17/02/2025
Hồi còn là sinh viên, trong một buổi thực tập tại Hà Giang vào đầu tháng 2, mình có hỏi mấy đứa bạn cùng lớp đại học rằng: Có biết ngày 17/02 là ngày gì không? Có đứa trả lời là biết mỗi ngày 14/02 là ngày Valentine thôi còn ngày 17/02 là gì không biết. Có đứa khác trả lời: "Hình như là ngày sinh của Ed Sheeran thì phải".
Cách nơi mà tụi mình thực tập vài chục cây số là Vị Xuyên, nơi được ví như lò vôi thế kỷ với những trận chiến á-c l-iệt đến ma cũng còn phải s-ợ h-ãi. Nơi mà các cựu chiến binh mà mình gặp qua mấy cuộc chiến, họ đều bảo là á-c l-iệt chẳng kém Thành cổ Quảng Trị... Đến giờ, vẫn chưa quy tập hết h-ài c-ốt l-iệt s-ĩ ở Vị Xuyên... Họ đã thực hiện đúng lời thề: "Sống bám đá đ-ánh giặc. Ch-ết hóa đá bất tử".
Lịch sử thì đã qua lâu, dần dần, những nhân chứng sống từ những tháng gian khó ấy chẳng còn nữa, họ mai một dần... Thế hệ của chúng ta nhiều khi rất dễ dãi và cũng rất dễ quên.
Cách đây 46 năm, một lớp người đã cầm s-úng đứng lên chống Trung Quốc x-âm lư-ợc. Một chiến sĩ tại đồn Pha Long gửi về hậu phương vài chữ: "Chúng tôi hết đ-ạn. Xin vĩnh biệt".
"Ôi Tổ quốc ta, ta yêu như m-áu th-ịt,
Như mẹ cha ta, như vợ như chồng
Ôi Tổ quốc, nếu cần, ta ch-ết
Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi, con sông..."
Lịch sử với mỗi chúng ta, những con người được thừa hưởng sự hòa bình, có thể gác lại, nhưng tuyệt đối không được lãng quên.
(Via Tifosi)