14/06/2025
Phở... B40
Cũng khá lâu, chúng tôi được cử đi học tại Hà Nội. Xa quê, nhớ quá, bảo vợ gắng gửi cái chi đó của quê mình cho đỡ quay quắt. Ai dè vợ lại gửi…phở sắn.
Tôi nhớ như in cảnh mắt tròn, mắt dẹt ngạc nhiên của đám bạn học người Bắc, kẻ Nam khi tôi giới thiệu và mời ăn phở sắn Quảng Nam, đúng ngay chiều mưa Hà Nội.
Bữa ăn hôm đó, phở sắn được chế biến chưa chuẩn vị lắm, bởi ký túc xá Học viện cấm nấu ăn, nên tôi phải lén tận dụng những thứ đang có để được bữa ăn tạm gọi là cơ bản.
Vài con cá tràu, ít lạng thịt heo ba chỉ; vài lát dứa, thêm ít cọng hành cùng nồi nước nhưn nấu trong nồi cơm điện; sợi phở sắn xé nhỏ, trụng sơ với nước cho mềm; thêm rổ rau sống thập cẩm thành bữa ăn đặc biệt.
Dù thiếu nhiều thứ: thiếu rau sống chuối cây, thiếu lá xoài làm rau sống, thiếu củ nén, dầu phụng nhà để khử cho thơm (ngoài Bắc, thói quen gia vị không dùng củ nén) nhưng cũng đủ để trở thành kỷ niệm hay nhắc nhất trong mỗi chiều mưa tháng Mười.
Mấy anh bạn ngoài Bắc vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon. Họ khen thiệt tình vì tôi biết phở sắn quê mình ngon thật. Họ cũng ấn tượng về phở sắn đến nỗi đặt tên khác cho món này là phở B40.
Bởi, tinh bột từ củ sắn (củ mì) được người quê ép thành từng miếng vuông vức, có từng ô vuông giống như mành lưới B40 hay dùng để rào vườn. So sánh ví von nghe có vẻ buồn cười, nhưng đó cũng thêm phần đặc biệt cho món phở sắn - thứ mà tìm khắp nơi chẳng thấy ai làm thành món ăn như quê mình.