Rươi Quê

Rươi Quê Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Rươi Quê, Food stall, Xã Tứ Kỳ, Hai Duong.

+ Cung cấp rươi tươi – rươi cấp đông.
+ Các món đặc sản từ rươi: chả rươi, rươi đốt niêu, nem rươi, canh rươi, mắm rươi.
+ Cam kết sạch, đảm bảo chất lượng – Chuẩn vị Tứ Kỳ - Mang trọn hồn quê đến bữa ăn gia đình bạn.

23/03/2026

Ngày mai em có rươi tươi nên các sản phẩm như:
NEM RƯƠI
CHẢ RƯƠI
RƯƠI ĐỐT
Đều được làm từ rươi tươi. Khách có nhu cầu alo em nhé.

Để đón ngày Vía thần tài và Rằm tháng giêng, nay nhà em có rươi tươi (bé & to). Giá chỉ từ 1xx các bác lên đơn nhé! (Từ ...
25/02/2026

Để đón ngày Vía thần tài và Rằm tháng giêng, nay nhà em có rươi tươi (bé & to). Giá chỉ từ 1xx các bác lên đơn nhé! (Từ rươi tươi đến nem, chả, niêu đốt trừ cấp đông là em chưa có)

GẶP LẠI TÌNH CŨ – PHIÊN BẢN ĐÀN ÔNGSáng hôm đó đang lúi húi tra dầu cho con Attila già như chủ thì điện thoại rung. Số l...
13/02/2026

GẶP LẠI TÌNH CŨ – PHIÊN BẢN ĐÀN ÔNG

Sáng hôm đó đang lúi húi tra dầu cho con Attila già như chủ thì điện thoại rung. Số lạ. Nghe máy, đầu dây bên kia nói năng nhỏ nhẹ, lễ phép như học sinh giỏi cấp tỉnh:

– Dạ cháu chào bác, cho cháu gặp anh Tuấn Anh với ạ.

Tôi ho sặc hai cái cho đúng chất trung niên, rồi đáp:

– Bác nào? Tuấn Anh đây. Em đang ở đâu, anh qua.

Nghe giọng là biết ngay. Không lẫn đi đâu được. Mười lăm năm rồi mà nó vẫn có lực sát thương ghê gớm.

Em bảo đang tìm quán cà phê, tìm được sẽ nhắn địa chỉ. Tôi nhìn lại mình: áo phông tặng kèm khi thay dầu, quần kaki rộng thùng, dép tổ ong phiên bản gia cố thép. Tự nhủ: “Thôi thì đời mình nó thế, che giấu làm gì.”

Đến quán. Dựng xe. Cởi mũ bảo hiểm màu hồng của vợ (mượn tạm chứ tôi không hề có nhu cầu thời trang), bước vào.

Hai đứa nhìn nhau. Em không còn cái vẻ mong manh ngày xưa. Khoảnh khắc đó, tôi hiểu ngay: thanh xuân của tôi đã rút kinh nghiệm, còn của em thì đã nâng cấp.

Em hỏi tôi uống gì. Tôi bảo gì cũng được, miễn là đừng đắt. Gọi cà phê đen. Đắng cho đúng tâm trạng.

Đối diện tôi là người từng khiến tôi nghĩ rằng nếu không lấy được cô ấy thì đời mình coi như… thiếu một mảnh ghép. Nhưng mười lăm năm sau gặp lại, tôi nhận ra: mảnh ghép ấy giờ đã chuyển sang… phân lô bán nền.

Em không còn là cô sinh viên mặc váy hoa đứng đợi tôi trước cổng thư viện năm nào. Trước mặt tôi bây giờ là một bà cô cò bất động sản chính hiệu.

Em không sang chảnh, không lấp lánh, nhưng toát ra cái phong thái rất rõ của người làm chủ cuộc chơi. Kiểu người không cần mặc đồ hiệu nhưng mở miệng là biết có tiền. Tóc buộc gọn sau gáy, lấp lánh vài sợi bạc, rất có trách nhiệm với thời gian. Áo sơ mi đơn giản, quần tối màu, đồng hồ không cần khoe logo nhưng nhìn là biết… không phải hàng khuyến mãi.
Em ngồi thẳng lưng, dáng điềm tĩnh. Không còn cái kiểu mơ mộng ngày xưa. Ánh mắt tỉnh táo đảo liên tục như radar, cứ thấy ai ăn mặc bảnh bảnh là liếc một cái, đánh giá nhanh trong đầu: khách hay cò? mua ở hay đầu tư?
Cái vẻ ung dung đó khiến tôi tự động… ngồi ngay ngắn hơn.

Em hỏi tôi dạo này thế nào. Tôi bảo vẫn thế. Em cười, cười rất nhẹ, kiểu cười của người biết rằng “vẫn thế” nghĩa là chưa bật lên được, nhưng cũng chưa rơi xuống. Em bảo, cò đất là nghề tay trái thôi, em vẫn làm đúng chuyên ngành ngày xưa em học. Em buôn đất không phải vì cần tiền, mà vì có duyên thành ra tiền tự tìm đến.

Tôi nhìn em rồi nhìn lại mình.
Tôi – xưa là chàng lãng tử nghèo mơ mộng- giờ là trung niên dép tổ ong, chưa mua nổi đất.
Em – xưa từng mơ một căn nhà nhỏ, hai đứa trồng giàn hoa trước cửa- giờ em là cò đất dạn dày, nói về đất toàn bằng mét vuông, pháp lý, hạ tầng, tiềm năng tăng giá,…
Tôi nghe mà chỉ biết gật gù như người nghe dự báo thời tiết… cho vùng mình không sống.

Ngồi thêm một lúc, tôi xin phép về. Thật ra không phải vì bận, mà vì tôi không đủ tự tin ngồi lâu thêm. Đàn ông mà, ai cũng có lòng tự trọng, nhất là khi đối diện với người từng là cả bầu trời của mình.
Trước khi đội mũ bảo hiểm lên, tôi quay lại gọi em. Em bước tới, ánh mắt bình thản, rất nghề nghiệp, chắc nghĩ tôi sắp hỏi mua đất.

Tôi hắng giọng, nói bằng tất cả sự chân thành của một người đàn ông tỉnh lẻ:

– Em này… có tiền không, cho anh vay trăm rưởi.

Em tròn mắt.

– Đến nhà RƯƠI QUÊ mua chục nem về cho bọn trẻ ăn Tết. Nem ở đấy ngon thật, rươi chuẩn, làm sạch, thơm mà không tanh. Trẻ con nhà anh nghiện, vợ anh cũng thích 😅

Em đứng im hai giây, rồi cười. Cái cười nhẹ nhõm, không trách móc, không thương hại.

Tôi nhận tiền, leo lên xe. Nắng vẫn gắt. Con chim sâu trên tán cây vẫn hót. Cuộc đời vẫn trôi theo cách của nó.

Chạy xe đi, tôi chợt nghĩ: Không phải ai gặp lại tình cũ cũng là để nối lại yêu thương, càng không phải để tiếc nuối, mà để biết rằng: ai rồi cũng “thêm nghề” cho hợp với cuộc đời. Và quan trọng hơn cả, ghé RƯƠI QUÊ mua chục nem về ăn Tết. Không cứu được thanh xuân nhưng cứu được mâm cơm gia đình. 😂

Cảm ơn Quý khách đã tin yêu. Nhà Rươi Quê xin phép trả hết đơn đã đặt rồi nghỉ Tết ạ! (Sau Tết, khách có nhu cầu cứ ĐT, ...
08/02/2026

Cảm ơn Quý khách đã tin yêu. Nhà Rươi Quê xin phép trả hết đơn đã đặt rồi nghỉ Tết ạ! (Sau Tết, khách có nhu cầu cứ ĐT, nhắn tin, Rươi Quê sẽ trả đơn từ ngày 10 tháng giêng nhé)🥰

07/02/2026

Nắn nót cả buổi chiều cũng xong 30 bánh rươi cho khách😍

GẶP LẠI TÌNH CŨĐi tỉnh công tác. Buổi trưa họρ xong rút điện thoại gọi cho chàng. Nghe giọng khê khê, nhừa nhựa của một ...
31/01/2026

GẶP LẠI TÌNH CŨ

Đi tỉnh công tác. Buổi trưa họρ xong rút điện thoại gọi cho chàng. Nghe giọng khê khê, nhừa nhựa của một người có tuổi, mình nói dạ cháu chào bác, bác cho cháu gặρ anh Tuấn Anh chút được không ạ!

Bên kia ho hai cái nói bác nào, Tuấn Anh đâγ. Em đang ngồi đâu để anh đến.

Mình bảo chưa biết ngồi đâu, để em chọn cái quán cà ρhê rồi nhắn anh địa chỉ nhé.

Chàng lại ho hai cái nói ô kê, đến ngó em ρhát, để xem sau 15 năm thời gian mất dạγ đến mức nào!

Trời nắng gắt, đi bộ một quãng tìm quán cà ρhê mà mồ hôi chảγ ướt đầm sau lưng. Trên vỉa hè, mấγ người xe ôm đậγ mũ trên mặt lơ mơ ngủ. Một chị bán nước mía đang cầm quạt xua ruồi. Xe bus chạγ ngược chạγ xuôi. Tiếng loa của anh bán hàng rong ọ ẹ cất lên bài hát gì đó, giọng Thanh Tuγền buồn rớt “Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn…”. Cái thị xã nhỏ bé nàγ vẫn thế, như cách đâγ 15 năm trước, khi còn sinh viên có lần chàng từng dẫn mình về đâγ chơi.

Quán cà ρhê đâγ rồi ! Bâγ giờ thì ngồi trong quán, gọi một li đen đá cho giống ngôn tình ba xu, nhắn cho hắn cái tin, rồi ngồi vác mặt ra đường nhìn ngắm thật kĩ cái nơi đã đẻ ra một thằng từng làm khổ đời mình nhất. Cái đứa mà mình từng cҺết đi, sống lại mấγ lần vì nghĩ không đến được với nhau thì sống cũng coi như đang đi пα̣пg bên lề cuộc đời mà thôi.

Hơn nửa tiếng sau. Đang check zalo thì điện thoại báo có cuộc gọi. Giọng chàng hổn hển : “Em ngồi chỗ nào nhỉ ?”. Mình bảo anh đến chưa, em đang ngồi gần cửa sổ đâγ.

Ngó ra thấγ một trung niên đang dựng chân chống con xe Attila cũ rích không biết nên gọi là màu gì vì trông rất lem nhem. Dựng xe xong, trung niên rón rén cởi mũ bảo hiểm màu hồng (chắc mượn của vợ) cẩn thận đút vào cốρ rồi loẹt quoẹt déρ tổ ong bước vào.

Mình nhìn qua. Thấγ ngờ ngợ nhưng không chắc lắm. Bốn mắt nhìn nhau bối rối. Có một chút ngượng ngùng. Rất nhiều hụt hẫng và thất vọng ! Nhưng cuối cùng thì mình cũng buộc ρhải thừa nhận trung niên nàγ đích thị là Tuấn Anh, chàng lãng Ϯử”của mình” năm nào.

Kéo ghế ngồi. Hỏi chàng uống gì. Chàng lúng túng nhìn quanh rồi ậm ừ uống gì cũng được. Gọi ly đen cho chàng.

Trong lúc chờ cà ρhê tranh thủ vừa hỏi chuγện vừa ngắm chàng. Anh bâγ giờ thế nào ? Chàng gãi đầu. Anh vẫn thế. Con em lớn chưa, chồng làm gì ?

Mình ngồi thừ ra. Khi người ta nói “vẫn thế” với vẻ mặt và giọng nói ủ rũ, mỏi mệt sau 15 năm gặρ lại, nghĩa là người ta không có gì đáng để khoe.

Mà nhìn chàng thì cũng biết. Chàng già đi nhanh quá, mắt quầng sâu nhăn nheo vết chân chim, mỗi khi bật cười vu vơ lộ ra hàm răng xám xịt như răng cải mả. Chàng bận cái áo ρhông xanh màu lá câγ nhìn rất rợ, trên ngực in tên của một hãng dầu nhớt (chắc chàng đi thaγ dầu xe được họ cho); quần kaki màu bã trầu rộng thùng thình, loang lổ vết cáu bẩn, bên dưới déρ tổ ong sứt méρ đã được gia cố bằng mấγ sợi théρ. Và nhất là ánh mắt ! Ánh mắt toát lên vẻ bất lực, nhẫn пҺục và đầγ ẩn ức của một vĩ nhân tỉnh lẻ sinh bất ρhùng thời.

Lãng Ϯử ! Ôi chàng lãng Ϯử một thời hoa mộng của em đâγ ư ?

Ngồi hỏi han về người nàγ người nọ một lúc rồi cũng hết chuγện để nói bèn quaγ sang nhắc nhở kỉ niệm.

Ngàγ ấγ mình dại nhỉ, đi chơi chỉ nắm taγ nhau nhỉ. Ừm, anh khi ấγ không có tiền, đưa em đi lên Tràng Tiền đọc sách chùa, đi qua hiệu kem thấγ người ta ăn kem ốc quế thơm nức điếc hết cả mũi mà ρhải ngó lơ.

Vâng, em cũng biết anh không có tiền nên cũng không đòi. Em còn nhớ anh hứa với em, khi nào ra trường công thành danh toại anh sẽ đưa em lên Tràng Tiền ăn bữa kem ốc quế cho thật no. Thế mà em chưa được ăn kem thì đã chia taγ.

Nấn ná thêm mươi ρhút, uống hết ly cà ρhê, chàng xin ρhéρ về đi làm.

Mình thở ρhào nhẹ nhõm, vờ vịt làm bộ luγến tiếc nói ôi sao anh vội thế, lâu lắm mới gặρ được nhau tí sao anh vội thế !

Chàng loẹt quoẹt déρ tổ ong ra chỗ để xe. Loaγ hoaγ một lúc, có vẻ như muốn nhắn nhủ điều gì đó, chàng bước xuống xe, cầm mũ bảo hiểm vẫγ mình ra.

Trời vẫn nắng gắt, trên tán câγ cơm nguội có con chim sâu vừa chuγền cành vừa ҺσϮ. Một làn gió khẽ khàng thổi qua mát dịu. Chàng chớρ chớρ mắt như sắρ sửa nói ra một điều hết sức thầm kín và hệ trọng.

Mình tiến lại gần, không dám nhìn sâu vào mắt chàng vì sợ trong một khoảnh khắc ҳúc ᵭộпg không kiềm chế được cảm xúc, nước mắt chàng sẽ rơi.

– Anh nói nàγ !

– Dạ !

– Có tiền đó không, cho anh vaγ trăm rưởi, đến nhà RƯƠI QUÊ mua chục nem về cho bọn trẻ nhà anh ăn Tết? 🤭🤭🤭
Nguồn sưu tầm

Rươi An Thanh, Tứ Kỳ! Từ đầm lên mâm chỉ bằng một cú nhấp điện thoại thôi bạn nhé!😍
31/01/2026

Rươi An Thanh, Tứ Kỳ! Từ đầm lên mâm chỉ bằng một cú nhấp điện thoại thôi bạn nhé!😍

Nhà Rươi quê nhận đơn từ nay đến 25 Tết các khách nhé!
27/01/2026

Nhà Rươi quê nhận đơn từ nay đến 25 Tết các khách nhé!

24/01/2026
Công tác truyền thông dạo này hơi kém (toàn quên không đăng ảnh). Nay em gái đặt mấy chục nem bảo cứ rán kĩ luôn xong ma...
24/01/2026

Công tác truyền thông dạo này hơi kém (toàn quên không đăng ảnh). Nay em gái đặt mấy chục nem bảo cứ rán kĩ luôn xong mang đến để em thắp hương. (Mỡ lợn vẫn là chân ái cho những chiếc nem ngon, thơm lừng, giòn rụm).
P/s: Đến giờ G, may mà nhớ ra chụp vài pô ẳn cúng phây🐣)

Cuối tuần nhà làm chả rươi, nem rươi cho khách đi Hà Nội. Ai ăn ib để em làm thêm nhé!
15/01/2026

Cuối tuần nhà làm chả rươi, nem rươi cho khách đi Hà Nội. Ai ăn ib để em làm thêm nhé!

Address

Xã Tứ Kỳ
Hai Duong

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Rươi Quê posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category