Laque&Lac greens drink

Laque&Lac greens drink At Laque&Lac drink stall, customers experience drinks made from premium Laque vegetable powder and Lac -Vietnam robusta coffee.

25/08/2026

Qua lăng kính AI 🥰
( Ảnh khách tặng)

Năm nào cũng thế, 2 lần nhà Laque&Lac greens drink sẽ thay cờ mới trước 30/04 và 19/08.Quán đơn sơ, chỉ những vật tư cần...
16/08/2026

Năm nào cũng thế, 2 lần nhà Laque&Lac greens drink sẽ thay cờ mới trước 30/04 và 19/08.
Quán đơn sơ, chỉ những vật tư cần thiết, vừa đủ, không chi tiền vào những vật phẩm trang trí, cây hoa cũng là cây nhà lá vườn cả.
Cây cối đến với quán đôi khi cũng hữu duyên lắm: dàn dã quỳ là có sẵn từ hồi mới về quê mình đã gieo hạt, 2 cây sung với bộ rễ trồi lên cũng thế, cây thanh thất là ba mình cắm đại nay to lớn vô cùng, cây hoa giấy bà hàng xóm cho, mâý lá kiểng chú hàng xóm dư đem cho, cây nhàu cây gòn, cây bơ tự mọc, mía, nho là mình trồng....thế thôi là thành cái quán nhỏ thật chạm thiên nhiên.
Khách ở đây cũng đặc biệt lắm, họ không sợ nắng, không thích những thứ béo ngậy nghệ mùi trong ly nước của mình, họ thích mộc mạc giản đơn và đúng chất của nguyên liệu!

Ở đây phố xá hiền như cỏCó nỗi hồn nhiên giữa mặt ngườiỞ đây cỏ sẽ hiền hơn phốBởi dưới chân em có mặt trời.- Phố | Trịn...
03/08/2026

Ở đây phố xá hiền như cỏ
Có nỗi hồn nhiên giữa mặt người
Ở đây cỏ sẽ hiền hơn phố
Bởi dưới chân em có mặt trời.

- Phố | Trịnh Công Sơn

Muốn dựng nghiệp lớn hãy bắt đầu từ sạp hàng rongCó một bạn trẻ mới vừa tốt nghiệp đại học hẹn gặp tôi ở một quán cà phê...
29/07/2026

Muốn dựng nghiệp lớn hãy bắt đầu từ sạp hàng rong

Có một bạn trẻ mới vừa tốt nghiệp đại học hẹn gặp tôi ở một quán cà phê lớn ngay trung tâm thành phố.

Cậu ấy ăn mặc sành điệu, tay vuốt gel bóng mượt, đặt lên bàn một bản kế hoạch dày cộp. Vừa ngồi xuống, miệng cậu đã thao thao bất tuyệt về một “chuỗi không gian trải nghiệm chữa lành tích hợp công nghệ số”. Nào là hạt cà phê phải nhập nguyên hạt từ Buôn Ma Thuột, máy pha phải mua loại vài trăm triệu từ Ý, thiết kế quán theo phong cách tối giản đang thịnh hành trên thế giới, rồi cả ứng dụng điện thoại tự động nhận diện khách hàng để gợi ý thực đơn theo tâm trạng. Chưa dừng lại ở đó, cậu tiếp tục vẽ ra những khái niệm đao to búa lớn về hệ sinh thái toàn diện, bệ đỡ nền tảng, chu trình vận hành khép kín, cùng tham vọng mở rộng chuỗi và nhượng quyền kinh doanh khắp cả nước. Cậu tự tin bảo đã thuyết phục được gia đình rót cho vài tỷ đồng làm vốn, chỉ cần bấm nút là con thuyền ra khơi.

Cậu nhìn tôi, mắt sáng rực: “Em muốn tạo ra một đế chế dịch vụ mới, định vị lại phong cách sống của giới trẻ bây giờ. Em cảm thấy mình sinh ra là để khởi nghiệp. Anh thấy mô hình này của em đáng giá bao nhiêu tiền?”

Tôi ngồi nghe cậu ấy nói suốt nửa giờ đồng hồ, không một lời ngắt quãng. Đợi cậu dứt lời, tôi liền dội ngay một gáo nước lạnh: “Trước mắt, cậu đừng đốt vài tỷ bạc của bố mẹ. Hãy mua một cái thùng xốp, chục cái ghế nhựa, ra bờ kè hoặc cổng trường đại học dọn một sạp trà đá, cà phê dạo bán thử một tuần xem sao.”

Cậu khựng lại, vẻ kiêu hãnh trên mặt tắt ngấm.

“Bán trà đá vỉa hè? Anh đùa em hả? Thời buổi nào rồi còn làm cái đó, đấy là việc của các bà, các cô. Việc em muốn làm là dựng chuỗi thương hiệu, dẫn dắt xu hướng, thay đổi cả một thói quen tiêu dùng…”

Tôi cười. “Đến một sạp hàng vỉa hè cậu còn không vận hành nổi, thì bàn làm gì chuyện xoay chuyển thiên hạ?”

Đừng xem thường sạp hàng rong nơi vỉa hè kia, nó chính là mảnh gương toàn ảnh phản chiếu cả cõi nhân gian. Nó gom gọn những gì cốt lõi nhất của việc giao thương, là nơi thử lòng người chân thực nhất, và cũng là cái lò luyện chí với cái giá rẻ nhất. Một người có cốt cách làm chủ hay không, có gánh nổi đại nghiệp hay không, cứ ném ra vỉa hè một tuần là nhìn thấu tám chín phần.

Mảnh đất vuông vức nhỏ bé ấy sẽ bắt cậu phải đi qua tám cửa ải. Vượt qua được rồi, mới có tư cách bàn những chuyện tiếp theo.

ải thứ nhất: Sĩ diện
Đây là bức tường phải đập vỡ đầu tiên, và cũng là thứ cứng đầu nhất. Nhất là với những kẻ chữ nghĩa đầy mình, tự coi là người có học, được đào tạo trường lớp bài bản. Bắt họ cúi mình xuống cái xó chợ đông đúc, mở miệng rao bán, chào mời, hạ mình trước người qua đường, việc đó còn đau hơn hoạn. Họ sợ bạn bè trông thấy, sợ họ hàng cười chê. Cái sĩ diện ấy chính là cái tôi mù quáng, một ảo ảnh sống bằng lời khen chê của thiên hạ.

Khởi nghiệp là gì? Bản chất của việc khởi nghiệp là buông cái tôi đi để phụng sự muôn người. Đó là lúc cậu phải phủ phục sát đất để thỏa mãn nhu cầu của người khác, giải quyết nỗi đau của người khác. Thân mình hạ xuống càng thấp, sự nghiệp dựng lên càng cao. Mặt không dám dày, tâm chỉ nghĩ đến mình thì làm sao làm ra thứ chạm đến lòng người?

Vậy nên, đừng nói chuyện vĩ mô. Cậu có dám trải tấm bạt ở cổng bến xe đông đúc để bán mấy thứ đồ chơi cỏn con không? Giọng rao có run không? Thấy người quen có trốn tránh không? Chưa qua được ải này, cậu vẫn chỉ đang sống vì cái bóng của mình, chứ chẳng phải vì người mua.

ải thứ hai: Chọn sản phẩm
Buông được sĩ diện rồi thì đến bài học về sự nhạy bén: Bán cái gì? Bước này gạt phăng 90% những kẻ mộng mơ.

Kẻ mơ mộng thường dựa vào cái tôi để chọn sản phẩm: thấy món này hoài niệm, thấy cái này độc lạ, thấy triết lý này cao siêu. Họ đang bán cái gu của chính mình, tự vuốt ve bản thân mình chứ chẳng phải làm kinh doanh. Kết quả là hàng ế chỏng chơ, rồi ngồi than thân trách phận đời không hiểu mình.

Người làm ăn thực thụ chỉ nhìn một hướng: thị trường cần gì? Họ nhạy bén như chó săn đánh hơi nhu cầu. Ngày hè đổ lửa, họ bán trà đá, nước sấu, nước me ướp lạnh. Đêm hội tan tầm, họ bán băng đeo đầu, cờ hoa. Dưới chân tòa nhà văn phòng, họ bán ổ bánh mì thịt, hộp xôi nóng nhanh gọn. Họ không nói chuyện thơ mộng với cái bụng đói của thị trường, họ trao đổi với nhu cầu.

Tôi từng gặp một cậu trẻ bày sạp hàng ở phố đi bộ, bán thơ thư pháp tự viết. Thơ rất hay, chữ rất đẹp. Nhưng cả tối bán được hai ba tờ. Ngay bên cạnh, một ông chú kê bếp lò bán thịt xiên nướng, khói nghi ngút, tay thoăn thoắt không kịp ngơi, khách vây kín. Cậu trẻ rầu rĩ, chê người đời dung tục, không biết thưởng thức cái thanh cao.

Thực ra không phải người ta dung tục, mà do cậu trẻ đã chọn sai chiến trường. Giữa cái phố náo nhiệt này, người ta đi bộ mỏi chân, bụng đói, cái thèm ăn là mãnh liệt nhất. Thứ thức ăn tinh thần của cậu ấy đặt ở đây là lạc lòng. Không phải thơ không hay, chữ không đẹp, mà cậu ấy không thấy được dòng chảy năng lượng của đám đông đang hướng về đâu.

Chọn thứ để bán là sự thấu hiểu người đời. Kẻ ôm bản vẽ thị trường vĩ mô ra vỉa hè thường mắt mù tai điếc, còn các bà các mẹ chẳng học hành cao xa, bằng trực giác mộc mạc lại luôn chọn đúng thứ dễ bán nhất, vì họ sống sát với đời thực, hiểu thấu nhân tình thế thái.

ải thứ ba: Định giá
Chọn được đồ rồi, bán bao nhiêu? Đây lại là một góc khuất của lòng người. Nhiều người định giá bằng sự sợ hãi, thiếu tự tin. Nhập năm đồng, định bán tám đồng lại sợ người ta chê đắt, thôi bán bảy đồng, thậm chí bán năm đồng rưỡi để lấy số lượng bù lại. Tư duy này lộ ra hai tử huyệt: một là không biết rõ giá trị của mình, hai là sợ việc kiếm lời.

Giá trị một món đồ không nằm ở giá vốn, mà nằm ở chỗ nó giải quyết được nỗi lo gì, mang lại niềm vui gì cho người mua. Giữa nắng cháy chang chang, ngụm nước đáng giá một thỏi vàng. Cổng trường ngày nắng, chai nước giá tăng gấp ba, dù vốn vẫn thế. Định giá là bài thử xem cậu có dám ngẩng cao đầu nhận lấy phần thưởng từ giá trị mình tạo ra hay không.

Tôi từng ghé mua ủng hộ một cô gái bày sạp bán bánh ngọt tự làm bên đường. Khi nếm thử, tôi thực sự kinh ngạc: bánh ngon vô cùng, vị ngọt thanh tao, hình thức bên ngoài lại được chăm chút rất đẹp và tỉ mỉ. Nhưng khi nhìn xuống cái hộp đựng thì quả thực đáng tiếc, nó trông tuềnh toàng, thô kệch, không xứng tầm với sự tỉ mỉ của cái bánh đặt bên trong. Tôi hỏi thăm thì biết giá vốn mỗi hộp tính cả nguyên liệu sạch là mười lăm ngàn, và cô đang bán ra với giá hai mươi ngàn.

Tôi nói: “Sao em không đầu tư nâng cấp chiếc hộp nhìn cho thật trang nhã, thanh lịch, rồi nâng giá lên bán ba mươi ngàn?”

Cô gái thoáng nét e dè bảo: “Bán đắt em sợ không ai mua”

Tôi ôn tồn nói: “Em xem, chiếc bánh em làm tinh tế thế này xứng đáng có một chiếc áo xứng tầm. Khi khoác lên nó chiếc hộp trang nhã, em không còn bán một món ăn chơi thông thường, mà là đang bán một niềm vui nho nhỏ, bán sự chiều chuộng bản thân, bán một thức quà ấm áp để người ta gửi gắm tâm tình cho người thương. Bán hai mươi ngàn với chiếc hộp tuềnh toàng kia, người ta chỉ coi nó là thứ bánh chợ.”

Cô nghe lời tôi, tỉ mẩn chăm chút lại phần hộp đựng nhìn cho nhã nhặn rồi nâng giá sản phẩm. Cô còn tự tay quay những thước phim ngắn chỉn chu, ghi lại từng công đoạn làm bánh tỉ mỉ của mình để đăng tải lên các kênh Mạng Xã Hội. Kết quả là người đến tìm mua còn đông đúc hơn hẳn ngày trước.

Nhiều người bại trận vì không dám kiếm tiền, thấy đồng lời là ngượng ngùng. Sâu xa là do tự coi nhẹ mình, không nhìn nhận được giá trị của bản thân, không tin mình xứng đáng. Đến tiền còn không dám đường đường chính chính mà thu, thì dựng nghiệp làm sao? Đồng lời là dòng máu nuôi sống cơ đồ. Sạp hàng vỉa hè sẽ rèn cho cậu cái nhìn thực tế về giá trị qua những lời mặc cả, để lòng phẳng lặng trước đồng tiền kiếm được.

ải thứ tư: Kéo người tới
Đồ xong, giá tốt, nhưng ngặt nỗi: không một bóng người. Sạp bày ra đó, dòng người ngược xuôi nhưng không ai ngó mắt. Nó giống như cậu dựng một cái nhà giữa rừng sâu, chẳng ai biết đường vào. Ấy là chuyện kéo khách.

Ở vỉa hè, khách từ đâu ra? Trước hết là chỗ đứng. Đầu ngã ba hay trong ngõ cụt? Cổng chợ hay bờ hồ? Chỗ đứng quyết định người qua lại. Chọn chỗ đứng là chọn người mình muốn bán.

Tiếp theo là tiếng rao. Cậu có dám nghếch cổ gọi to không? "Ai đi ngang qua ghé mắt xem thử...", "Trái cây ngọt lịm, không ngon không lấy tiền!". Tiếng rao thô mộc ấy chính là cách gọi người nguyên thủy nhất. Nó dùng âm thanh xé toạc cái ồn ào của phố thị để găm vào tai người ta một lời hứa chắc nịch. Những kẻ lịch lãm thường xấu hổ không dám hét, chỉ ngồi im đợi người có duyên. Đó là lối nghĩ của người làm ra đồ chứ không phải người bán đồ. Đồ tốt đến mấy mà giấu kín thì cũng là số không.

Ngoài tiếng rao, còn có sự trưng bày. Sạp hàng của cậu được vứt đống ngổn ngang, hay được xếp gọn gàng, sạch sẽ và rực rỡ ánh đèn? Một sạp hàng được bài trí tỉ mỉ bản thân nó đã là một chiếc búa thị giác, có thể tóm chặt ánh nhìn của người ta chỉ trong một giây, phát đi tín hiệu về sự chuyên nghiệp và đáng tin cậy.

Đây chính là hình thái sơ khai của hình ảnh thương hiệu và trải nghiệm người dùng. Cửa ải thu hút khách hàng thử thách năng lực chủ động tấn công và kết nối với thế giới của cậu. Cậu không thể tiếp tục cắm cúi chỉ lo mỗi sản phẩm, cậu buộc phải ngẩng đầu nhìn đường, tìm mọi cách để người khác nhìn thấy cậu, nghe thấy cậu, và bước đến trước mặt cậu. Năng lực này quan trọng gấp trăm lần việc cậu ngồi viết một bản kế hoạch kinh doanh hoàn hảo.

Ải này thử tài cậu chủ động bước ra kết nối với cuộc đời, quan trọng gấp vạn lần những bản kế hoạch trên giấy.

ải thứ năm: Chốt đơn
Khách dừng chân, cầm đồ lên hỏi: “Cái này bao nhiêu?”. Đây là lúc tim đập chân run, phát súng quyết định mọi công sức trước đó. Khách sẽ chê đắt, sẽ so sánh với hàng bên cạnh, sẽ bảo để xem thêm. Cậu làm gì? Hạ giá ngay lập tức để cầu xin, hay đứng trân trân không biết nói gì, hay biết dùng một câu để giữ chân họ?

Đây là trận chiến tâm lý giáp lá cà. Cậu phải đọc vị người đối diện trong cái chớp mắt: Họ muốn mua thật hay chỉ hỏi chơi? Họ đang lo về giá, về chất, hay chưa tin mình? Rồi dùng lời sắc như dao để cởi trói cái lưỡng lự của họ.

“Cô ơi, cô nhìn quả chín cây con hái từ sáng sớm đây này, ngọt lịm. Cô cứ nếm thử, không ưng con biếu không”. “Anh ơi, cái này đắt hơn vài đồng nhưng dùng bền gấp đôi, em làm cẩn thận cho anh, sai một tí em đền tiền”.

Những câu nói ấy phải được mài giũa hàng ngàn lần. Người bán vỉa hè giỏi đều là bậc thầy thấu hiểu lòng người. Rất nhiều người giỏi kỹ thuật làm ra đồ không tì vết nhưng đụng khâu bán là ngậm hột thị. Đây là một khuyết điểm chí mạng. Khởi nghiệp chính là việc cậu phải đem tư tưởng, sản phẩm và giá trị của mình bán ra cho thế giới này. Không dám bán, không biết bán, hay khinh miệt việc bán, thì hành trình khởi nghiệp của cậu chỉ là một trò chơi tự vui một mình.

ải thứ sáu: Tính toán sổ sách
Đêm muộn dọn hàng về, việc đầu tiên là gì? Là tính toán. Hôm nay thu được bao nhiêu tiền mặt? Vốn liếng hết bao nhiêu? Tiền chỗ, tiền xe, tiền nước nôi lặt vặt mất bao nhiêu? Cuối cùng trong túi thực sự còn lại mấy đồng lời?

Phép tính cộng trừ ấy chính là cái gốc cốt lõi của việc quản trị dòng tiền. Nhiều người làm ăn nhìn bề ngoài rầm rộ, oai phong, nhưng hỏi đến tháng này thực kiếm được bao nhiêu thì mặt ngơ ngác. Sổ sách như một mớ bòng b**g. Họ không nhạy với con số, thờ ơ với chi phí.

Mở sạp vỉa hè là cách ép cậu mỗi ngày đều phải đối mặt với dòng tiền thực tế nhất. Mỗi một đồng ra đồng vào đều rõ ràng mồn một. Từ đó cậu sẽ hình thành sự nhạy cảm tột độ đối với chi phí. Cậu sẽ vì muốn tiết kiệm năm hào tiền nhập hàng mà sẵn sàng chạy thêm hai con phố. Cậu cũng sẽ từ đó hình thành sự trân quý tột cùng đối với lợi nhuận. Cậu hiểu rằng đó mới là phần thưởng thực sự thuộc về mình sau một ngày vất vả.

Cái cảm giác “liền ruột liền gan” đối với những con số này là thứ cậu sẽ không bao giờ học được trong giảng đường của các trường kinh doanh. Khi cậu có thể tính toán một cách rành mạch: Hôm nay mình bán được 50 ly nước, mỗi ly lời 5 đồng, tổng lợi nhuận là 250 đồng. Quá trình này sẽ mang lại cho cậu một cảm giác kiểm soát vô cùng vững chãi. Cậu biết công việc làm ăn của mình là lành mạnh và có thể phát triển bền vững. Cảm giác kiểm soát đó chính là nguồn cội cuối cùng tạo nên sự an tâm của mọi nhà doanh nghiệp.

ải thứ bảy: Nhìn nhận và đúc rút
Đời không phải lúc nào cũng phẳng lặng. Sẽ có ngày trời đổ mưa giông khách chẳng ra đường, có ngày quản lý đô thị đến đuổi chạy trốn chui trốn lủi, có ngày hàng ế chỏng chơ. Lúc ấy, phản ứng của cậu sẽ nói cho biết cậu là vàng hay là thau.

Kẻ yếu đuối sẽ than trời trách đất, đổ tại số đen rồi ngày mai bỏ cuộc. Người có chí sẽ đóng cửa suy ngẫm: Tại sao hôm nay ế? Chọn đồ sai, đặt giá cao, chỗ đứng chưa thiêng hay ăn nói chưa duyên? Ngày mai sửa thế nào? Có nên đổi chỗ, có nên bớt giá, có nên làm quà tặng kèm?

Quá trình nhìn nhận lại này chính là phương thức giúp con người trưởng thành nhanh nhất. Nó khiến cậu hút được chất dinh dưỡng từ mỗi một lần thất bại, biến tiêu sản mang tên trắc trở thành tài sản mang tên kinh nghiệm. Con đường khởi nghiệp chín phần chết một phần sống. Thất bại là lẽ thường tình, thành công mới là ngẫu nhiên.

Một người không có năng lực đúc rút, không có khả năng kháng thương để mạnh mẽ hơn sau nghịch cảnh, thì hoàn toàn không thể đi xa được. Họ sẽ bị ngọn sóng đầu tiên đánh vỡ nát ngay trên bãi cát. Sạp hàng vỉa hè chính là bãi thử áp lực tốt nhất. Nó dùng chi phí thấp nhất để cậu trải nghiệm cảm giác thất vọng chân thực nhất, nhằm thử thách chỉ số vượt khó của cậu.

ải thứ tám: Hệ thống hóa
Khi sạp hàng đã chạy mượt, tiền thu đều, cậu sẽ đụng trần nhà vì sức người có hạn. Từ sáng đến tối quay cuồng, một mình gánh việc của năm bảy người. Làm thế nào để đi xa hơn?

Kẻ an phận sẽ bằng lòng với đồng ra đồng vào nho nhỏ. Nhưng người muốn làm lớn sẽ nghĩ cách nhân bản. Làm sao để mở thêm sạp thứ hai? Làm sao để viết ra các bước rõ ràng từ chọn đồ, đặt giá, cách mời khách để thuê người làm thay, còn mình chỉ quản lý tiền nong? Làm sao để tự chế biến nguyên liệu rồi đổ buôn cho các sạp khác dùng chung thương hiệu của mình?

Đó là bước nhảy từ người làm công việc chân tay sang người bày trận. Nó đòi hỏi cậu phải biến những cái kinh nghiệm trong đầu thành một bộ quy tắc làm việc rõ ràng để ai nhìn vào cũng làm được. Lúc ấy cậu mới trở thành một người biết quản trị nhân sự và định hướng chiến lược. Nhiều người bán hàng rất giỏi nhưng không bao giờ làm lớn được vì họ chỉ là người thợ xuất sắc, không phải người biết bày binh bố trận. Và việc mở sạp vỉa hè lại chính là cơ hội cung cấp một buổi diễn tập hệ thống hóa với chi phí thấp nhất.

Tám cửa ải ấy vòng sau nối vòng trước, đi từ cái lòng đến cái đầu, từ thực làm đến tầm nhìn. Nó thu gọn chặng đường sinh tử của một cơ đồ lớn vào một sạp hàng nhỏ, nén cái giá chi phí thử sai hàng tỷ đồng xuống còn vài đồng bạc lẻ, rút ngắn thời gian năm tháng thành vài tuần ngắn ngủi.

Nghĩ thông suốt chuyện này rồi, cậu mới thực sự chạm tay vào ngưỡng cửa của hai chữ giao thương.


Đạo Đức Kinh có câu: “Trị nước lớn như nấu cá nhỏ”. Việc quản lý một giang sơn vĩ đại hay vận hành một công ty lớn là chuyện đao to búa lớn ở trên trời, nhưng thực chất lại cần sự kiên nhẫn, tĩnh tại và thấu suốt những quy luật mộc mạc nhất dưới mặt đất. Giống như cách người ta trông chừng một chiếc sạp vỉa hè, hay lật giở một con cá nhỏ trên chảo dầu. Không được nôn nóng, không được đảo lật vô tội vạ, phải nương theo tự nhiên mà làm. Nếu cái gốc mộc mạc, tỉ mỉ nơi đáy tầng còn không vững, thì mọi mô hình hoành tráng bên trên chỉ là lâu đài xây bằng cát dã tràng.

Cho nên mới nói, muốn biết một người có cốt cách làm chủ hay không, cứ ném họ ra vỉa hè. Đó không phải là một công việc kiếm sống đơn thuần, mà là một cuộc va đập sâu sắc với đời, là dùng thân xác để nghiệm ra quy luật của giao thương, là cuộc tu hành gột rửa cái tôi ngay giữa dòng đời xuôi ngược. Sĩ diện là buông bỏ kiêu ngạo, chọn sản phẩm là nghĩ cho người, định giá là tự tin, thu hút khách là kết nối, chốt đơn là thấu cảm, tính toán là tỉnh táo, đúc rút là trưởng thành, hệ thống là mượn sức.

Tất nhiên, nói vậy không có nghĩa là bắt ai cũng phải chạy ra vỉa hè ôm sạp bán hàng rong. Mà là mong mọi người hiểu được cái gọi là tư duy vỉa hè: Dùng cái giá nhỏ nhất, tốc độ nhanh nhất để chạy thử một vòng quay kinh doanh, nhận về cái tát chân thực từ đời thực, từ đó mài giũa cái đầu và cái tâm của mình.

Lối nghĩ này áp dụng vào đâu cũng trúng. Bạn muốn làm một ứng dụng, đừng vội vã tuyển đội ngũ hay đầu tư tiền lớn. Hãy dùng một trang web đơn giản nhất, thậm chí là một nhóm trò chuyện, để mô phỏng thủ công quy trình cốt lõi, xem thử có ai sẵn lòng chi trả tiền cho việc đó hay không. Bạn muốn mở một nhà hàng, đừng vội thuê mặt tiền đắc địa hay trang trí xa hoa. Hãy làm đồ ăn giao tận nơi kiểu bếp gia đình trước, bán trong vòng bạn bè của mình, xem xem món ăn của bạn có được đón nhận không, mô hình của bạn có chạy mượt mà không.

Đó chính là tư duy mở sạp vỉa hè. Nó là một thứ trí tuệ quay về với bản chất, một cuộc tu hành chân đạp đất vững vàng. Nó có thể giúp bạn chọc thủng mọi ảo tưởng lãng mạn về khởi nghiệp, bắt em bạn phải đối diện trực tiếp với sự thật trần trụi và khắc nghiệt của thương trường.
Fanpage : Soi gương

🌙✨ Mặt Trăng non, Sao Kim, Sao Mộc và Sao Thủy đang cùng xuất hiện trên bầu trời hoàng hôn tối nay.
19/06/2026

🌙✨ Mặt Trăng non, Sao Kim, Sao Mộc và Sao Thủy đang cùng xuất hiện trên bầu trời hoàng hôn tối nay.

16/04/2026

Laque&Lac greens drink, nắng, và em!

14/04/2026

✅Thấy thèm hương đậu rang, ừ thì mình làm mời khách thôi.
✅Combo hấp thụ vitamin Sunlight & uống trà đậu giải nhiệt ở Laque&Lac greens drink

Action list khi đến Laque&Lac 🌼🌼1. Ngồi giữa thiên nhiên thật nhiều hoặc ít ra là dưới một bóng cây2. Phơi mình ra nắng ...
02/04/2026

Action list khi đến Laque&Lac 🌼🌼
1. Ngồi giữa thiên nhiên thật nhiều hoặc ít ra là dưới một bóng cây
2. Phơi mình ra nắng một chút
3. Chọn tựa sách gì đó trong tủ đi
4. Bỏ điện thoại xuống 10' có được không
5.Ngắm gì đó còn sống đi ( côn trùng, hoa lá,mây trời, những dáng người vừa lướt qua con phố..)
6.Bạn có đang nghe thấy âm thanh gì không
7 Cuối cùng nè....
Nhấp một ngụm Laque& Lac- nhắm mắt lại và cảm nhận... Nhịp điệu cuộc sống thực này, không phải bằng cách qua màn hình đt.

08/03/2026

Made it with all my ♥️
Happy women day!!!!

Address

01 Hoàng Văn Thụ, Bồng Sơn, Gia Lai
Tỉnh Gia Lai
63000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Laque&Lac greens drink posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category