17/10/2020
Cậu Tớ với thanh xuân.
"Cậu đó,
là thanh xuân của tớ,
là bí mật không thể bật mí,
là lời yêu chẳng dám tỏ
và cũng
là nỗi đau của 1 thời tuổi trẻ.
Cậu đó,
là năm tháng lưng chừng giữa trưởng thành và trẻ con,
là nụ cười là nước mắt;
là xuân xanh, là hạ vàng,
là thu nhạt, là đông tàn, là tất cả thương mến.
Cậu đó,
là chấp niệm không thể buông bỏ,
là tín ngưỡng tớ không thể thiếu.
Cậu đó,
là người tớ thương, thương đến chẳng dám chung đường.
Cái cảm giác ấy, cái cảm giác mà dù nhìn về hướng nào thì trong ánh mắt vẫn luôn ngập tràn hình bóng cậu, cái cảm giác có chút gì đó ngây ngất, say đắm lòng người khi bắt gặp ánh mắt, nụ cười của cậu, cái cảm giác da diết khi ko được gặp cậu. Chỉ là những cảm xúc ấy cậu nào hay biết...
Thích một người đôi khi cần thiết là dũng khí, nói ra có lẽ là kết thúc, nhưng nếu không nói vĩnh viễn không có bắt đầu.
Dù rằng tự nhủ mình thế nhưng chẳng có đủ dũng cảm để nói ra bởi lẽ tớ biết cậu ngoài tầm với của mình, cậu thực sự quá đặc biệt so với một người quá đỗi bình thường như tớ. Thế nên tớ đành giữ mốt tình đơn phương này một mình.
Đôi khi cách yêu thương tốt nhất một người là luôn ở bên họ với tư cách là một người bạn. Có thể ở bên cạnh người mình thích, cùng nhau nói đủ thứ chuyện, đùa vui vô tư không toan tính cũng cảm thấy an ủi biết nhường nào...
Nhưng mối quan hệ không thể gọi tên có lẽ là mối quan hệ làm cho ta tổn thương nhiều nhất. Thật khó làm sao để kìm nén nước mắt vào trong tim và nở nụ cười nhìn cậu quan tâm người khác. Nhiều khi nghĩ nếu tớ đến với thế gian này ra là một con người khác thì với bao nhiêu yêu thương đó, liệu cậu có bận lòng quan tâm?
..Nhưng là tớ đơn phương cậu mà, làm gì có lí do mà hờn giận với cậu chứ. Dù cậu có là người vô tình, đối với tớ cậu vẫn là tất cả vì cậu là thứ quý giá nhất trong thanh xuân này.
Tớ biết,
mình đã lỡ thích cậu rồi.
biết mình nên buông tay.
biết một ngày nào đó rồi cậu cũng trở thành cô gái của người cậu yêu.
biết một ngày nào đó rồi cậu cũng sẽ trở thành một mảnh ghép kí ức của tớ.
biết sau này tớ sẽ hối hận, tự xót xa cho chính mình vì một thời trẻ dại tìm đủ mọi lí do để yêu thương một người.
Nhưng chỉ là,
hiện tại tớ không buông được chấp niệm, không vượt qua được sự hối hận và cũng không bỏ xuống được khoảng kí ức mênh mông chỉ với một bóng hình.
Thế nên tớ,
vẫn sẽ tiếp tục thích cậu, thích cậu cho đến khi tớ mệt mỏi, tớ không còn thích cậu nữa.
Khi đó tớ sẽ cất cậu vào trái tim tớ nhé.
Yêu thương này là của riêng cậu. Thanh xuân của tớ mang mãi bóng hình cậu”.
Cảm ơn Duc nguyen.
Vui lòng không sao chép vì là cảm xúc thật của Duc nguyen.