11/10/2024
Hồi học cấp 3 cũng tìm mua rất nhiều giấy gấp hạc và sao, nhưng ngày ấy trong mắt ngập tràn nhiều thứ khác, bây giờ ngoảnh lại thời gian đã trôi qua lâu lắm rồi.
2 năm vừa rồi có nhiều chuyện sảy ra, nhật kí nhiều khi lười viết, thành ra cứ tích tụ dần mỗi lúc một nhiều hơn, hôm qua làm xong chỗ này thấy tâm trạng thoải mái hơn hẳn. Nhớ về câu chuyện gấp được 1000 hạc giấy sẽ đạt được điều ước vậy. Lúc trước hình như con số mới chỉ được vài trăm, chưa có lúc nào gấp được 1000 cả. Thấy cũng kì diệu, câu chuyện gấp 1000 hạc giấy không biết có phải là sự thật không nhưng mà khi bản thân mình muốn điều gì đó, kì vọng điều gì đó,... lại tin vào câu chuyện này. Đó cũng là điều hay ho đấy chứ.
Bao nhiêu năm loay hoay với 1 thứ, có lúc rụt rè, có lúc sợ hãi, có lúc lo lắng,... rồi lại tự hỏi tại sao bản thân mình lại không cố gắng? Tại sao người khác làm được còn mình lại không làm được?
Tiếp tục quẩn quanh với những suy nghĩ không đầu không cuối.
Trải qua 2 vòng phỏng vấn mới phát hiện ra bản thân không đến mức tệ như thế, mình luôn luôn muốn tìm lại bản thân, muốn tìm về con người năng động, yêu tất cả mọi thứ, dám nghĩ dám làm, luôn hoạt bát và vui vẻ.
Điều mà năm đó mình đã làm, tiếng anh đã tạo cho mình động lực, là khởi đầu của tất cả sự tự tin, niềm đam mê học hỏi những điều mới, không ngại giao tiếp với bất kì ai.
Nhiều năm trôi qua, tiếng anh vẫn dừng lại ở 1 con số, 1 mức độ, thậm chí còn thấp hơn 1 con số vì bản thân đã bỏ lỡ và quên đi rất nhiều.
Không ngờ rằng ở thời điểm hiện tại, sau bao ngày tháng chìm trong nỗi buồn và sự sợ hãi thì giờ đây mình có thứ để bắt đầu lại từ đầu, cho bản thân một khởi đầu mới.
Mục tiêu IELTS vẫn còn đang dang dở, mục tiêu về sự nghiệp,... bao thứ vẫn còn mà đột nhiên đến một ngày tất cả mọi thứ không còn nữa. Cảm giác ấy thật đáng sợ. ..
P/s: Sẽ tiếp tục bài viết này ở tập sau.