09/03/2026
Chị dâu dậy từ 5 giờ sáng nấu cỗ Tết, 11 giờ trưa cả nhà 2 cô em chồng nhà giàu mới ᴍò ᴠề ăɴ ᴄʜựᴄ ᴄòɴ ᴄʜê ỏɴɢ ᴄʜê ᴇᴏ. Để rồi ᴄứɴɢ ʜọɴɢ ᴄâᴍ ɴíɴ trước màn đáp trả ᴄựᴄ ɢắᴛ của chị dâu công nhân....
Nhà chồng tôi có một cái lệ bất thành văn, cứ đến mùng 2 Tết là ngày "hội nghị gia đình". Hai cô em chồng, dù lấy chồng xa hay gần, bận rộn đến đâu cũng phải kéo cả ʙầᴜ đᴏàɴ ᴛʜê ᴛử về ăn bữa cơm đoàn viên. Mang tiếng là đoàn viên, nhưng thực chất đó là ngày ʜàɴʜ xáᴄ của vợ chồng tôi – anh con trai cả và chị dâu trưởng.
Chồng tôi là công nhân cơ khí, tôi làm may, ʟươɴɢ ʙᴀ ᴄọᴄ ʙᴀ đồɴɢ, ᴄʜắᴛ ᴄʜɪᴜ ʟắᴍ ᴍớɪ đủ ɴᴜôɪ ʜᴀɪ đứᴀ ᴄᴏɴ ăɴ ʜọᴄ. Trong khi đó, hai cô em chồng đều lấy được chồng kinh doanh, buôn bán, kinh tế khá giả, đi xe hơi bóng lộn. Cũng vì thế mà vị thế trong cái nhà này nó khác hẳn nhau. Với mẹ chồng tôi, ᴄᴏɴ ɢáɪ ʟà ᴠàɴɢ ɴɢọᴄ, ᴄòɴ ᴅâᴜ ᴄʜỉ ʟà đứᴀ ɴɢườɪ ᴅưɴɢ ᴠề ʜầᴜ ʜạ.
Từ 5 giờ sáng mùng 2, khi sương muối còn phủ trắng hiên nhà, vợ chồng tôi đã ʟụᴄ đụᴄ dậy. Chồng ᴍổ gà, làm cá, tôi thì tất bật ngâm măng, đồ xôi, xào nấu. Mẹ chồng tôi, dù ᴄʜâɴ ᴛᴀʏ ᴄʜậᴍ ᴄʜạᴘ ᴠì ʙệɴʜ ᴋʜớᴘ, ᴠẫɴ ᴄʜốɴɢ ɢậʏ đɪ ʀᴀ đɪ ᴠàᴏ ᴄʜỉ đạᴏ:
- "Cái Hạnh thái thịt bò mỏng thôi, cô Út nó ʀăɴɢ ʏếᴜ."
- "Con cá trắm này phải rán giòn tan vào, ᴛʜằɴɢ ᴄᴜ Tí nhà cô Ba nó ᴋéɴ ăɴ lắm."
Tôi vâng dạ cho qua chuyện, mồ hôi ướᴛ đẫᴍ ʟưɴɢ áᴏ ᴅù ᴛʀờɪ ʀéᴛ ᴄăᴍ ᴄăᴍ. Để có được mâm cỗ tươm tất này, vợ chồng tôi đã phải dành dụm cả nửa tháng lương thưởng Tết. Thịt gà đồi, tôm sú, bò ta... món nào cũng cố chọn loại tươi ngon nhất trong khả năng của mình.
Hơn 11 giờ trưa, hai chiếc ô tô mới đỗ xịch trước cửa. Các cô chú xúng xính váy áo, nước hoa thơm phức bước vào nhà. Mâm cơm đã dọn sẵn, khói tỏa nghi ngút ban đầu giờ đã bắt đầu tan đi vì đợi chờ. Vừa ngồi xuống mâm, chưa kịp mời nhau câu nào, cô Út – người được mẹ chồng cưng nhất – đã ɴʜăɴ ᴍặᴛ, ʟấʏ đũᴀ ɢẩʏ ɢẩʏ đĩa nem rán:
- "Ôi dào, thức ăn ɴɢᴜộɪ ɴɢắᴛ thế này ăn làm sao được hả chị? Nem này phải ăn ɴóɴɢ, ᴄắɴ ᴠàᴏ ɢɪòɴ ᴛᴀɴ mới ngon chứ."Tôi đang bưng bát canh măng lên, nghe thế thì sượɴɢ ᴛʀâɴ. Chồng tôi vội đỡ lời:
- "Các cô về muộn quá, chị nấu xong từ 10 rưỡi để chờ mà."
Cô Út bĩu môi:
- Thì chị phải căn giờ chứ. Thôi, chị mang vào chiên lại đi, chứ em không ɴᴜốᴛ ɴổɪ ᴅầᴜ ᴍỡ ʟạɴʜ đâu.
Tôi nén tiếng thở dài, bê đĩa nem vào bếp bật bếp ga chiên lại. Mùi dầu mỡ xộc lên mũi khiến tôi ʙᴜồɴ ɴôɴ, ɴʜưɴɢ ᴠẫɴ ᴄố ɴʜịɴ.
Vừa bưng đĩa nem ɴóɴɢ ra, chưa kịp ngồi ɴóɴɢ chỗ, cô Ba lại tiếp lời, gắp miếng thịt bò xào cần tỏi lên sᴏɪ ᴍóɪ:
- ᴋʜɪếᴘ, thịt bò nhà bác mua ở đâu mà thớ to thế này? Dai nhách. Nhà em á, ăn toàn bò Mỹ, bò Úc, vừa mềm vừa ngọt. Mẹ giờ ɢɪà ʀồɪ, ʀăɴɢ ᴄỏ ʏếᴜ, sᴀᴏ ăɴ đượᴄ ᴍấʏ ʟᴏạɪ ʙò ᴅᴀɪ ɴʜư đỉᴀ này.
Rồi cô quay sang gắp miếng cá, lại lắc đầu:
- Cá trắm à? Loại này nhiều xươɴɢ ᴅăᴍ lắm. ʙọɴ ᴛʀẻ nhà em chỉ quen ăn cá hồi phi lê, vừa bổ ɴãᴏ ʟạɪ ᴋʜôɴɢ sợ ʜóᴄ. Chị dâu ᴠụɴɢ ᴛʜậᴛ, ᴄʜả ʙɪếᴛ chọn đồ gì cả....
Không khí chùng xuống. Sự ᴛủɪ ᴛʜâɴ ᴛʀàᴏ ᴅâɴɢ ᴛʀᴏɴɢ ʟòɴɢ tôi. Mẹ chồng tôi quanh năm ốᴍ đᴀᴜ, ᴛʜáɴɢ ɴàᴏ ᴄũɴɢ đɪ ᴠɪệɴ. Mỗi lần bà kêu đᴀᴜ, gọi điện cho các cô thì cô nào cũng “bận đi tiếp khách”, “bận đi du lịch”, rồi chốt lại một câu: “Anh chị ở nhà ʟᴏ cho mẹ, bao giờ về em gửi quà”. Cái “quà” của các cô là hộp bánh ngoại, là bộ quần áo lụa, chứ tuyệt nhiên không có một đồng tiền ᴛʜᴜốᴄ ᴍᴇɴ nào. ʟươɴɢ ᴄôɴɢ ɴʜâɴ của hai vợ chồng chia năm xẻ bảy, vừa ʟᴏ ᴄᴏɴ ᴄáɪ, ᴠừᴀ ʟᴏ ᴛʜᴜốᴄ ᴛʜᴀɴɢ cho mẹ, đến cái áo mới cho mình còn không dám mua, lấy đâu ra bò Mỹ với cá hồi?
Mẹ chồng tôi thấy con gái ᴄʜê ʙᴀɪ thì cũng hùa theo:
- Ừ, mẹ cũng thấy bò hôm nay dai thật. Lần sau mua cái loại gì mà cái Út nó bảo ấy.
Giọt nước tràn ly. Sự ɴʜẫɴ ɴʜịɴ của tôi đã chạm đến giới hạn. Tôi đặt đôi đũa xuống mâm thật nhẹ nhàng, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt cô Út và cô Ba, nở một nụ cười “thân thiện” nhất có thể....
Mời quý độc giả xem chi tiết dưới bình luận đầu tiên....👇