13/01/2026
Barbara Corcoran, một trong những nhà đầu tư trong chương trình Shark Tank của Mỹ, từng khiến mọi người phải ngỡ ngàng khi nói rằng: “tôi không đầu tư cho những đứa trẻ con nhà giàu”. Giải thích thêm, bà nói:
Mọi người thường thấy những đứa trẻ rich kid ấy xuất hiện cùng với những tấm bằng đại học danh giá, được thực tập trong những công ty sừng sỏ, được giới thiệu gặp gỡ những con người tầm cỡ từ rất sớm. Nhưng những thứ đó thực chất là năng lực của người khác tạo ra.
Trong khi đó, những đứa trẻ con nhà nghèo lại vào đời từ những hoàn cảnh rất khác. Chúng làm phục vụ bàn, chịu đựng việc bị người khác hét vào mặt, phải đấu tranh với những vấn đề mang tính sống còn trong xã hội từ rất sớm.
Trong khi chúng trầy trật học từ cuộc đời bằng những bài học khắc nghiệt và kinh nghiệm thực tế thì những đứa trẻ rich kid kia mới chỉ làm một việc duy nhất là quan sát với thái độ cưỡi ngựa xem hoa từ bên ngoài.
Xét về phẩm chất lẫn năng lực, những đứa trẻ con nhà nghèo phải sớm học cách để trở thành người chơi giỏi trong cả canh bạc cuộc đời này vì đó là cách duy nhất để sống sót.
Nếu như đứa trẻ nhà nghèo ấy còn sở hữu một cái tôi lớn, khao khát chứng minh giá trị của bản thân và cho đám đông nhìn thấy rằng họ đã đánh giá sai về chúng ra sao thì đó lại càng là một nhân tố báo hiệu thành công cực kỳ lớn.
Điều này nghe thật giống một câu hỏi kinh điển trong một ván poker - người thắng cuộc sau cùng là kẻ cầm trên tay lá bài đẹp hay là một người chơi giỏi nhưng lại đang cầm trong tay một đôi cọc cạch?
Có quá nhiều người không nhận ra rằng hoàn cảnh của mình không phải là một khuyết điểm, mà thậm chí còn là một động lực và áp lực lớn hơn để ép họ chỉ nghĩ đến việc - làm thế nào để thành công và kiên trì theo đuổi con đường ấy như thể mạng sống của mình phụ thuộc vào điều đó.
- Wick -