết không tự nhiên mà có, cũng không tự nhiên mà mất đi. Nó được nuôi dưỡng từ rất nhiều những điều nhỏ bé trong cuộc sống thường ngày.
Có thể lựa chọn của gia đình mình không phù hợp với tất cả mọi người. Và mình cũng không cho rằng sinh một con hay hai con thì cách nào tốt hơn cách nào. Mỗi gia đình đều có hoàn cảnh, điều kiện và mong muốn riêng.
Còn với chúng mình, có Tom là một món quà rất lớn rồi. Bố mẹ hạnh phúc khi có Tom. Và điều quan trọng nhất là Tom cũng đang hạnh phúc với cuộc sống của mình.