13/02/2026
GẶP LẠI TÌNH CŨ – PHIÊN BẢN ĐÀN ÔNG
Sáng hôm đó đang lúi húi tra dầu cho con Attila già như chủ thì điện thoại rung. Số lạ. Nghe máy, đầu dây bên kia nói năng nhỏ nhẹ, lễ phép như học sinh giỏi cấp tỉnh:
– Dạ cháu chào bác, cho cháu gặp anh Tuấn Anh với ạ.
Tôi ho sặc hai cái cho đúng chất trung niên, rồi đáp:
– Bác nào? Tuấn Anh đây. Em đang ở đâu, anh qua.
Nghe giọng là biết ngay. Không lẫn đi đâu được. Mười lăm năm rồi mà nó vẫn có lực sát thương ghê gớm.
Em bảo đang tìm quán cà phê, tìm được sẽ nhắn địa chỉ. Tôi nhìn lại mình: áo phông tặng kèm khi thay dầu, quần kaki rộng thùng, dép tổ ong phiên bản gia cố thép. Tự nhủ: “Thôi thì đời mình nó thế, che giấu làm gì.”
Đến quán. Dựng xe. Cởi mũ bảo hiểm màu hồng của vợ (mượn tạm chứ tôi không hề có nhu cầu thời trang), bước vào.
Hai đứa nhìn nhau. Em không còn cái vẻ mong manh ngày xưa. Khoảnh khắc đó, tôi hiểu ngay: thanh xuân của tôi đã rút kinh nghiệm, còn của em thì đã nâng cấp.
Em hỏi tôi uống gì. Tôi bảo gì cũng được, miễn là đừng đắt. Gọi cà phê đen. Đắng cho đúng tâm trạng.
Đối diện tôi là người từng khiến tôi nghĩ rằng nếu không lấy được cô ấy thì đời mình coi như… thiếu một mảnh ghép. Nhưng mười lăm năm sau gặp lại, tôi nhận ra: mảnh ghép ấy giờ đã chuyển sang… phân lô bán nền.
Em không còn là cô sinh viên mặc váy hoa đứng đợi tôi trước cổng thư viện năm nào. Trước mặt tôi bây giờ là một bà cô cò bất động sản chính hiệu.
Em không sang chảnh, không lấp lánh, nhưng toát ra cái phong thái rất rõ của người làm chủ cuộc chơi. Kiểu người không cần mặc đồ hiệu nhưng mở miệng là biết có tiền. Tóc buộc gọn sau gáy, lấp lánh vài sợi bạc, rất có trách nhiệm với thời gian. Áo sơ mi đơn giản, quần tối màu, đồng hồ không cần khoe logo nhưng nhìn là biết… không phải hàng khuyến mãi.
Em ngồi thẳng lưng, dáng điềm tĩnh. Không còn cái kiểu mơ mộng ngày xưa. Ánh mắt tỉnh táo đảo liên tục như radar, cứ thấy ai ăn mặc bảnh bảnh là liếc một cái, đánh giá nhanh trong đầu: khách hay cò? mua ở hay đầu tư?
Cái vẻ ung dung đó khiến tôi tự động… ngồi ngay ngắn hơn.
Em hỏi tôi dạo này thế nào. Tôi bảo vẫn thế. Em cười, cười rất nhẹ, kiểu cười của người biết rằng “vẫn thế” nghĩa là chưa bật lên được, nhưng cũng chưa rơi xuống. Em bảo, cò đất là nghề tay trái thôi, em vẫn làm đúng chuyên ngành ngày xưa em học. Em buôn đất không phải vì cần tiền, mà vì có duyên thành ra tiền tự tìm đến.
Tôi nhìn em rồi nhìn lại mình.
Tôi – xưa là chàng lãng tử nghèo mơ mộng- giờ là trung niên dép tổ ong, chưa mua nổi đất.
Em – xưa từng mơ một căn nhà nhỏ, hai đứa trồng giàn hoa trước cửa- giờ em là cò đất dạn dày, nói về đất toàn bằng mét vuông, pháp lý, hạ tầng, tiềm năng tăng giá,…
Tôi nghe mà chỉ biết gật gù như người nghe dự báo thời tiết… cho vùng mình không sống.
Ngồi thêm một lúc, tôi xin phép về. Thật ra không phải vì bận, mà vì tôi không đủ tự tin ngồi lâu thêm. Đàn ông mà, ai cũng có lòng tự trọng, nhất là khi đối diện với người từng là cả bầu trời của mình.
Trước khi đội mũ bảo hiểm lên, tôi quay lại gọi em. Em bước tới, ánh mắt bình thản, rất nghề nghiệp, chắc nghĩ tôi sắp hỏi mua đất.
Tôi hắng giọng, nói bằng tất cả sự chân thành của một người đàn ông tỉnh lẻ:
– Em này… có tiền không, cho anh vay trăm rưởi.
Em tròn mắt.
– Đến nhà RƯƠI QUÊ mua chục nem về cho bọn trẻ ăn Tết. Nem ở đấy ngon thật, rươi chuẩn, làm sạch, thơm mà không tanh. Trẻ con nhà anh nghiện, vợ anh cũng thích 😅
Em đứng im hai giây, rồi cười. Cái cười nhẹ nhõm, không trách móc, không thương hại.
Tôi nhận tiền, leo lên xe. Nắng vẫn gắt. Con chim sâu trên tán cây vẫn hót. Cuộc đời vẫn trôi theo cách của nó.
Chạy xe đi, tôi chợt nghĩ: Không phải ai gặp lại tình cũ cũng là để nối lại yêu thương, càng không phải để tiếc nuối, mà để biết rằng: ai rồi cũng “thêm nghề” cho hợp với cuộc đời. Và quan trọng hơn cả, ghé RƯƠI QUÊ mua chục nem về ăn Tết. Không cứu được thanh xuân nhưng cứu được mâm cơm gia đình. 😂