31/10/2025
10 năm trước, không biết lấy dũng cảm ở đâu mà tôi đã hồn nhiên bước chân vào con đường kinh doanh. Tôi mở tiệm hoa.
Nhờ 1 người bạn tôi đã chốt được 1 địa điểm trên phố Đội Cấn , cơ mà nó hơi to, thế là xuất hiện một partner kinh doanh cafe. Chúng tôi thống nhất mở một Tiệm Cafe Hoa- Tiệm Amelie. Nghe thật nên thơ, mà tôi thấy nên thơ thật sự. Tôi cắm đầu vào góc hoa, còn bạn tôi thì loay hoay pha cafe và làm bánh. Đến bây giờ kể lại tôi vẫn còn thấy lãng mạn vô bờ bến.
Những lúc quán cafe đông khách tôi chạy sang làm bưng bê bồi bàn, nhiều khi tôi pha chế lun. Đổi lại những lúc tôi vắng mặt ở quán, người bạn kia của tôi sẽ bó hoa cho khách . Thật sự quá lãng mạn.
Xong đến 1 ngày, người chị tảo tần ấy của tôi muốn trở lại đời sống công sở, nhận lương theo tháng mà ko phải tính doanh thu và trả lương cho nhân viên. Chị thật sáng suốt và tỉnh táo, còn tôi thì lúc nào cũng ở trên mây. Ơ nhưng mà nếu chị nhượng lại quán cafe cho ai đó thì tôi thật sự không biết ai đó là ai và tôi sẽ ra sao. Ok, tôi lấy lại phần cafe của chị luôn. Tôi quyết định nhanh gọn vậy. Từ đó tôi trở thành người duy nhất lèo lái chèo chống che chắn và làm đủ trò với cái tiệm của mình.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn có những người khách đi với tôi từ ngày đầu, họ vẫn thấy tôi ở đó mỗi ngày và chúng tôi chào hỏi nhau, thỉnh thoảng họ giúp tôi test đồ mới, góp ý góc này góc kia hoặc khen tôi vài câu cho tôi phấn chấn.
Sau 10 năm tôi vẫn là chủ tiệm Cafe Hoa Jardin de Lanh mà nay tôi gọi tắt là Jardin ( vì nhiều khách kêu dài quá ). Trong ảnh là tôi bao nhiêu năm về trước ở cái góc làm hoa của tôi đấy.
Hôm nay là tròn 10 năm tôi mở tiệm, tôi viết bài trình bày lại cuộc hành trình lãng mạn và lãng đãng của tôi, 10 năm cũng đáng được đánh dấu lại lắm chứ.
Mỗi dấu mốc đi qua, sẽ lại thêm những hành trình mới. Hi vọng sự lãng mạn sẽ vẫn ở lại với tôi trên mọi hành trình .
From Lanh with Love!