28/03/2026
“Chúng tôi phải gỡ từng ngón tay của người mẹ… vì chị không chịu buông con ra.”
Buổi chiều hôm đó, phòng cấp cứu gần như đã vãn người. Chỉ còn một góc ghế, nơi hai vợ chồng ngồi sát vào nhau, đứa bé nằm trong lòng mẹ, nhỏ đến mức gần như chìm vào hai cánh tay gầy của chị. Người bố không khóc. Ông chỉ cúi xuống, một tay vuốt mái đầu con, một tay giữ chặt bàn chân nhỏ xíu… như thể chỉ cần buông ra, con sẽ biến mất.
Tôi bước lại gần, đặt tay lên cổ tay đứa bé. Vẫn còn ấm. Nhưng không còn phản ứng.
Không ai nói gì.
Chỉ có một điều rất rõ: chúng tôi đã đến quá muộn.
Tôi mở hồ sơ bệnh án. Chẩn đoán: suy thận cấp trên nền rối loạn chuyển hóa kéo dài.
Không phải tai nạn.
Không phải bệnh hiếm.
Mà là hàng trăm bữa ăn sai… kéo dài trong im lặng.
Tôi hỏi:
“Trước đó bé ăn uống thế nào?”
Người mẹ ngẩng lên, giọng gần như là một lời tự bào chữa:
“Em chăm con kỹ lắm… em không dám cho ăn thịt nhiều… sợ nặng thận…”
Rồi chị kể. Mỗi ngày 1–2 cốc nước ép, táo, nho, dứa… có hôm thêm mật ong. Bữa ăn chính là cháo loãng, rất ít dầu mỡ, gần như không có thịt. Tất cả đều là những thứ chị tin là “tốt”, là “lành”.
Nghe qua… đúng là rất lành mạnh.
Nhưng chính những thứ đó… đã bào mòn cơ thể đứa bé từng ngày.
Không phải suy thận làm đứa bé gục nhanh như vậy… mà là cơ thể đã yếu đi từ trước đó rất lâu.
Khi ăn thiếu đạm kéo dài, cơ thể không còn khả năng tái tạo tế bào, hệ miễn dịch suy sụp, không đủ sức để chống đỡ bất kỳ bệnh lý nào xảy ra. Còn nước ép, tưởng là tốt, nhưng thực chất lại chứa lượng đường hấp thu nhanh, làm tăng gánh nặng chuyển hóa, tăng axit uric, khiến thận phải làm việc quá sức trong thời gian dài.
Ban đầu chỉ là những chỉ số rất nhẹ. Không ai để ý.
Nhưng theo thời gian, cơ thể yếu dần, thận suy dần.
Đến khi nhập viện… đã không còn gì để cứu.
Người mẹ ôm con chặt hơn. Chị hỏi tôi một câu mà tôi đã nghe quá nhiều lần trong phòng cấp cứu:
“Nếu em biết sớm hơn… thì có khác không bác sĩ?”
Tôi im lặng.
Vì có những sai lầm… không đến từ việc bạn bỏ bê sức khỏe. Mà đến từ việc bạn tin rằng mình đang làm đúng.
Suy thận không đáng sợ bằng việc bạn làm cơ thể suy trước khi bệnh kịp xuất hiện.
Tôi gặp rất nhiều người như vậy. Uống nước ép mỗi ngày, ăn “healthy” theo mạng, cắt đạm, cắt chất béo… và tất cả đều tin rằng mình đang sống rất lành mạnh.
Cho đến khi… kết quả xét nghiệm trả về.
Đừng đoán. Đừng nghe truyền miệng.
“Đứa bé đó… không chết trong ngày hôm đó.
Nó đã yếu đi… từ chính những bữa ăn mỗi ngày.”
Sau những ca bệnh như vậy, tôi càng tin rằng điều người bệnh thiếu không chỉ là thuốc. Nhiều khi thứ họ thiếu nhất là một nguồn kiến thức rõ ràng để biết: bệnh này nên ăn gì, tránh gì và vì sao.
Cuốn “Liệu pháp dinh dưỡng cho mọi loại bệnh” là thứ tôi vẫn khuyên bệnh nhân và người nhà đọc, vì nó giúp bạn biết bệnh nào cần ăn gì, khi nào không được cắt đạm, khi nào nước ép là tốt… và khi nào là sai.
chỉ là bệnh… vẫn còn cơ hội.
Nhưng khi cơ thể đã không còn sức… thì bác sĩ cũng không còn gì để giữ lại.
Nguồn: Nguyễn Quang Tuấn