Hạ Vũ Tương Phùng - 夏雨相逢

Hạ Vũ Tương Phùng - 夏雨相逢 Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Hạ Vũ Tương Phùng - 夏雨相逢, Hanoi.

15/06/2026

Muốn theo đuổi mẹ thì phải mua chuộc "thế lực nhí" trước!
-khonghenmagap,guongvolailanh-

15/06/2026

Tình yêu có thể vỡ đôi, nhưng 6 vạn tệ một tháng thì tuyệt đối không thể rời xa. 💵😂
-nhatkylamthemcuacuncung-

14/06/2026

Khởi đầu của việc giăng cô vào bẫy :)))
-Nhatkylamthemcuacuncung-

14/06/2026

Ai ngờ quá khứ lại thân mật đến không thể chối
-Tuanhuanhchuatungngungyeuem-

Phòng nhạc tầng baPhòng nhạc ở Tòa nhà Nghệ thuật, suốt ba năm qua, chính là “căn cứ bí mật” của Ứng Gia Nhược và Tạ Vọn...
14/06/2026

Phòng nhạc tầng ba

Phòng nhạc ở Tòa nhà Nghệ thuật, suốt ba năm qua, chính là “căn cứ bí mật” của Ứng Gia Nhược và Tạ Vọng Ngôn — nơi hai người âm thầm gặp nhau, âm thầm thân thiết, âm thầm giữ kín mối quan hệ mà cả thế giới đều cho rằng… không tồn tại.

Giờ ra chơi.

Ứng Gia Nhược đứng ngoài cửa, tim đập nhanh hơn một nhịp theo thói quen. Cô trước tiên thò cái đầu nhỏ vào, cẩn thận liếc mắt quan sát một vòng trong phòng. Ánh mắt lướt qua dãy ghế, qua bục đàn, qua những giá nhạc xếp gọn gàng sát tường — rồi dừng lại nơi quen thuộc nhất.

Tạ Vọng Ngôn đã ở đó.

Không biết tới từ lúc nào, cũng không rõ đã ngồi bao lâu.

Ứng Gia Nhược lại quay đầu nhìn ra hành lang. Ngoài kia yên ắng đến lạ, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ cuối dãy, chẳng thấy bóng người. Cô lúc này mới nhẹ tay bước vào, đóng cửa lại phía sau, xoay khóa thật khẽ, nhưng tiếng “tách” vang lên trong không gian yên tĩnh vẫn khiến tim cô khẽ rung.

Chưa yên tâm, cô đứng chần chừ thêm vài giây, rồi mới đi tới cửa sổ, kéo từng tấm rèm mỏng xuống.

Rèm khép lại, ánh sáng ban ngày lập tức bị chặn bớt, căn phòng từ sáng sủa bỗng trở nên mờ mờ ảo ảo. Nắng xuyên qua lớp vải mỏng, được lọc đi những góc cạnh chói chang, tản vào không gian một cách dịu dàng. Những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, dưới thứ ánh sáng ấy như được nhuộm màu, lấp lánh chậm rãi, trôi nổi như đang nằm trong một giấc mơ kéo dài.

Ứng Gia Nhược đứng yên một lúc, bỗng có cảm giác mình vừa bước ra khỏi thế giới ồn ào ngoài kia, trốn vào một khoảng riêng tư chỉ thuộc về hai người.

Tạ Vọng Ngôn ngồi thảnh thơi ở hàng ghế đầu, dáng người cao gầy dựa lười nhác vào bàn. Trông cậu có vẻ rất thư giãn, thậm chí là hơi buông thả, hoàn toàn khác với dáng vẻ nghiêm chỉnh khi đứng trước lớp hay giữa sân trường.

Những ngón tay dài, khớp xương rõ ràng của cậu đang xoay xoay một chiếc thẻ học sinh viền bạc. Ánh kim loại phản chiếu ánh sáng lờ mờ, thỉnh thoảng lóe lên một vệt mỏng. Đầu ngón tay cậu vô thức lướt qua tấm ảnh nhỏ bên trái, động tác chậm rãi, quen thuộc đến mức giống như đã làm rất nhiều lần.

Đó là ảnh tốt nghiệp cấp hai của Ứng Gia Nhược.

Trong bức ảnh ấy, cô vẫn chưa hoàn toàn lớn lên như bây giờ. Gương mặt còn vương nét bầu bĩnh trẻ con, cằm tròn hơn, đường nét mềm mại hơn. Đôi mắt phượng khi ấy chưa kéo dài sắc sảo, vẫn mang dáng tròn non nớt của tuổi thiếu niên, ánh nhìn vừa ngây thơ vừa bướng bỉnh.

Tạ Vọng Ngôn nhìn rất lâu.

Không phải kiểu ngắm nghía qua loa, mà là một sự chú ý trầm lắng, gần như vô thức. Trong ánh mắt ấy, có thứ gì đó rất nhẹ, rất sâu, giống như đang đối diện với một phần ký ức mà người ngoài không thể chạm tới.

Cuối cùng, cậu mới ngẩng đầu lên, gọi tên cô:

“Ứng Gia Nhược.”

Giọng cậu chậm rãi, hơi khàn, mang theo chút uể oải không giấu được. Chỉ nghe thôi cũng đủ biết tối qua cậu ngủ không đủ giấc — hoặc là học quá khuya, hoặc là… đơn giản chỉ là quen như vậy.

Nhớ lại chuyện bị cậu trêu chọc buổi sáng, Ứng Gia Nhược vẫn còn bực trong lòng. Cô đứng ở cửa, không vội bước tới, nhất thời kéo không nổi mặt mũi xuống. Thế là cô cố ý gọi lại đầy đủ tên họ của cậu, từng chữ một, phát âm rõ ràng đến mức có phần… cứng nhắc:

“Tạ Vọng Ngôn, gọi tớ làm gì?”

Khóe môi Tạ Vọng Ngôn nhếch lên một nụ cười cực nhạt. Nụ cười ấy rất nhẹ, rất kín, chỉ thoáng qua rồi tan ngay, nhưng lại khiến người đối diện cảm thấy như bị nhìn thấu.

“Không làm gì cả,” cậu nói, giọng điệu lười biếng, “chỉ muốn hỏi cậu một câu thôi.”

Ứng Gia Nhược vừa nghe đã thấy không ổn. Cái vẻ này của cậu, cô quá quen rồi — lúc nào cũng mang theo ý xấu ngầm, nhưng ngoài mặt lại vô hại đến đáng ghét.

Nhưng vì tin tưởng vào… tình bạn bao năm, cô vẫn theo phản xạ hỏi lại:

“Hỏi gì?”

Tạ Vọng Ngôn hơi hất cằm, ra hiệu cho cô nhìn quanh căn phòng. Cửa đã khóa, rèm đã kéo, ánh sáng mờ ảo phủ kín từng góc. Không cần nói rõ, bầu không khí ở đây cũng đủ khiến người ta liên tưởng lung tung.

Cậu thản nhiên buông ra một câu, giọng điệu như đang hỏi một chuyện cực kỳ bình thường:

“Trông chúng ta có giống đang lén hẹn hò không?”

Ứng Gia Nhược suýt nữa thì trượt chân tại chỗ.

“Hẹn hò cái đầu cậu ấy!”

Cô trừng mắt, vừa tức vừa buồn cười. Nhịp tim vì câu nói kia mà đập mạnh lên một cái, rồi lại bị cô cố ép xuống.

Ông Tạ đặt tên cho cậu là Tạ Vọng Ngôn, chẳng lẽ là để cậu suốt ngày… nói bừa nói bãi thế này sao?

Không để cậu kịp nói thêm câu nào, Ứng Gia Nhược lập tức bẻ lái, giọng trở nên nghiêm túc:

“Thẻ học sinh đâu, trả tớ.”

Tạ Vọng Ngôn dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy chiếc thẻ mỏng. Dưới ánh sáng lờ mờ trên mặt bàn, chiếc thẻ kéo ra một vệt bóng mảnh. Cậu lắc nhẹ một cái, giọng điệu vẫn thản nhiên như cũ:

“Tự qua lấy.”

Ở trong tình cảnh này, không cúi đầu cũng không được.

Ánh mắt Ứng Gia Nhược dõi theo chiếc thẻ. Cô biết rõ, nếu mình không qua, cậu sẽ chẳng đời nào chủ động đưa. Cuối cùng, cô vẫn phải bước tới, đứng ngay g*** h** ch*n dài của Tạ Vọng Ngôn đang mở hờ.

Bóng của cô đổ lên người cậu, chồng lên nhau trong ánh sáng mờ. Khoảng cách gần đến mức chỉ cần cúi xuống thêm một chút là sẽ chạm vào.

Ứng Gia Nhược cúi người, nhanh tay nhận lại thẻ rồi cài ngay lên ngực áo. Động tác liền mạch, gọn gàng, như thể muốn nhanh chóng kết thúc khoảnh khắc khó nói này.

Kiểm tra chắc chắn thẻ không rơi, cô mới chậm rãi buông ra một câu, giọng điệu cố làm ra vẻ bình thản:

“Cậu ngầu thật đấy.”

Ánh nhìn của Tạ Vọng Ngôn lướt qua gương mặt thiếu nữ ngày càng rạng rỡ sau lễ trưởng thành. Trong giây lát, ánh mắt ấy tối lại một chút, rồi cậu rũ mi xuống, che đi cảm xúc, đáp lại hờ hững:

“Quá khen. Không bằng cậu.”

Thời gian nghỉ giữa giờ sắp hết. Việc chính đã xong, Ứng Gia Nhược không muốn ở lại thêm. Cô xoay người định đi ngay.

Nhưng vừa nhúc nhích, cổ tay cô bỗng bị kéo lại.

Lực không mạnh, chỉ vừa đủ để cô khựng lại.

Tạ Vọng Ngôn nắm hờ lấy cổ tay mảnh khảnh của cô. Ánh mắt cậu rơi xuống mặt trong cẳng tay — nơi có một vết xước mảnh do mép sách mới cắt phải. Qua một tiết học, chỗ đó đã hơi sưng đỏ, nổi bật trên làn da trắng mỏng.

Da cô vốn mỏng, lại nhạy cảm, chỉ cần sơ ý là dễ để lại dấu vết. Vị trí này lại càng hiếm người chú ý.

Tạ Vọng Ngôn không nói gì. Cậu với tay lấy từ ghế bên cạnh một tuýp thuốc bôi vết thương cùng một que bông đã được bóc sẵn. Động tác tự nhiên, quen thuộc, như thể đã làm việc này vô số lần.

Cậu cúi đầu, cẩn thận bôi thuốc cho cô.

Ứng Gia Nhược đứng yên, không nhúc nhích. Thuốc mát lạnh chạm vào vết xước đang râm ran, mang lại cảm giác dễ chịu đến mức cô suýt thở ra một tiếng.

Một lúc sau, cô dùng ngón trỏ chọc nhẹ vào vai cậu:

“Hồi nãy cậu tan học sớm mười phút… là để chạy sang phòng y tế mua cái này à?”

Tạ Vọng Ngôn nhấc mắt liếc cô một cái, ánh nhìn rõ ràng đang hỏi: Câu này mà cũng phải hỏi à?

Ứng Gia Nhược lập tức hiểu ra. Cô biết rõ cái kiểu này — làm xong việc tốt rồi lại bị người khác chỉ ra, đối phương nhất định sẽ… ngại.

Thế là cô tự mình cảm thán, giọng mang theo chút trêu chọc:

“Đôi khi tớ thật sự rất ghen tị với chính mình.”

“Có được một người bạn thân chu đáo như cậu.”

“Trưa nay tớ sẽ đi mua một chai nước nho ướp lạnh, nâng cốc vì tình bạn sâu đậm của chúng ta.”

Tạ Vọng Ngôn bỗng khẽ cười mỉa một tiếng.

“Tình bạn sâu đậm kiểu… đưa trả thẻ học sinh mà cũng phải lén lút?”

“Hay là kiểu… hít chung một bầu không khí thôi cũng dị ứng?”

Ứng Gia Nhược chớp chớp mắt.

Thì ra cái tin đồn “hít chung không khí cũng không chịu nổi” ấy… đã lan đến cả tai của Tạ Vọng Ngôn — người xưa nay chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện bát quái.

Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng có cảm giác, dù cô có cố giấu kín đến đâu, thế giới này vẫn luôn tìm ra cách để chạm tới họ.

… Xem ra, giấu cũng chẳng giấu nổi nữa rồi.

Đưa đến trang trạiCái tát bất ngờ khiến mọi người trong sảnh đường đều sững sờ. Sắc mặt Lưu di nương bi thương, tràn đầy...
14/06/2026

Đưa đến trang trại

Cái tát bất ngờ khiến mọi người trong sảnh đường đều sững sờ. Sắc mặt Lưu di nương bi thương, tràn đầy thất vọng. Ngay cả Thẩm phu nhân cũng nhất thời chưa kịp phản ứng, không thể lên tiếng trách mắng bà ta vì vượt quyền dạy dỗ Thẩm Ngân Thu.

Sảnh đường rộng lớn thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng, qua mấy nhịp thở vẫn chưa có ai lên tiếng. Lưu di nương ôm miệng, khóe mắt ngấn lệ, trông vừa đáng thương vừa yếu ớt. Bà ta nghẹn ngào nói với Thẩm tướng:
“Lão gia, tất cả đều là lỗi của thiếp, là thiếp không dạy dỗ tốt cho con bé.”

Dáng vẻ như mưa rơi ướt mi, khiến ngọn lửa giận trong lòng Thẩm tướng cũng dần lụi tắt. Trước mặt bao người, ông liền kéo Lưu di nương vào lòng, dịu dàng dỗ dành:
“Không thể trách nàng, nó từ nhỏ đã không lớn lên bên cạnh nàng. Hơn nữa, dù có dạy dỗ thì cũng là việc của chính thất, nàng không cần bận tâm, cũng đừng buồn nữa.”

Thẩm phu nhân nghe vậy liền trợn tròn mắt. Sao lại kéo nàng vào chuyện này? Cái gì gọi là "dạy dỗ là việc của chủ mẫu"?

Thẩm lão thái vẫn đang điều tức, trông thấy đứa con trai luôn làm bà tự hào giờ lại ôm lấy hồ ly tinh kia, liền tức đến tối sầm mặt mày.
Bà vú già bên cạnh vội ghé tai thì thầm:
“Lão phu nhân, người hãy bình tĩnh! Lão gia hễ gặp phải họ Lưu là không nghe ai nữa đâu.”

Nghe vậy, Thẩm lão thái như được châm sức, cố gắng chống đỡ.

Thẩm phu nhân nuốt giận, lại nghe thấy Lưu di nương đang nép trong lòng Thẩm tướng dịu giọng nói:
“Lão gia, dẫu sao đứa bé này cũng là cốt nhục do thiếp thân sinh ra, là huyết mạch của lão gia. Nay tính tình thành ra thế này, tỷ tỷ lại bận bịu chẳng có thời gian dạy bảo, giữ lại trong phủ chẳng phải sẽ làm mất mặt lão gia sao?”

“Lưu di nương! Ý ngươi là ta dạy dỗ không nghiêm? Đừng quên rằng Thẩm Ngân Thu là do mẫu thân ngươi nuôi lớn! Giờ thành ra thế này, chẳng phải càng chứng tỏ nữ nhi Lưu phủ—”

“Đủ rồi!” Thẩm phu nhân còn chưa dứt lời thì đã bị Thẩm tướng quát lớn cắt ngang.

Khi gia chủ nổi giận, không ai dám lên tiếng nữa.

Lưu di nương âm thầm rơi lệ, Thẩm tướng thì xót xa không thôi. Ông nhìn chính thất đang tức đến đỏ bừng cả mặt, trầm giọng nói:
“Những lời vừa rồi, bản tướng không muốn nghe lại lần thứ hai. Lưu phủ không phải thứ mà một tiểu nữ như ngươi có tư cách nghị luận!”

Sắc mặt Thẩm phu nhân trắng bệch, vội vàng cúi đầu liên tục. Xét về gia thế, phụ thân nàng chỉ là một quan lục phẩm, nhà họ Trương ở kinh thành cũng chẳng có địa vị gì. So với hồ ly tinh kia thì quả thực không bằng. Lúc nãy bị giận làm mờ lý trí, đúng là thất thố!

Nghĩ vậy, nàng ngẩng đầu trừng mắt nhìn Lưu di nương, lòng sinh nghi: Con tiện nhân này cố ý đổ dầu vào lửa? Nhưng với cái đầu của ả, liệu có thể nghĩ được sâu xa như thế? Nếu thực sự ả có thủ đoạn, sao đến giờ vị trí chủ mẫu trong phủ vẫn là nàng?

Nhìn thấy đôi mắt hoe đỏ của Lưu di nương, Thẩm phu nhân đành dẹp bỏ nghi ngờ trong lòng.

Dẫu vậy, nàng tuyệt đối sẽ không tha cho Thẩm Ngân Thu. Không động được Lưu thị, chẳng lẽ không xử được con gái bà ta?

Bị Lưu di nương tát một cái, Thẩm Ngân Thu vẫn đứng yên như tượng, trong lòng đủ loại chua ngọt đắng cay đan xen, không biết nên làm gì.

Lần đầu tiên trong đời bị người ta tát, mà người ra tay lại chính là mẫu thân ruột của nàng.

Lúc này, Thiên Vân lặng lẽ tiến lại gần, thấy trên má chủ tử in rõ năm dấu ngón tay đỏ au, môi nàng ta run lên:
“Tiểu thư…”

Thẩm Ngân Thu nhắm mắt, giọng khẽ như gió thoảng:
“Không sao, chỉ là cổ hơi cứng, ngươi giúp ta xoay lại.”

Thiên Vân sững người vì câu nói, lắp bắp:
“Tiểu… tiểu thư… cổ người không xoay được sao?”

“Nhanh lên, giúp ta chỉnh lại.” Thẩm Ngân Thu giục:
“Các ngươi không thấy ta giữ tư thế này quá lâu rồi sao?”

Thiên Vân thầm nghĩ, bọn nô tài cứ tưởng nàng quá đau lòng nên mới như vậy. Không dám chậm trễ, nàng lập tức bước tới, nhẹ nhàng đỡ lấy mặt chủ tử, từ tốn xoay đầu nàng về vị trí bình thường.

Thẩm Ngân Thu xoay thử vài lượt, không thấy đau nữa mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh nhìn từ nhiều người, trong đó ánh mắt của Thẩm phu nhân là gay gắt nhất.

Không sợ chết, Thẩm phu nhân lại lên tiếng:
“Ngay cả trong trường hợp này mà Ngân Thu vẫn hành xử vô lễ! Lão gia, thiếp thân thực sự bất lực không thể dạy nổi nữa. Tính tình của Ngân Thu không phải ngày một ngày hai hình thành, cũng chẳng thể ngày một ngày hai sửa đổi. Xin lão gia định đoạt!”

Lưu di nương gật đầu phụ họa, ánh mắt đẫm nước trông vô cùng đáng thương:
“Lão gia, tỷ tỷ nói đúng. Tính nết của Ngân Thu cần phải được rèn giũa thật nghiêm. Lão gia hiếm khi được nghỉ ngơi, việc vụn vặt thế này đừng để làm phiền người nữa.”

Thẩm phu nhân cảm thấy hôm nay Lưu di nương thật lắm lời, thân là mẫu thân, nàng dường như đã nhìn ra điều gì. Dù năm xưa họ Lưu không ưa gì con nha đầu Thẩm Ngân Thu kia, suýt nữa khiến nàng bệnh chết trong phủ Thẩm, đến mức náo động đến tai người ngoài, cuối cùng khiến lão phu nhân nhà họ Lưu đích thân tới đưa con về. Nhưng mấy năm nay họ Lưu vẫn chưa sinh thêm con, đời này e là chỉ có Thẩm Ngân Thu là con gái.

Là người làm mẹ, ai mà không thương cốt nhục của mình?

Nói đến nàng, nàng còn chẳng thể chịu được cảnh con gái mình chịu chút ủy khuất nào.

Càng nghĩ, Thẩm phu nhân càng thấy mọi chuyện dần xâu chuỗi thành một đường. Rõ ràng là họ Lưu muốn chuyển sự chú ý của mọi người để giảm bớt sự tồn tại của Thẩm Ngân Thu, nàng quyết không thể để ả toại nguyện.

“Muội nói rất đúng. Lão gia cứ yên tâm, chuyện này thiếp thân sẽ xử lý thỏa đáng.”

Thẩm lão thái và Thẩm phu nhân liếc mắt nhìn nhau, ngầm gật đầu. Thẩm Ngân Thu đã rơi vào tay các nàng, tất phải nắm chặt lấy, ít nhất phải sửa cho được cái tính kia, một con nha đầu mà dám chẳng xem trưởng bối ra gì. Dù sao cũng chẳng phải do phủ Thẩm nuôi lớn, đến lúc có chuyện thì phủ Thẩm cũng dễ bề chối bỏ trách nhiệm.

Thẩm tướng vừa mới bận rộn năm ngày, chỉ được nghỉ hai hôm. Một hôm định ở lại ân ái cùng Lưu di nương, hôm còn lại thì ra ngoài uống rượu với đồng liêu. Xưa nay vốn không màng việc hậu viện, nay bị trì hoãn nửa ngày, trong lòng đã thấy mất kiên nhẫn.

Ông vừa định gật đầu thì Lưu di nương đã mở lời:
“Lão gia, mẫu thân tuổi cao, vừa rồi nhìn qua cũng thấy thân thể không ổn. Tỷ tỷ lại quản sự vụ trong phủ quá bận rộn, nếu không thì sao lại để xảy ra chuyện thế này trong viện bà? Không bằng đưa con nha đầu này ra trang trại ở nông thôn, vừa rèn tính nết, vừa để nàng tự xét lại bản thân.”

Thiên Quang và Thiên Vân nghe thế thì kinh hãi — Lưu di nương vậy mà lại đẩy tiểu thư nhà mình xuống hố! Phải biết tiểu thư nay đã mười bốn tuổi, là tuổi chuẩn bị xem mắt chọn chồng! Nếu cứ thế mà đưa về trang trại, bên ngoài sẽ đồn đãi thế nào đây?

Thẩm Ngân Thu lại không hề có cảm xúc gì, thản nhiên đảo mắt nhìn qua Thẩm lão thái và Thẩm phu nhân đang trầm tư, cảm nhận ánh mắt châm chọc của mấy muội muội cùng cha khác mẹ, cuối cùng ánh mắt dừng lại nơi Lưu di nương.

Môi nàng khẽ mấp máy nhưng không nói thành lời — chẳng còn gì để nói. Trang trại thì trang trại, rời xa bọn họ lại càng thanh tĩnh.

Không một ai phản đối quyết định này. Thẩm tướng cũng đã thấy chán ngấy, ngẩng đầu liếc nhìn Thẩm Ngân Thu một cái, trầm giọng:
“Cứ theo lời Lưu di nương mà làm đi.”

Thẩm Ngân Thu lững thững quay về viện của mình, má bị tát đã chẳng còn cảm giác, chỉ có đôi môi bị cắn rách vẫn âm ỉ đau.

Thiên Thủy và Thiên Tảo thấy nàng như vậy liền giật mình, Thiên Thủy vốn tính nóng nảy lập tức đỡ nàng vào phòng, Thiên Tảo thì lặng lẽ pha thuốc mỡ bôi lên má.

“Chuyện gì thế này? Phủ Thẩm rốt cuộc muốn làm gì? Tiểu thư giờ mà vừa bước ra khỏi viện là phải bị thương à? Rốt cuộc là ai đánh? Nô tỳ nhất định phải bẩm với lão phu nhân!” Thiên Thủy mặt mày nghiêm nghị, nhưng trong mắt đã rưng rưng.

Nàng nhắc đến "lão phu nhân", chính là chỉ Lưu lão thái.

Thiên Quang xưa nay trầm ổn, lần này cũng chẳng còn giữ nổi bình tĩnh, nói:
“Chúng ta giờ đã treo danh dưới phủ Thẩm, có nhắn về Lưu phủ cũng chỉ giúp được nhất thời, chẳng thể giúp cả đời. Vẫn nên hỏi ý tiểu thư thì hơn.”

Thẩm Ngân Thu đang ngửa mặt để Thiên Tảo tiện bôi thuốc, thuốc mát lạnh khiến nàng thấy dễ chịu. Trước ánh nhìn tha thiết của ba nha hoàn, nàng suy nghĩ một chút rồi nói:
“Hiếm khi có dịp về nông thôn thư giãn, chẳng lẽ các ngươi không thích sao?”

Thiên Thủy tức đến phát rồ:
“Tiểu thư, đó là nông thôn đấy! Nhất định còn tồi tệ hơn chốn này!”

“Đừng bi quan như thế, may mà thời tiết này không có muỗi. Mang theo vài người biết vá tường, lợp ngói, chỗ nào hư thì sửa lại là được.”

Bốn nha hoàn: “…”

Chủ tử đã chẳng bận tâm, các nàng là nô tỳ chỉ còn cách tận lực chuẩn bị đầy đủ mọi thứ.

Thẩm Ngân Thu chống cằm nhìn các nàng tất bật thu dọn, dần dần ngây người. Trong đầu lại hiện lên cái tát đột ngột của Lưu di nương, nàng chợt thấy tiếc vì không ngẩng đầu lên nhìn nét mặt của bà ta — liệu khi ấy có thực sự đau lòng không? Nếu thật sự sẽ vì nàng mà đau lòng, thì bà ta cũng không đến mức coi nàng như người vô hình suốt bấy lâu.

Chỉ là, một cái tát rồi đẩy về trang trại, chút lưu luyến cuối cùng dành cho mẫu thân ruột nàng cũng đã cạn sạch.

Có chút thất vọng, có chút trống rỗng, cũng có chút nhẹ lòng.

Thẩm phu nhân hành sự rất nhanh, chưa đến nửa canh giờ đã sai quản gia đến thúc giục, ngay cả bữa trưa cũng không cho nàng ăn.

Thẩm Ngân Thu cũng chẳng níu kéo, dẫn theo bốn nha hoàn và hai hộ vệ, một đoàn người thẳng lưng ngẩng đầu rời phủ.

Nhìn qua thật không giống bị phạt, khí thế ấy khiến ngay cả quản gia cũng bất giác mang theo vài phần cung kính.

Chưa đến một ngày, khắp kinh thành đã bắt đầu râm ran chuyện nhị tiểu thư phủ thừa tướng làm càn vô lễ, không coi ai ra gì. Dĩ nhiên, những lời ấy, Thẩm Ngân Thu cũng chẳng còn cơ hội nghe thấy.

Lúc này, họ đã rời xa chốn phồn hoa, đi vào con đường nhỏ vùng quê. Tuy vẫn thuộc ngoại ô kinh thành, nhưng nơi đây đã vắng lặng hẳn.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng chim chóc vang lên râm ran, trong gió là hương cỏ xanh ngai ngái. Thẩm Ngân Thu vén màn xe, đập vào mắt là một màu xanh ngát, ngay cả cái nóng hầm hập đầu thu dường như cũng không chạm tới nơi này.

Thiên Quang bước tới buộc rèm cửa sổ lại, tầm nhìn lập tức trở nên thoáng đãng hơn. Sau rặng cây ven đường là một mảnh ruộng lớn, sắc vàng rực rỡ trải dài, tương phản mạnh mẽ với màu xanh thẫm của tán lá.

“Đó là gì vậy?” Thẩm Ngân Thu từ nhỏ lớn lên nơi khuê phòng, ăn uống tinh tế, nhưng lại chẳng phân biệt được ngũ cốc. Cũng chưa từng có ai dạy nàng những thứ đó.

Nàng chỉ cần tinh thông cầm kỳ thư họa, am hiểu tứ thư ngũ kinh là đủ.

Thiên Quang vốn là hạ nhân từ nhỏ lớn lên trong Lưu phủ, mơ hồ đoán đó là lúa nhưng không dám khẳng định. Còn Thiên Vân, trước khi bị bán vào phủ họ Lưu, gia đình nàng làm nghề canh tác, nên đối với ngũ cốc thóc lúa cực kỳ quen thuộc, nàng hào hứng nói:
“Tiểu thư, đó là lúa nước đấy! Lúa vùng Giang Nam đã gặt xong từ lâu rồi, không ngờ ở kinh thành vẫn còn trồng.”

Thẩm Ngân Thu "ồ" một tiếng gật đầu, không biểu lộ nhiều cảm xúc.

Đột nhiên một con ong mật bay vào trong xe, khiến nàng cứng người, các nha hoàn xung quanh cũng đồng loạt hốt hoảng kêu lên:
“Á! Có ong bay vào!”

“Sao lại chui vào được chứ?!”

“Tiểu thư đừng nhúc nhích!”

Bọn họ vội vã che chắn cho chủ tử, vừa lấy khăn tay vừa vung tay xua đuổi, làm cho trong xe náo loạn hẳn lên.

Bên ngoài, hai hộ vệ nghe thấy động tĩnh trong xe thì lo lắng lên tiếng:
“Tiểu thư không sao chứ?”

Vừa dứt lời, Thiên Tảo từ nãy đến giờ vẫn im lặng, đột nhiên đưa tay cầm lấy cuốn thoại bản trên bàn, “bốp” một tiếng, mọi người sững sờ.

Nàng bình thản nói:
“Tiểu thư không sao.”
Sau đó nhặt lấy xác con ong mật, miệng khẽ lẩm nhẩm:
“Thiện tai, thiện tai, a di đà Phật.”
Dứt lời, liền vung tay quẳng nó ra ngoài cửa sổ.

Thẩm Ngân Thu: “……”

13/06/2026

Thanh xuân từng cuồng nhiệt theo đuổi, trưởng thành lại vờ như chưa từng quen.
-saunamxacach,motdoivanvuong-

13/06/2026

Đến cuối cùng, người buông tay trước lại là người thắng.
-khongcoanh,toivantuminhtoasang-

Giả vờ không quenỨng Gia Nhược còn chưa kịp nghĩ ra câu nào để phản đòn thì tiếng chuông báo giờ học bỗng vang lên chói ...
13/06/2026

Giả vờ không quen

Ứng Gia Nhược còn chưa kịp nghĩ ra câu nào để phản đòn thì tiếng chuông báo giờ học bỗng vang lên chói tai, cắt ngang toàn bộ mạch suy nghĩ.

Đám con gái đang buôn chuyện hăng say trong lớp cuối cùng cũng đành tiếc nuối giải tán, ai về chỗ nấy. Ứng Gia Nhược cũng chỉ có thể tạm thời tắt tiếng điện thoại, nhét lại vào ngăn bàn, quyết định để chuyện kia sang một bên đã.

Không biết từ lúc nào, phòng học vốn còn trống trải đã gần như kín chỗ. Chỉ còn lác đác vài ghế trống, mà bên ngoài khung cửa sổ, hành lang vừa rồi còn ồn ào náo nhiệt cũng dần dần yên tĩnh trở lại.

Phần lớn mọi người bắt đầu lật sách.

Trong bầu không khí quen thuộc ấy, tâm trạng Ứng Gia Nhược cũng chậm rãi lắng xuống. Đúng lúc này, cô mới cảm thấy cẳng tay mình âm ỉ đau. Theo phản xạ, cô nâng tay lên, lúc này mới phát hiện bên dưới đang đè một cuốn sách bài tập Vật lý tổng hợp.

Cuốn sách mới, mép giấy còn sắc. Làn da trắng mịn nơi cánh tay bị ép quá lâu, in hằn mấy vệt đỏ tươi, thậm chí có chỗ còn trầy xước rất nhỏ. Da cô vốn mỏng, nên những dấu vết ấy trông càng rõ rệt.

Ứng Gia Nhược chẳng mấy để tâm, chỉ xoa nhẹ hai cái cho qua, rồi cầm bút lên, định làm vài câu để trút bớt cơn bực trong lòng.

Ngay lúc đó, trong lớp bỗng xuất hiện một trận xôn xao khe khẽ.

Là thầy Hứa và Tạ Vọng Ngôn, hai người gần như cùng lúc bước vào.

Ứng Gia Nhược vừa ngẩng mắt lên đã thấy Tạ Vọng Ngôn.

Dáng người cậu cao ráo thẳng tắp, đứng cạnh thầy Hứa còn cao hơn hẳn một cái đầu. Cậu bước từ phía cửa vào, ngược sáng mà đi tới, bóng dáng nổi bật đến mức khó có thể làm ngơ.

Ánh sáng và bóng tối đan xen, khiến đường nét gương mặt thiếu niên càng thêm rõ ràng. Lông mày mắt thanh tú, thần sắc thoải mái, đôi môi mỏng hơi cong lên, mang theo chút vẻ lạnh nhạt, nhưng lại vừa đủ để thu bớt đi cảm giác sắc bén vốn có, khiến cậu trông như một học sinh ưu tú điển hình, tao nhã và vô hại.

Cũng vì ấn tượng ban đầu ấy, nên chẳng ai để ý đến việc cà vạt trên áo sơ mi đồng phục của cậu không hề được thắt chỉnh tề ở cổ áo, mà ngược lại còn bị kéo lỏng ra một chút, trông có phần tùy tiện. Thế nhưng trong mắt mọi người, điều đó chẳng hề kỳ quặc.

Ai mà ngờ được, người trước mắt họ lại chính là kẻ vừa mới nhắn tin đổi trắng thay đen, nói năng không biết xấu hổ như thế.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong tích tắc, rồi gần như cùng lúc, rất ăn ý mà tránh đi.

Ứng Gia Nhược giả vờ như không có chuyện gì, cúi đầu lật sách, trong lòng lại càng nhìn Tạ Vọng Ngôn không vừa mắt. Cô không nhịn được mà thầm mắng một câu:

— Đúng là đồ giả vờ.

Còn Tạ Vọng Ngôn, khi đi ngang qua chỗ ngồi của cô, ánh mắt vốn nhàn nhạt bỗng khựng lại, chính xác dừng trên mấy vệt đỏ chói mắt nơi cánh tay cô.

Hàng mày cậu khẽ nhíu lại, rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không ai nhận ra.

Trong mắt những người khác, dáng vẻ ấy lại giống như… mỗi lần Tạ Vọng Ngôn nhìn thấy Ứng Gia Nhược là tâm trạng lập tức không tốt.

Ví dụ như trong mắt Giang Tâm Nghi.

Giang Tâm Nghi theo dõi tin đồn về Tạ Vọng Ngôn không giống những cô gái khác — không phải vì thầm thích hotboy trường hoàn hảo kia, mà là vì muốn nắm bắt tình hình “kẻ đối đầu” của bạn cùng bàn mình.

Dù đến giờ cô nàng vẫn chưa hiểu rõ giữa hai người kia rốt cuộc có mâu thuẫn gì, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến việc cô vừa thưởng thức nhan sắc của Tạ Vọng Ngôn, vừa kiên định đứng về phe Ứng Gia Nhược.

Tạ Vọng Ngôn tỏ ra khó chịu với Ứng Gia Nhược, tức là không nể mặt cô — Giang Tâm Nghi.

Giang Tâm Nghi tức đến mức… tức luôn một cái, nhưng vì khí thế của đối phương quá mạnh, cô thậm chí không dám ngẩng đầu lên trừng mắt, chỉ ghé sát tai Ứng Gia Nhược, hạ giọng thì thầm:

“Cậu nhìn xem, cứ thấy cậu là mặt cậu ta lạnh như băng. Thế này mà cậu chịu được à?”

Ngón tay cầm bút của Ứng Gia Nhược khựng lại một chút, rồi cô đáp hờ hững, rõ ràng là không để tâm lắm:

“Cũng bình thường thôi. Chủ yếu là tớ… rộng lượng.”

Dù trong lòng có bực đến đâu, Ứng Gia Nhược cũng không để lộ ra chút cảm xúc nào dành cho Tạ Vọng Ngôn. Gương mặt xinh đẹp vẫn giữ nét thản nhiên, như thể giữa họ thật sự không quen biết.

Mấy năm nay, cô đã quen diễn như vậy rồi.

Bởi vì từ nhỏ, Tạ Vọng Ngôn đã đặc biệt thu hút con gái.

Hồi còn học mẫu giáo, đã có mấy cô bé nhờ Ứng Gia Nhược mang kẹo, mang sô-cô-la sang nhà bên cạnh, nhờ cô chuyển giúp cho “bạn nhỏ Tạ Vọng Ngôn”.

Khi đó, Ứng Gia Nhược — một đứa trẻ thích đồ ngọt — chẳng ngại đóng vai thiên sứ đưa thư. Dù sao thì Tạ Vọng Ngôn cũng không thích ăn mấy thứ đó, cuối cùng đều vào bụng cô.

Lớn dần lên, người thích Tạ Vọng Ngôn ngày một nhiều. Biết hai người là hàng xóm, những lá thư tình bị Tạ Vọng Ngôn từ chối, những món quà cậu không nhận, tất cả đều bị nhét sang cho Ứng Gia Nhược. Đến cả những mối quan hệ mà Tạ Vọng Ngôn không muốn dính dáng, người ta cũng tìm đến cô, nhờ cô đi “khuyên nhủ”.

Cứ như thể cô bị coi là thần tình yêu tí hon, bị sai bảo không thương tiếc.

Ứng Gia Nhược một mực cho rằng, Tạ Vọng Ngôn có một loại thể chất cực kỳ “thu hút ánh nhìn”, đứng giữa đám đông là tự động phát sáng. Để cả hai có thể trải qua một quãng đời cấp ba yên ổn, tập trung học hành, không bị làm phiền bởi những chuyện vặt vãnh ấy…

Trước khi vào lớp 10, cô đã nghiêm túc bàn với Tạ Vọng Ngôn một “hiệp ước ba điều”:

Ở trường — giả vờ không quen.
Trên đường đi học — giả vờ không quen.
Trên đường tan học — cũng giả vờ không quen.

Suốt từ lớp 10 đến hết lớp 11, mối quan hệ thanh mai trúc mã của họ được che giấu vô cùng hoàn hảo.

Cho đến năm lớp 12, hai người lại vào cùng một lớp. Ngẩng đầu cúi đầu đều có thể chạm mặt, thế nên từ “giả vờ không quen” biến thành “giả vờ không thân”.

Không biết từ lúc nào, trong mắt người khác, chuyện đó lại bị đồn thành —

Hai người bọn họ… không hợp nhau.

Đương nhiên, đối với Ứng Gia Nhược lúc này, điều quan trọng nhất không phải là mấy lời đồn thổi kia.

Cô cúi đầu nhìn cuốn bài tập Vật lý mới mua, gương mặt đầy vẻ bế tắc.

Sao câu đầu tiên… đã không biết làm rồi?!

Giang Tâm Nghi nhìn vẻ mặt cau mày khi Ứng Gia Nhược cúi đầu, cộng thêm mấy câu “nội hàm” vừa rồi, trong lòng lập tức khẳng định chắc nịch —

Bạn cùng bàn của cô và Tạ Vọng Ngôn, quả thật là từ trường không hợp.

Mà đúng lúc đó, sau khi tiết học đầu tiên kết thúc, điện thoại của Ứng Gia Nhược khẽ rung lên.

Là tin nhắn của Tạ Vọng Ngôn.

Chỉ vỏn vẹn một dòng địa chỉ:

【Phòng nhạc tầng 3.】

Danh Tiếng Đã HủyThiên Vân và Thiên Thủy dìu Thẩm Ngân Thu — nửa bên mặt bê bết máu — trở về viện Lưu Lạc. Vốn là người ...
13/06/2026

Danh Tiếng Đã Hủy

Thiên Vân và Thiên Thủy dìu Thẩm Ngân Thu — nửa bên mặt bê bết máu — trở về viện Lưu Lạc. Vốn là người luôn điềm tĩnh, Thiên Quang cũng không giữ nổi bình tĩnh nữa, vội vàng buông công việc trên tay chạy ra đỡ lấy tiểu thư.
Thiên Táo lập tức bắt tay vào băng bó vết thương cho nàng — nàng là người được lão phu nhân cẩn thận bồi dưỡng, có hiểu biết về y lý và dược học.

Sau khi Thiên Táo băng bó xong, Thiên Vân dùng khăn ấm lau sạch máu trên mặt tiểu thư. Thiên Quang kéo Thiên Thủy đến một góc, nghiêm giọng hỏi:
“Đã xảy ra chuyện gì?”

Thiên Thủy từ lâu đã tức nghẹn trong lòng, như vỡ đê tuôn trào, kể hết một hơi từ đầu đến cuối sự việc.

“Bọn họ thật sự quá đáng! Ta chưa từng nghĩ phủ Thừa tướng lại là nơi như thế! Từ lúc tiểu thư vào phủ đến giờ, chưa một ngày được yên ổn. Thiên Quang, ta thật vô dụng…” — vừa nói vừa nghẹn ngào, đưa tay lau nước mắt.

Lão phu nhân từng dạy dỗ các nàng kỹ càng là để bảo vệ tiểu thư, vậy mà rời khỏi phủ Lưu gia chưa bao lâu, các nàng đã liên tục thất trách.

Thiên Táo chuẩn bị vài thang thuốc rồi cất vào người, bước đến trước mặt Thiên Quang lạnh giọng nói:
“Cho ta thẻ bài xuất phủ.”

Thiên Quang vừa hỏi vừa đưa:
“Ngươi đi đâu?”

Thiên Táo nheo mắt:
“Đi mua thuốc.”

Thiên Vân vẫn nắm chặt tay Thẩm Ngân Thu, như muốn truyền thêm sức mạnh cho nàng, nhẹ giọng thì thầm:
“Tiểu thư sợ đau nhất, lần này lại chảy nhiều máu như vậy… Tiểu thư không đau, Thiên Táo sẽ sắc thuốc, uống vào sẽ khỏi ngay.”

Nghe thế, lòng Thiên Quang và Thiên Thủy càng thêm khó chịu. Thiên Quang do dự một lúc, rồi nhanh chóng đi về phía kho thuốc.
Thiên Thủy vội vàng hỏi:
“Ngươi đi đâu vậy?”

Thiên Quang đáp:
“Ta nhớ lão phu nhân từng mang đến một loại thuốc trị sẹo rất tốt, ta đi tìm thử xem còn không.”

Suốt cả ngày hôm đó không có lấy một ai đến thăm Thẩm Ngân Thu.
Cả viện chỉ có bốn nha hoàn bận rộn chăm sóc, qua một đêm, nàng mới dần tỉnh lại.

Sau khi được thay thuốc và ăn cháo, sắc mặt nàng mới đỡ hơn chút. Hồi tưởng lại những gì xảy ra buổi sáng hôm trước, nàng nhíu mày hỏi:
“Là Lý di nương đẩy ta sao?”

Thiên Vân rưng rưng gật đầu:
“Chắc thấy tứ tiểu thư ngã xuống đất, nhất thời mất lý trí…”

Thiên Quang tức giận:
“Tiểu thư, chuyện này không thể bỏ qua! Cứ để như thế, phủ này còn phép tắc gì nữa? Một di nương mà cũng dám ra tay với tiểu thư, không sợ bị đuổi khỏi phủ à?!”

Thiên Thủy gật đầu tán thành.

Thẩm Ngân Thu vẫn còn đau đầu, nàng biết chuyện này không thể để yên. Nhưng nếu để Lý di nương ra tay, người đứng sau chỉ có thể là Thẩm phu nhân.
Một tay không thể đấu nổi cả bầu trời, nàng thở dài:
“Thẩm phu nhân này… xem ra muốn dồn ta đến đường cùng.”

Thiên Tảo đang cắm cúi nghiên cứu đơn thuốc, không nói xen vào.

Thiên Vân siết chặt tay, nghiêm giọng:
“Tiểu thư, dù thế nào, chúng ta cũng phải đến gặp Thẩm phu nhân hỏi cho rõ!”

Thẩm Ngân Thu gật đầu. Nếu không làm rõ, trong lòng nàng cũng chẳng yên.
Thoáng chốc đã ba ngày trôi qua, đầu nàng vẫn quấn băng trắng, sắc mặt nhợt nhạt, trông vô cùng yếu ớt.

Nàng dẫn theo Thiên Quang và Thiên Vân đến thỉnh an.
Thẩm phu nhân thấy lớp băng trắng trên trán nàng, trong lòng thỏa mãn hơn đôi chút, nhưng vẻ mặt lại tỏ ra lo lắng, dịu dàng nói:
“Ngân Thu, con thế này cần gì phải miễn cưỡng đến thỉnh an. Ta đã nói con có thể nghỉ cho đến khi khỏi hẳn. Tuy chuyện lần này là lỗi của con, nhưng vì con bị thương nặng nhất nên ta không truy cứu nữa. Bổ phẩm ta đã sai người đưa đến, con nhớ phải dùng. Nhìn thân thể con yếu thế kia, con gái mà lại đi đánh nhau là điều rất không nên.”

Thẩm Ngân Thu nghe mà không đổi sắc mặt.
Nàng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Thẩm phu nhân bằng ánh mắt kỳ lạ, cho đến khi khiến bà hơi hoảng loạn mới nhẹ giọng hỏi:
“Mẫu thân, sao người lại khẳng định là con đánh nhau? Người đã hỏi rõ nguyên do đầu đuôi chưa?”

Sắc mặt Thẩm phu nhân tối sầm:
“Mọi người đều nói con ức h**p Tuyết San, Tuyết Dung và Tuyết Tình mới phải ra mặt. Sau đó nha hoàn của con đẩy tứ tiểu thư ngã, Lý di nương vì xót con nên nhất thời lỡ tay đẩy con ngã. Con không cẩn thận va đầu là do ngoài ý muốn. Ta đã phạt Lý di nương chép kinh trăm lần ở Phật đường rồi. Con còn gì không hài lòng?”

Bà lại nói tiếp:
“Việc này cũng coi như là bài học cho con. Con đã là đại cô nương, cần chú ý danh tiếng. Vì vậy mấy ngày qua ta chỉ gửi thuốc bổ chứ không đến thăm, để con biết hối lỗi và suy nghĩ lại hành vi của mình.”

Thẩm Ngân Thu luôn luôn an phận làm một thứ nữ, chỉ mong sau này gả cho một người bình thường làm chính thê, không mong cao sang, chỉ cầu yên ổn.

Nhưng đến lúc này nàng mới nhận ra — với dáng vẻ kiên quyết muốn chèn ép của Thẩm phu nhân, thì đến chuyện gả chồng hay không cũng còn chưa chắc nữa!

Nàng cũng có tính khí, chỉ là bình thường luôn đè nén mà thôi. Lúc này nỗi uất nghẹn dồn thẳng lên cổ họng, Thẩm Ngân Thu cất cao giọng nói:

“Ý của mẫu thân vẫn là lỗi tại con. Con thật không ngờ một vị chủ mẫu lại có thể trắng đen lẫn lộn, xoay chuyển cả càn khôn như vậy.”

Thẩm phu nhân nghe vậy liền giận dữ:
“Hay lắm, Thẩm Ngân Thu! Đừng tưởng dựa vào thế lực nhà mẹ đẻ mà có thể lộng hành trong phủ Thẩm! Trong phủ này, mọi chuyện đều nghe theo ta! Nếu con còn đang bị thương thì đừng đứng đây mà hứng gió nữa, quay về đi! Về sau khỏi cần đến thỉnh an buổi sáng!”

Nói đến cuối, giọng điệu của bà lại trở nên mềm mỏng, như thể mệt mỏi lắm rồi.

Thẩm Ngân Thu nhìn bà ta cuối cùng vẫn phải nhượng bộ. Bà ta là chủ mẫu, nàng chỉ là thứ nữ, cãi lời đã là đại tội.

Lưu di nương vẫn ngồi một bên nhàn nhã ăn điểm tâm, vẻ mặt thư thái như đang thưởng thức một vở kịch hay.

Thẩm Ngân Thu dắt theo nha hoàn rời đi, lòng lạnh lẽo — trong cái nhà này chẳng có ai công bằng hay biết lý lẽ, từ Thẩm lão phu nhân cho tới Thẩm phu nhân, thậm chí cả cha nàng… thôi, chẳng nên nhắc tới di nương nữa.

Từ đó, Thẩm Ngân Thu luôn ở lại trong viện Lưu Lạc.

Hai ngày sau, có nha hoàn đến truyền lời mời nàng đến chính sảnh. Vừa bước vào, nàng liền thấy lão phu nhân với sắc mặt lạnh lùng, Thẩm phu nhân bệnh nhược nằm nghiêng, Thẩm Kim Thu ánh mắt đầy căm ghét, cha nàng mặt nặng như đá, bên cạnh là Lưu di nương với dáng vẻ uể oải lười biếng và ba vị muội muội thứ xuất.

“Cháu chào tổ mẫu, phụ thân, mẫu thân, tỷ tỷ, chúc mọi người an lành.”
Trên trán Thẩm Ngân Thu đã tháo băng, để tránh sẹo nên mái tóc trước trán được vén cao, vết sẹo hồng nhạt giữa trán nổi bật vô cùng chói mắt.

Thẩm tướng tuy chẳng mấy tình cảm với cô con gái bị gửi đi từ nhỏ, nhưng khi nhìn thấy vết thương đó, trong lòng vẫn có phần không vui — dung mạo vốn tốt đẹp lại tự hủy hoại thế kia, đúng là ngu ngốc!

Lão phu nhân đánh giá nàng một lượt rồi hỏi:
“Mấy ngày trước, cháu và các muội muội ẩu đả ngay trước viện của phu nhân là thế nào? Là tỷ tỷ mà không biết yêu thương em gái, lại để xảy ra cơ sự thế này, còn khiến chủ mẫu tức giận đến đổ bệnh nằm liệt giường. Thẩm Ngân Thu, chẳng lẽ ngoại tổ mẫu của cháu dạy người như thế à?”

Nghe tới đây, Thẩm Ngân Thu nhanh chóng hiểu ra — mọi người đều cho rằng hình phạt vừa rồi chưa đủ, còn muốn tiếp tục gây áp lực. Nhưng không thể để lôi cả ngoại tổ mẫu vào chuyện này!

Hiếm thấy nàng xúc động đến vậy, nhưng sau lưng bỗng truyền đến một lực kéo nhẹ — là Thiên Quang.

Thẩm Ngân Thu dần bình tĩnh lại, mắt ngấn lệ, cúi đầu nói:
“Tạ ơn tổ mẫu đã tin tưởng.”

Mọi người đều sững sờ — nàng điên rồi sao? Câu hỏi đó rõ ràng là trách mắng, mà lại cảm nhận thành “tin tưởng”?

Lão phu nhân cũng bị cách đối đáp chẳng theo lẽ thường của nàng làm nghẹn họng. Chỉ đành thuận theo lời nàng mà tiếp tục, bực tức hỏi:
“Vậy cháu có biết lỗi không?”

Thẩm Ngân Thu ngẩng đầu, nhẹ nhàng lau khóe mắt, dịu dàng nói:
“Tạ ơn tổ mẫu đã nhắc đến chuyện này, cháu ấm ức lắm.”

Lão phu nhân: “……”

Thẩm Ngân Thu tiếp lời:
“Xin tổ mẫu cho phép cháu kể rõ. Sáng sớm năm ngày trước, cháu như thường lệ cùng nha hoàn đến viện mẫu thân để chờ thỉnh an. Ba muội muội trông rất buồn bực, chẳng rõ nguyên do. Bất ngờ, ngũ muội đẩy cháu một cái rồi hét to 'Nhị tỷ bắt nạt muội!', khóc lóc thảm thiết khiến người thương xót. Tiếp đó, tam muội cũng đẩy cháu một cái, hỏi tại sao lại bắt nạt ngũ muội. Tứ muội thì hăng hái định xông lên, may mà nha hoàn của cháu đã kịp ngăn lại. Không đẩy được, tứ muội dứt khoát… tự ngã ra sau, nằm đó r*n r*. Ngay sau đó, Lý di nương như phát điên, lao lên đẩy cháu ngã vào đá, trán cháu đập xuống, chảy máu, giờ còn để lại sẹo.”

Nàng ngừng một lát rồi quay sang hỏi:
“Nên cháu muốn hỏi lại ngũ muội: Nhị tỷ rốt cuộc bắt nạt muội ở chỗ nào? Cháu nghĩ suốt năm ngày, vẫn không tìm ra lý do, xin muội cho tỷ một lời giải thích.”

Nàng lại nhìn về phía tổ mẫu, mỉm cười nói:
“Tổ mẫu, chúng ta là nhà quan. Dù ba muội muội có mê hát hí khúc thì cũng không thể đóng vai dở đến thế. Không chỉ mất giá, mà diễn còn chẳng đạt — e là chỉ lừa được người mù thôi.”

Thiên Quang và Thiên Vân câm nín tuyệt vọng.

Phải, Thẩm Ngân Thu tức lắm. Từ ngày nàng bước chân vào phủ, từng chút từng chút dồn nén đến nay — cuối cùng cũng phải nổ tung.

Lão phu nhân chết lặng một lúc, rồi ôm ngực ngửa ra sau, trông như sắp “về tây phương cực lạc”. Mọi người vội vàng lao lên đỡ bà, ngay cả Lưu di nương cũng giả vờ lo lắng chạy tới hỏi han.

Thẩm Ngân Thu nghiêng đầu nhìn Thiên Quang, trong mắt hiện lên chút lo lắng:
Tổ mẫu có vẻ không chịu nổi những lời dài dòng. Lần sau… nên nói ngắn gọn thôi.

Giờ phút này, chỉ còn ba người chủ tớ của Thẩm Ngân Thu đứng giữa chính sảnh, trước mặt là một đám đông người đang vây quanh phía trên.

Ước chừng một tuần trà sau, Thẩm lão phu nhân mới dần hồi tỉnh. Tất cả ánh mắt tức giận đều dồn về phía Thẩm Ngân Thu. Nàng phải cố nén lại lo lắng và áy náy trong lòng khi thấy tổ mẫu như vậy, cúi đầu, trầm mặc không nói lời nào.

Thẩm tướng giận dữ bước tới, giơ tay định tát xuống. Thẩm Ngân Thu đột ngột ngẩng đầu, nhìn thẳng vào người cha mà từ nhỏ đến lớn chưa từng thân thiết.
Không sợ chết, nàng mở miệng nói thẳng:

“Thật ra con có rất nhiều điều không hiểu. Tại sao lời các muội thì mọi người tin, còn lời con thì đều cho là nói dối? Con từng lừa dối ai trong phủ sao?

Vậy con đã làm gì sai? Nếu con thật sự khiến các người chướng mắt, thì cứ phạt con ở yên trong viện không được bước ra là được rồi.
Cần gì phải giống như cỏ đuôi chó trêu mèo, cứ gọi con ra rồi khiến con mất mặt.
Phụ thân cho rằng lời con vừa nói là vô lý? Tam muội, Tứ muội, Ngũ muội có lý do gì để tốn công bày mưu hãm hại con?
Vậy thì xin người thử nghĩ ngược lại — con có lý do gì để phải hại ba muội muội ấy?”

Thẩm Ngân Thu mắt đỏ hoe, nhưng ánh nhìn vẫn quật cường, không né tránh. Nàng nhìn chằm chằm vào người cha ấy, chờ một câu trả lời.

Nhưng không ngờ, một cái tát nặng trĩu mang theo mùi son phấn giáng mạnh lên má phải, khiến đầu nàng lệch hẳn sang một bên.

“Ngươi dám nói chuyện với cha mình như thế, ngươi còn biết giữ thể diện cho nhà mẹ ngươi nữa không?

Làm tổ mẫu tức giận, khiến mẫu thân đổ bệnh, vậy mà ngươi còn thấy có lý lẽ à?
Thẩm Ngân Thu, ngươi nói xem — ta sinh ra ngươi là để bêu xấu như thế này sao?!”

Thẩm Ngân Thu không nhúc nhích, vẫn giữ nguyên tư thế bị tát lệch đầu, cắn chặt môi dưới, trong miệng trào lên vị tanh mằn mặn của máu.

Address

Hanoi
100000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hạ Vũ Tương Phùng - 夏雨相逢 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share