22/04/2026
Ký ức một thời của những ai lớn lên từ đồng quê ruộng lúa - những ngày hè nắng chói chang.
Hồi đó, quê mình cứ đến mùa gặt là rộn ràng hẳn lên. Nắng thì gắt, nóng hầm hập, vậy mà lúc nào cũng nghe đủ thứ âm thanh: tiếng người gọi nhau í ới, tiếng lúa va vào nhau xào xạc, rồi cả tiếng máy tuốt lúa ầm ầm kéo vào sân. Ồn thiệt, nhưng mà vui, kiểu vui rất khó tả.
Tụi nhỏ tụi mình khi đó chỉ chờ có vậy. Thấy máy tuốt tới là chạy ùa ra, đứa nào đứa nấy mắt sáng rỡ. Chẳng làm được việc gì to tát, chỉ loanh quanh chạy tới chạy lui, nghịch rơm, đuổi nhau khắp sân, để rồi người lúc nào cũng dính đầy bụi, tóc tai khét mùi nắng.
Ba mẹ thì lúc nào cũng tất bật, lưng lúc nào cũng cúi xuống, hết bó lúa lại khiêng từng bao. Chị lớn đứng bếp, mồ hôi nhễ nhại mà vẫn lo bữa cơm cho cả nhà. Còn tụi mình, vô tư đến mức chẳng để ý gì nhiều, chỉ thấy ngày đó dài thật dài, vui thật vui.
Hồi đó làm gì có máy gặt chạy vèo vèo như bây giờ. Lúa phải gặt tay, bó lại rồi chở về nhà mới tuốt. Mỗi công đoạn đều cực, nhưng lạ là không ai than vãn nhiều, chỉ thấy cả nhà quây quần, vừa làm vừa nói cười.
Những buổi trưa hè đó, nắng chang chang, người thì lấm lem, mồ hôi ướt áo… vậy mà tiếng cười thì lúc nào cũng đầy.