03/08/2026
Góc Nhìn Montessori Về ADHD Và Rối Loạn Hành Vi Ở Trẻ
Trong xã hội hiện đại, những thuật ngữ như ADHD (Rối loạn giảm chú ý / tăng động) hay "Rối loạn hành vi" dần trở nên quen thuộc. Khi một em bé không thể ngồi yên, liên tục di chuyển, khó tập trung, dễ bùng nổ cảm xúc hay không tuân thủ quy tắc, chiếc nhãn "rối loạn" thường nhanh chóng được dán lên.
Nhưng nếu tháo bỏ chiếc nhãn ấy và nhìn đứa trẻ qua lăng kính của Bác sĩ Maria Montessori, chúng ta sẽ thấy gì?
1. Trẻ Không "Hư", Trẻ Đang "Chệch Hướng" / "Lệch Lạc"(Deviation). Bác sĩ Maria Montessori vốn là một bác sĩ y khoa chuyên khoa thần kinh và tâm thần, đồng thời bà cũng nghiên cứu chuyên sâu về nhi khoa, chưa từng coi các biểu hiện hành vi lệch chuẩn là "bệnh lý" cần trừng phạt. Bà dùng thuật ngữ "Chệch hướng" (Deviation) để mô tả những đứa trẻ có biểu hiện hiếu động quá mức, giận dữ, thu mình, hay thiếu tập trung.
Sự chệch hướng (Deviation) xuất hiện khi nhu cầu phát triển tự nhiên của trẻ bị cản trở hoặc môi trường xung quanh không đáp ứng được nhịp độ sinh học của trẻ.
Một đứa trẻ bị gán nhãn ADHD thường là một đứa trẻ sở hữu nguồn năng lượng sống (Horme) cực kỳ mạnh mẽ, nhưng nguồn năng lượng ấy lại không tìm được "kênh dẫn" thích hợp. Khi trí tuệ và đôi tay không được làm việc cùng nhau trong một hoạt động có ý nghĩa, năng lượng đó sẽ bùng nổ thành sự xáo trộn, bối rối và những hành vi mà người lớn gọi là "quấy phá". Khi con đường phát triển tự nhiên vốn có bị trật bánh răng và chệch hướng theo một hướng khác.
2. "Bình Thường Hoá" (Normalization) (hay Chuẩn Hóa) là phác đồ chữa lành qua hoạt động hay công việc có mục đích.
Đây không phải là việc ép trẻ vào khuôn khổ hay bắt trẻ ngồi yên chịu trận, mà là quá trình trẻ tự tìm lại sự cân bằng nội tâm.
Kỳ diệu thay, chìa khóa của sự bình thường hóa không nằm ở sự kiểm soát, áp đạt trẻ, hay lời la mắng hay thuốc điều trị tâm lý thuần túy, mà nằm ở sự tập trung vào một công việc có mục đích do chính trẻ lựa chọn:
Đôi tay là công cụ của trí tuệ: Trẻ có xu hướng ADHD không thể học bằng cách ngồi nghe thụ động. Trẻ cần chạm, di chuyển, bê vác, lau chùi, xếp đặt.
Sự lặp lại tự nguyện: Khi trẻ tìm thấy một bài học đúng độ tuổi và đánh trúng sự tò mò (như rót nước, lau bàn, ghép thẻ), trẻ sẽ chìm đắm vào đó. Sau mỗi lần tập trung sâu như vậy, trẻ bước ra với một tâm thế hoàn toàn khác: bình tĩnh hơn, yêu thương hơn và chan hòa hơn.
3. Người Lớn Cần "Chuẩn Bị" Như Thế Nào Cho Trẻ ADHD?
Thay vì tìm cách "sửa chữa" và "can thiệp" trẻ, hãy quan sát và quay lại sửa chữa môi trường, kết nối đúng hoạt động để hỗ trợ đúng cho sự phát triển tự nhiên của trẻ, và tự chuyển hóa chính mình.
🍃 Môi trường được chuẩn bị: Phải hổ trợ tối đa như cầu phát triển của trẻ trong độ tuổi. Cho phép sự di chuyển tự do trong giới hạn, có mục đích. Đừng bắt trẻ "ngồi yên". Hãy giao cho trẻ những việc cần vận động thô nhưng mang tính xây dựng: bê chậu cây đi tưới, cuộn thảm, bê ghế, mang đồ nặng. Sự vận động cơ bắp mang lại cảm giác giải phóng an toàn cho năng lượng dư thừa.
🌸 Tâm thế của người đồng hành: Quan sát không định kiến, hãy nhìn trẻ như một "mật mã" cần giải đáp, thay vì một "rắc rối" cần xử lý. Quan sát xem điều gì thực sự thu hút trẻ? Trẻ bùng nổ vào lúc nào?
Kiên nhẫn với nhịp độ riêng: Trẻ cần thời gian để xây dựng sự tự điều chỉnh. Sự điềm tĩnh, nhã nhặn và giọng nói trầm tĩnh của người lớn chính là mỏ neo vững chắc nhất cho tâm hồn đang xáo động của trẻ.
Đứa trẻ có biểu hiện ADHD hay rối loạn hành vi không phải là một "sản phẩm lỗi". Em giống như một cây đàn guitar có những dây đàn được lên quá căng, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng phát ra âm thanh chói tai.
Nhiệm vụ của người lớn không phải là bẻ gãy những dây đàn ấy, mà là kiên nhẫn, tinh tế chỉnh lại phím đàn, tạo ra một không gian đủ an toàn và tôn trọng để em tự cất lên bản hòa tấu bình yên của riêng mình.
"Nhiệm vụ của chúng ta đối với trẻ nhỏ không phải là dạy dỗ, mà là hỗ trợ một tâm hồn đang tự phát triển." - Maria Montessori
Hình ảnh từ Trường Shining Star - Nguyễn Văn Khối.