LỚN LÊN CÙNG CON

LỚN LÊN CÙNG CON Bắt đầu tập viết

MẸ ĐÚNG LÀ NGƯỜI GIÀ   Bạn con giai lớn nhà tôi vừa tròn 15 tuổi cũng ra dáng thanh niên lắm rồi. Mỗi khi tôi có ý kiến ...
31/10/2024

MẸ ĐÚNG LÀ NGƯỜI GIÀ

Bạn con giai lớn nhà tôi vừa tròn 15 tuổi cũng ra dáng thanh niên lắm rồi. Mỗi khi tôi có ý kiến hay phàn nàn với anh ấy về việc tóc tai bờm xờm, quần áo anh ấy mặc, những nội dung anh ấy xem &nghe hay cách anh ấy đi xe thì anh ấy luôn chốt với tôi câu: “Mẹ đúng là người già.’’

Ờ thì tôi cũng sắp già chứ chưa đến nỗi lẩn thẩn mà dạo gần đây anh ấy toàn cho tôi những cú “lừa’’ mà chỉ cần tôi thiếu tỉnh táo chút thôi là anh ấy đã qua mặt một cách dễ dàng.

Chả là nhà tôi có quy định thu hết các thiết bị điện tử: điện thoại, máy tính bảng, laptop thậm chí cả khiển tivi sau 22h30. Các anh bạn con muốn hay không thì cũng phải chấp hành. Mà hôm nào chấp hành ngoan ngoãn không lây giờ, không ý kiến là lần đó bất ổn.

Lần 1, chỉ cách đây vài ngày, buổi tối sau khi mượn máy tính để học xong anh bạn con lớn trả về phòng cho tôi cái túi máy tính xách tay mà bên trong ruột của nó là siêu máy tính anh ấy sáng tạo ra- 2 quyển sổ dầy có trọng lượng và kích thước tương đương chiếc máy tính thực để rất gọn gàng ở vị trí tập kết – mà nếu bình thường không bao giờ anh ấy cẩn thận chu đáo vậy. Nửa đêm nghe tiếng chân đi lại, buồn ngủ ríu mắt vẫn cố dậy nhẹ chân bước lên phòng anh ấy kiểm tra nhưng thấy anh ấy đang chùm chăn ngủ. Nghĩ bụng chắc mình nhầm. Sáng hôm sau tỉnh táo check lại các thiết bị gây nghiện định bụng không mở túi máy tính vì thấy nó ở vị trí gọn gàng sờ vào thấy có độ dầy định rồi mà tay vẫn kéo khóa mở ra mới thấy linh tính của mình vẫn chuẩn.

Lần 2 ! Vẫn cách cũ nhưng tinh vi hơn, một chiếc điện thoại cũ hỏng nhưng có đặc điểm gần giống chiếc đang sử dụng được thay thế, chiếc ốp được giữ nguyên. Tiếc là anh bạn con tôi đã không thể qua được mắt mẹ nó ngay lần đầu tiên.

Tôi đã để nguyên hiện trạng chiếc máy điện thoại fake đó, vào phòng anh ấy tìm và cất chiếc điện thoại thực sự đi và coi như không có chuyện gì. Sau một hồi đóng kịch tôi đã trả lại máy cho bạn ấy cùng lời cảnh cáo: Con có nhiều trò thật đấy nhưng con chỉ là con của mẹ mà thôi. Mẹ có già rồi nhưng chưa lẫn cẫn đâu. Bạn con cúi đầu im lặng thay vì hét lên như mọi khi.

Đúng ra tôi có thể phạt thu điện thoại của bạn ấy luôn và không cho sử dụng nữa. Tôi có thể đã điên lên la mắng bạn ấy rồi tăng xông như mọi lần. Nhưng không lần này tôi đã làm tốt hơn tôi lần trước, tôi đã bình tĩnh hơn và bạn con cũng không cãi như chém chả nữa. Tôi vui và hài lòng với bản thân mình sáng nay.

Sáng nay tỉnh giấc he hé đôi mắt vẫn còn muốn ngủ nhìn qua ô cửa thấy trời đã sáng mà chuông báo thức của ông chồng chưa...
09/10/2024

Sáng nay tỉnh giấc he hé đôi mắt vẫn còn muốn ngủ nhìn qua ô cửa thấy trời đã sáng mà chuông báo thức của ông chồng chưa kêu ( chuông báo thức 5h50) định ngủ tiếp cho đến khi tiếng zing zing thúc giục nhưng lại tự thôi thúc dậy tập thể dục cho cái đầu và cái thân thể tạm này chứ bỏ bê lâu quá rồi. Cái đầu thì lúc nào cũng như điên loạn không kiểm soát được đấy.

Lướt tấm thân cùng đôi mắt mơ màng xuống đến phòng khách hơi lạnh man mát của gió mùa đông bắc đầu thu mơn man khắp lại ước nằm dài trên chiếc ghế Sofa êm ái kia mà lý trí chỉ đạo hãy đi uống cốc nước ấm rửa cái mặt trước thế là tỉnh cả ngủ, chải thêm cái đầu , bơm xả nữa là cái mắt đã mở to nhìn rõ và cái đầu tỉnh táo hơn hẳn. Nhìn lên đồng hồ đã điểm 6h00 nhẩm bụng : Vẫn còn 20 phút tranh thủ tập ngồi im lặng đếm hơi thở. Mở hé hai cửa trước sau, trải tấm thảm, lấy chiếc gối kê xuống và bắt đầu ngồi tập thở. Mới chỉ kịp cảm nhận hơi thở thông thoáng qua hai cánh mũi mà vèo cái đã đến giờ vào vai osin, mai phấn đấu sớm hơn 15 phút nữa , tuần sau thì sớm 15 phút nữa vào nề nếp mới phê pha được cái con người không có kỷ luật ạ.

Mong muốn mà chỉ ôm ấp suy nghĩ không hành động thì không bao giờ mong muốn đó thành sự thật dù là đơn giản nhất!

MÙI RƠM PHƠI ĐƯỢC NẮNGThấy anh chồng đi làm về tôi giục ngay: “Anh thay quần áo đi, đi bộ chút cho thoáng đãng’’. Thời t...
09/10/2024

MÙI RƠM PHƠI ĐƯỢC NẮNG

Thấy anh chồng đi làm về tôi giục ngay: “Anh thay quần áo đi, đi bộ chút cho thoáng đãng’’.
Thời tiết chuẩn bị sang đông, 18h00 trời đã nhập nhẹm rồi rất nhanh bóng đen xâm chiếm toàn bộ không gian lúc nào không hay. Chính vì vậy chúng tôi không có cơ hội ngắm hoàng hôn và những thửa ruộng như những ngày mùa hè hay đầu thu nữa. Đi trên vỉa hè có ánh điện sáng nhưng không đủ lan tỏa ánh sáng sang không gian rộng lớn bên cạnh.

Những ruộng lúa có lẽ đã được cắt hết vì hôm cuối tuần vừa rồi chúng tôi đã thấy màu vàng chanh trải dài, những bông lúa trĩu hạt cúi ngục xuống. Ngoại trừ chút ánh sáng của đèn đường hắt xuống vỉa hè còn lại là toàn màu đen bao phủ, thỉnh thoảng có chút ánh đèn pin yếu ớt đeo trên đầu của các bà các chị làm cố thêm cho xong việc trên một thửa ruộng nào đó.

Bất chợt tôi ngửi thấy một mùi vị rất quen thuộc có lẽ đã lâu lắm rồi tôi mới thấy lại và tôi đã từng nghĩ sẽ không bao giờ thấy được cái mùi vị đó nữa. Mùi rơm phơi được nắng – chính nó, mùi rơm phơi được nắng. Dù không nhìn được gì dưới ruộng, nhưng tôi đinh ninh dưới đó có những đụn rơm rạ vừa cắt và được nắng gió heo may làm cho khô cong lên và tỏa ra cái mùi hương quen thuộc những năm tháng tuổi thơ ấy. Tôi hít lấy hít để như thể sợ không nhanh thì không còn cơ hội để hít vậy. Ôi đó là một cảm giác rất tuyệt vời, một dophing liều cao! Bao lo lắng, hoang mang phiền muộn tan biến đi đâu mất. Những câu chuyện ngày xưa được hai vợ chồng tôi thi nhau kể. Chồng tôi: Mùi cũng thơm đấy nhưng có thêm chút là trám đốt cùng thì thơm hơn nhiều, thích lắm. Tôi thì miên man:Ngày xưa một mình mấy sân thóc lại cả một con đường rơm dài dằng dặc, may có ông nội gẩy rơm giúp cho. Chiều đến rơm phơi khô thì hai ông cháu lại cho lên đống. Ngày xưa nhà nào đống rơm to là nhà đó giàu, nhà mình 2 mẫu ruộng đống rơm cũng thuộc hàng khủng đấy.
Chồng tôi thêm: Mà ngày xưa kiểu gì mà đánh đống rơm được chặt thế, lúc đầu còn long lỏng dễ rút, càng về sau càng chặt.
Nghĩ đến những ngày trời mưa dầm gió bấc phải đi rút rơm những lúc đấy khổ thật. rút mãi chả được bữa đun. – Tôi than,
Lại còn phải rút cho vào chuồng lợn thấm phân nữa mà ngày xưa sạch sẽ thật, nuôi lợn ngay gần nhà ở mà không có mùi, không có rác thải. Bây giờ thì khủng khiếp thật. Chồng tôi tiếp lời.

Những câu chuyện không đầu không cuối cứ thế kéo dài đến lúc về đến nhà. Hôm sau chúng tôi lại đi trên con đường đấy mà mùi rơm phơi khô được nắng không còn nữa. Bà con đã chất thành đống và đốt làm phân bón ruộng luôn rồi.

Mùi khói rơm rạ nồng hăng hắc chứ không thơm đậm yêu thương như mùi rơm khô được nắng. Nhưng những tro tàn của những đụn rơm khô ấy sẽ góp phần nuôi dưỡng hình thành những cây rau xanh, những củ quả ngon lành, những bông lúa chĩu hạt và cả những cọng rơm khô được nắng nữa. Tất cả đều không mất đi mà chỉ biến đổi từ dạng này sang dạng khác mà thôi.
Ảnh mạng,

Trước giờ đi ngủ, bạn mẹ mách lỗi bạn con 4 tuổi với bạn bố: - Hôm nay giờ trưa anh Nguyên cứ đùa nghịch ở phòng mẹ đuổi...
09/09/2024

Trước giờ đi ngủ, bạn mẹ mách lỗi bạn con 4 tuổi với bạn bố:
- Hôm nay giờ trưa anh Nguyên cứ đùa nghịch ở phòng mẹ đuổi anh về phòng mà Đức lại xui anh là: “Anh Nguyên cứ lặng im đi, kệ mẹ nói ( nghe đến đây mình đã tưởng nó bảo anh đừng cãi mẹ vì ngày nào anh cũng cãi mẹ ầm ầm ấy). Anh cứ ở đây chơi với em . ( đến đây thì sốc hẳn)’’. Đấy bố xem Đức có hư không.
- Đâu con nói thầm với anh Nguyên đấy chứ? Nó cãi lại.
- Mẹ thấy con nói to mà sao lại nói thầm là như thế nào? Mình ngạc nhiên.
- Con nói thầm bảo là anh Nguyên về phòng đi ấy. Giống như mẹ nói thầm với cô giáo con ấy ( không nhớ là đã từng nói thầm gì với cô giáo 😀 ). Mẹ không biết gì à? Nó lý sự.

Vậy ra ngoài mặt thì nó công khai chống đối nhưng nó vẫn nói thầm bảo anh nó nghe lời mẹ về phòng mình đi đấy.

Thế là “bão” lại tan ngay khi vừa khởi lên. Ước gì cơn bão nào cũng được xoa dịu và qua đi nhẹ nhàng như thế.

Hai vợ chồng tôi thường rủ nhau đi bộ vào mỗi chiều cuối ngày. Đôi khi vào những ngày cuối tuần thì có tổng động viên đư...
25/08/2024

Hai vợ chồng tôi thường rủ nhau đi bộ vào mỗi chiều cuối ngày. Đôi khi vào những ngày cuối tuần thì có tổng động viên được mấy bạn con tham gia. Bạn lớn bước vào tuổi thanh niên bạn thứ 2 thì chuẩn bị bước vào giai đoạn dậy thì - hai bạn ấy đều có những hoạt động riêng, bạn út thì bé quá.

Hầu hết các thứ 7 chồng tôi đi đá bóng thì tôi cũng ở nhà vì ngại đi một mình. Như mọi tuần, thứ 7 tuần trước nữa chồng tôi đi đá bóng về với cái chân tập tễnh, mặt nhăn nhó thông báo: Thương binh rồi không biết bao giờ mới khỏi.

Một, hai rồi ba ngày cái bắp chân của anh chồng vẫn xưng tấy, phải đi lại nhẹ nhàng. Tôi cũng nghỉ mấy ngày không đi bộ như thường lệ vì không có ai đi cùng.

Mấy bạn con đều trong giai đoạn nghỉ hè được ở nhà và có khá nhiều thời gian trống buổi chiều tối thế là tôi đưa ra đề nghị với chúng:
- Nguyên, Minh ơi đi bộ với mẹ đi!
- Con không đi đâu. Chúng nó lập tức từ chối,
- Đi với mẹ, không mẹ đi một mình à. Bố đau chân không đi được.Tôi năn nỉ,
- Các con đi với mẹ đi! Trông mẹ cho bố, ngộ nhỡ ai bắt mất thì sao. Anh chồng tôi hài hước ra lệnh.

Thế là một rồi hai anh bạn con xỏ giầy đi với tôi.
Ba mẹ con vừa đi vừa trò chuyện, hai đứa trêu ghẹo đuổi nhau chả mấy cũng được 2km – dù miệng luôn kêu: Đi xa lắm rồi, về thôi mẹ ơi!

Dụ chúng đi thêm được đoạn nữa thì bạn lớn quay đầu về trước, bạn thứ hai đi theo mẹ được một đoạn nữa thì cũng định chạy về cùng anh. Tôi bèn dọa: Con về để mẹ đi một mình người ta bắt đấy! Nó cười đầy nghi hoặc nhưng chân vẫn bước theo tôi.

Các ngày sau ngày nào tôi cũng có một vệ sĩ con đi bộ cùng. Thời gian chỉ có hai mẹ con đi cùng nhau không quá nhiều chỉ tầm 30-45 phút mỗi ngày nhưng thực sự đó là quãng thời gian vô tuyệt vời các bạn ạ. Đi cùng hai đứa thì chúng nó chí chóe cãi nhau mình đau đầu phân xử nhưng thời gian riêng tư với từng đứa một có nhiều chuyện mẹ con được dịp tâm sự hiểu nhau nhiều hơn, mẹ biết được nhu cầu của con, con hiểu được tâm tư của mẹ. Đó thực sự là một khoảng trời cần thiết để tôi xây dựng mối quan hệ với từng đứa con của mình.

Hôm nay anh chồng tôi đã có thể đồng hành cùng tôi mỗi chiều, các anh vệ sĩ con cũng chuẩn bị vào năm học mới. Tôi thì đang nghĩ xem nên đầu tư quỹ thời gian dành riêng cho mỗi chàng trai của tôi như thế nào đây?

CON MA TRONG GẦM GIƯỜNG Ngày còn nhỏ như rất nhiều đứa trẻ khác, tôi rất sợ ma. Nỗi sợ đó len lỏi cả vào giấc mơ đến mức...
21/08/2024

CON MA TRONG GẦM GIƯỜNG

Ngày còn nhỏ như rất nhiều đứa trẻ khác, tôi rất sợ ma. Nỗi sợ đó len lỏi cả vào giấc mơ đến mức lên lớp 5 khi đã được ngủ riêng cùng với em rồi nửa đêm tôi vẫn khóc toáng lên và chui sang giường ngủ với bố. Có một kỷ niệm liên quan đến việc sợ ma vào năm tôi 7-8 tuổi mà đến giờ nghĩ lại tôi vẫn buồn cười.

Một buổi chiều sau giờ nấu cơm nước cám lợn gà theo chỉ tiêu giao khoán của bố mẹ, tôi rủ đám bạn và mấy đứa em đi bơi sông. Bơi nghịch chán tôi rủ cả bọn lên chơi trốn tìm phạm vi là nhà tôi và 2 nhà hàng xóm bên cạnh. Trời bắt đầu chập choạng tối, những năm đầu thập niên 90 quê tôi mới có điện, điện cũng phập phù nên chúng tôi lúc ấy cũng không phụ thuộc vào điện như bây giờ. Chiều tối hôm đó chưa có điện, trong nhà tôi đã thắp một cái đèn dầu nho nhỏ giữa nhà.

Tôi oản tù tì thua nên phải đi tìm chúng nó trước vì vậy tôi đã ngắm được một số chỗ trốn mà khó có đứa nào tìm được. Khi đến lượt tôi đi trốn, tôi chui vào trong nhà mình trốn một góc mà tôi đã định trước rồi nhẩm bụng còn lâu chúng nó mới tìm được. Ánh đèn sáng lờ mờ khiến mọi thứ đều trở nên huyền ảo. Tôi ngồi nấp sau góc cửa đảo mắt nhìn xung quanh, mắt tôi người tôi bất động khi chạm thấy 1 bóng đen trong gầm giường. Tôi sợ hãi lấy hết sức bình sinh co chân chạy khỏi nhà vừa chạy vừa hét thất thanh:

- Ma! Có ma!

Thấy tôi vừa hét vừa chạy cả bọn chạy xúm lại, đứa bạo dạn thì hỏi: “Ma đâu?” ; “ Ma thật không?’’ Đứa nhát hơn thì: “Ôi, sợ quá! Về nhà thôi, đừng ở đây nữa.”

Sau một hồi định thần và bàn bạc tôi cùng cả lũ quyết định chiến đấu với con ma.
Tôi chỉ chúng: Nó ở trong gầm giường nhà tao ấy….
Cả bọn nhao nhao: Đi xem nó đâu nào, không sợ!
Và chúng tôi đứa cầm dép, đứa cầm gạch đá chầm chậm bước vào nhà….

Lần đầu chúng tôi chỉ dám ngó đến cửa là đứa nào đứa ấy lại quay đầu chạy mất.

Lần hai cũng chỉ kịp đảo mắt qua cái gầm giường thấp thoáng bóng đen cả bọn cũng bỏ chạy không đứa nào dám làm gì cả.

Lần 3 tôi can đảm lại gần ném chiếc dép trên tay vào rồi hét lên: Cho chết mày này!
Cứ thế 5-7 đứa khác theo sau ném dép đang đi hoặc gạch đá nhặt được vào bên trong kèm theo tiếng la hét chửi rủa con ma ấy.

Cứ như vậy chúng tôi ném tất cả những thứ mà trong tầm ngắm của chúng tôi vào đầy gầm giường nào là dép, gạch đá khuân được khắp nơi, thúng mủng, thậm chí cả quần áo…

Khi đã ném sạch các thứ, gầm giường cũng chật kín đồ.

Cũng là lúc bố mẹ đi làm về… Sau một ngày làm việc mệt nhọc chứng kiến việc này bạn biết bố mẹ tôi sẽ điên lên như thế nào rồi đấy? Hậu quả tôi bị một trận đòn to đến giờ vẫn nhớ và được gắn danh hiệu ngốc nghếch suốt những năm tuổi thơ.


Bây giờ tôi đang ở tuổi 40 đã trải qua nhiều thăng trầm của cuộc sống, tôi hiểu rằng mọi nỗi sợ, mọi con ma đều từ trí tượng tượng của mình mà ra. Không con ma nào đáng sợ bằng con ma đang sống trong thân mình. Hàng ngày tôi phải chiến đấu với con ma đang sống ấy, không để nó sai khiến điều khiển dụ dỗ tôi khiến trì trệ, mê muội, nổi nóng vô cớ và thiếu kiên nhẫn với các con với mọi người. Con ma này thực sự đáng sợ hơn con ma ngày nhỏ dại rất nhiều các bạn ạ!

HÀNH TRÌNH CẢM XÚCSau bao nhiêu năm nay chơi với nhau mà chưa được đi chơi xa với nhau bao giờ, mấy gia đình chúng tôi q...
20/08/2024

HÀNH TRÌNH CẢM XÚC

Sau bao nhiêu năm nay chơi với nhau mà chưa được đi chơi xa với nhau bao giờ, mấy gia đình chúng tôi quyết tâm kỳ nghỉ 30/4 – 1/5 phải cùng nhau đi một chuyến. Kẻ bàn lên núi, người bàn xuống biển, tranh luận bàn bạc cân nhắc lên xuống cuối cùng chúng tôi chọn Tà Xùa cho cuộc đi chơi 2 ngày 1 đêm này.

Chúng tôi đã có hành trình 4.5 tiếng với gần 200km đầu tạm an ổn: người thì ngủ, người thì trò chuyện nô đùa vui vẻ, có những vẻ mặt mệt mỏi vì lần đầu đi xa nhưng không đáng kể.

Chặng cuối với nhiều cảm xúc hỗn độn bắt đầu ….

Từ thị trấn Bắc Yên lên Tà Xùa chỉ khoảng 15km nhưng là cả một quãng đường dài với chúng tôi.

Xe chênh vênh trên con đường đi lên nhỏ chỉ vừa đúng thân xe, đôi lúc gặp xe máy ngược chiều họ lượn vèo qua trước mặt tôi giật mình nhắm chặt mắt lại không dám nhìn, cứ ngỡ sắp có va chạm đến nơi rồi ấy. Gặp ô tô đi ngược chiều thì từ đằng xa xe đang xuống phải lựa chỗ dừng đỗ để xe chúng tôi đi qua tránh được họ mới đi tiếp. Xe càng lúc càng đi lên cao hơn như đưa chúng tôi lên tận thiên đường vậy. Con đường đèo trước mắt thì như một dải lụa quanh co, uốn khúc, lượn theo sườn núi, một bên là vách núi dựng đứng và một bên là vực sâu thăm thẳm thách thức những tay đua chính hiệu nhất. Bác lái xe mắt luôn hướng về phía trước hai tay ôm vô lăng vừa đủ nhẹ nhàng điều khiển chiếc xe vượt qua hết các khúc cua này đến khúc cua khác người lớn trẻ nhỏ trong đoàn chúng tôi đôi lúc òa, đôi lúc xuýt xoa thán phục, lúc thì hú lên sợ hãi. Bác lái xe chỉ chậm dãi nói: Đường này chưa hiểm trở bằng Hà Giang đâu.

Không gian vô cùng hùng vĩ của núi rừng hiện lên trên nền trời sáng nhưng cũng không đủ làm giảm bớt đi không khí ngột ngạt trong xe :
- Bắc lái sắp đến nơi chưa? Sao lâu thế ạ. Tiếng chị Hoa và ku Bo thay nhau hỏi liên tục.
- Bác lái xe ơi, cho em xin cái túi bóng. Lại là tiếng chị Hoa có lẽ chị ấy bị say xe rồi
- Dung bị nó cũng bị nôn rồi. Bác An thông báo
- Biết thế con không đi nữa. Ku Nam càu nhàu.
- Lần sau con không đi nữa đâu. Dung khẳng định chắc nịch.

Bác tài trấn tĩnh mọi người trong đoàn:
- Đến trung tâm Tà Xùa rồi đây, còn 4km nữa sẽ đến chỗ nghỉ.
- Ôi vẫn phải đi nữa ạ? Xa thế! Tiếng chị Hoa thốt lên.

Đường từ trung tâm vào đến khu nghỉ không được bằng phẳng, có đoạn có rất nhiều ổ gà ổ trâu. Khi xe đi qua đoạn đó dù bác lái xe đã cố lựa đi vào những chỗ bằng phẳng nhất nhưng chiếc xe vẫn liên tục bị nhún lên xuống và lắc qua lại, làm tất cả chúng tôi bị xô đẩy không thể ngồi im được một vị trí của mình.

- Cho cháu xuống đi bộ, cháu không đi xe nữa đâu. Với gương mặt xanh nhợt, Dung nói như cầu xin.
Bác Hoa đang ậm ẹo vẫn cố gượng để nói:
- Bác cũng xuống đi cùng Dung, không chịu được nữa rồi.
- Đến nơi rồi đây! Qua một khúc cua nữa là đến. Nhìn lên cao có thấy mấy cái mái nhà chưa? Bác lái xe vừa lái xe vừa ôn tồn động viên.

Chưa đầy 5 phút sau xe đã đỗ trên sân của khu nghỉ, tất cả đều nhanh chóng xuống như muốn chạy khỏi chiếc xe vậy. Vừa bước khỏi xe một làn gió mát lạnh trong lành phả vào người tôi, không còn một xíu nào hơi nóng lực đầu mùa hạ với không khí đặc quánh của Hà Nội. Không ai bảo ai từ trẻ con đến người lớn ùa ra cả khoảng sân rộng bên cạnh bãi đỗ xe. Hít một hơi thật sâu căng tràn hai lá phổi làn khí mát lành thở ra hết mùi điều hòa, mùi xe ngột ngạt. Dường như ai cũng quên mất rằng mình đã có một chặng đường dài đầy mệt mỏi.

Khu nghỉ chúng tôi chọn nằm gần độc lập sát trên đỉnh núi có tầm nhìn rộng lớn với những dãy núi trùng điệp những mảng mây trắng lững lờ trôi, xa xa nhấp nhô một vài mái nhà của dân bản. Ánh sáng mặt trời phản chiếu lên khung cảnh tạo lên các mảng màu khác nhau tổng hòa chung là một bức tranh tuyệt mỹ. Bỏ quên những khó chịu mệt mỏi vì cả chặng đường dài cả đoàn như bị mê hoặc trước vẻ đẹp kỳ vỹ của nơi đây.

Sau 3-5 phút tự tận hưởng không khí vẻ đẹp nơi đây theo cách của riêng mình, mọi người bắt đầu í ới trò chuyện với nhau:
- Làm sao người ta có thể xây dựng trên núi cao vậy?
- Để làm được như thế này mất nhiều công sức lắm.
- Nhìn này, góc này chụp lên ảnh đẹp lắm.
- Anh ơi, chụp cho em mấy tấm ảnh.
- Ở đây đẹp quá, đoàn mình chụp chung tấm kỷ niệm......
Mọi người cứ mải miết ngắm cảnh, chụp ảnh cho đến khi bác An giục:
- Đi ăn thôi mọi người ơi, đói bụng lắm rồi!

Ăn trưa xong tôi ngồi nán lại bên cạnh bình trà xanh vừa được em nhân viên của khu mang lại mời kèm lời giới thiệu nguồn gốc trà: “ Em mời chị dùng trà, đây là trà được hái từ những lá trà xanh được trồng và chăm sóc hoàn toàn tự nhiên từ vườn chè của chúng em trên kia”. Tôi chăm chú nghe và nhìn theo hướng tay em chỉ ngay gần tôi xung quanh tôi đều có những cây chè được khu nghỉ cố gắng giữ xây dựng.
- Chị có thể tự hái và pha nếu muốn, ấm đun nước và bình trà có trong phòng ạ. Em nhân viên chỉ dẫn thêm.
- Giang không về phòng nghỉ mà vẫn ngồi đây sao? Tiếng chị Hoa hỏi.
- Chị Hoa lại đây uống trà đi, trà được hái tại đây luôn siêu sạch này. Tôi vãy gọi chị Hoa lại.
Em nhân viên chào chúng tôi rồi đi vào bên trong. Chị Hoa chậm dãi nhấp một ngụm trà rồi phân trần:
- Lúc nãy chị say xe mệt quá mà giờ ko hiểu sao chả còn chút nào mệt mỏi ấy. Cứ tưởng lên đây phải nằm vật ra giường không ăn uống được gì mà chị ăn tận 2 bát cơm đấy. Giờ chỉ muốn ngồi đây ngắm cảnh, hít thở thật sâu không khí này chứ mai lại về Hà Nội muốn cũng không được.
- Không phải mình chị đâu, chị nhìn kìa con Dung nó đang ngồi ngắm cảnh như bị thôi miên kìa – tôi vừa nói vừa chỉ tay về phía đối diện. Tụi thằng Nam thằng Bo thì đang chơi đùa với đàn chó làm gì có đứa nào chịu đi ngủ đâu.
- Mất hơn 5 tiếng di chuyển với hơn 200km say xe mặt xanh mặt vàng kể cũng đáng nhể. Nhưng đi 2 ngày ít quá giá mà được ở đây lâu hơn. Chị Hoa xuýt xoa, thấy vậy tôi bèn rủ rê:
- Thế tháng 9 chị em mình lại lên ngắm lúa đi. Đi hẳn 3 ngày. Em thấy bạn nhân viên ở đây bảo tất cả những triền núi trước mặt kia đều là những ruộng bậc thang. Sang tháng 9 mùa lúa chín vàng đẹp lắm. Mà tháng 9 sau mùa mưa cây cối núi đồi đều xanh mướt tràn trề nhựa sống đấy.
- Nhất định đi nhé! Cả mấy gia đình lại đi tiếp, hai đứa nhà chị nó đã vừa bảo tháng 9 cho con lên săn mây và ngắm lúa chín rồi đó. Chị Hoa nói ,
- Cháu cũng muốn đi. Bé Dung ngồi từ bên kia hưởng ứng.

Vậy là chúng tớ đã bắt đầu mê đắm Tà Xùa như thế! Tháng 9 sắp đến rồi, mùa vàng đang đợi. Chúng tớ có hẹn với Tà Xùa đó, bạn muốn cùng lên Tà Xùa thu này cùng chúng tớ không?

TÔI THI TRƯỢT ĐẠI HỌCTôi thuộc thế hệ 8X và là con gái lớn trong một gia đình nông dân có 4 người con sống tại một làng ...
17/08/2024

TÔI THI TRƯỢT ĐẠI HỌC

Tôi thuộc thế hệ 8X và là con gái lớn trong một gia đình nông dân có 4 người con sống tại một làng quê nhỏ vùng đồng bằng Sông Hồng . Ngoài một năm 2 vụ cấy gặt với hơn 2 mẫu ruộng, bố mẹ tôi còn buôn bán nhỏ nữa nên quanh năm ngày tháng không mấy lúc thấy bố mẹ tôi rảnh rỗi. Như bao trẻ em khác thuộc thế hệ ấy bốn chị em tôi không bị quá thiếu thốn vật chất nhưng chuyện học hành sinh hoạt hàng ngày kiểu tự do, tự lo ấy chứ bố mẹ nào đủ thời gian tâm trí mà quan tâm hết được.

Những năm học cấp 1 đến hết lớp 7 tôi luôn nằm trong TOP học sinh giỏi nhất lớp. Từ lớp 8 trở đi tuổi dậy thì bắt đầu cùng những áp lực từ xung quanh khiến tôi dần học kém đi nhiều nhưng may mắn vẫn vào được cấp 3 và học ở một lớp bình thường. Tuy vậy lên cấp 3 việc học của tôi cũng không hề có một chút tiến bộ nào mà còn có dấu hiện giảm sút đi. Trong tôi lúc đó có chút bất mãn chút ngông cuồng và một chút chán chường. Đến năm cuối lớp 12 làm thủ tục đăng ký thi Đại học tôi đã hành động theo bản năng và theo những ước mơ hoài bão của về tương lai của mình: Tôi đăng ký vào Đại học Ngoại Thương khoa Kinh tế đối ngoại và nguyện vọng 2 Học viện Báo Chí Tuyên truyền.

Lúc đó không có internet hay mạng xã hội như bây giờ. Nếu muốn tìm hiểu các thông tin phải hỏi người đi trước, tìm đọc thông tin trên các quyển sách đặc thù được in riêng phục vụ cho kỳ thi ấy. Nhưng tôi không có ai để hỏi mà nói chính xác hơn là tôi không hỏi ai và cũng không chịu tìm đọc thông tin một cách đầy đủ. Bố mẹ tôi cũng không quan tâm tôi thi trường gì? Nên mọi quyết định tự tôi lựa chọn.

Năm 2002 năm tôi thi Đại học cũng là năm đầu tiên Bộ GDDT áp dụng hình thức thi 3 chung vì vậy được lên Hà Nội ôn thi trong các lò luyện thi tại các trung tâm lớn như Bách Khoa, Thanh Xuân, Cầu Giấy là ước mơ của rất nhiều đứa trẻ ở quê như tôi. Lại là sự bốc đồng đua đòi tôi xin bố mẹ cho lên Hà Nội luyện thi. Bố làm từ lúc trời còn chưa sáng đến đêm muộn, có những ngày trời rét căm căm bố vẫn phải lội xuống nước múc từng xô bùn lên để trộn than….Gom góp được ít tiền chiều chuộng theo mong muốn của tôi.

Ở Hà Nội được 1 tuần đến học ở các trung tâm luyện thi tôi thấy mình chới với và lạc lõng tôi nhận ra tôi đã sai lầm khi không chọn ôn thi ở nhà vì lực học của tôi không thể theo được các bạn ở đây. Trở về nhà sau một tháng ôn thi và thi trên Hà Nội tôi òa khóc nức nở khi được bố đưa ra thắp hương một người chú trong nhà vừa mất. Tôi khóc vì thương chú thì ít, nhưng thấy xấu hổ vì bản thân là nhiều.

Ngày nhận kết quả điểm thi tôi được 12 điểm – 1 điểm số bố tôi rất sốc vì không nghĩ một đứa bố đặt niềm tin lại thành ra như vậy…. Tôi thì chỉ biết im lặng. Tôi xin bố cho học trường Đại học Dân lập Hải Phòng ( Đại học Hải Phòng bây giờ) vì đủ điểm đỗ nhưng bố không đồng ý mà không nói lý do. Tôi lúc đó rất giận bố và nghĩ rằng bố mẹ không thương tôi vì các bạn đứa nào cũng đi học không Đại học thì cũng Cao đẳng, Trung cấp chỉ còn tôi trơ trọi ở nhà. Bố nói rằng bố cho thi một năm nữa với điều kiện: đỗ đại học chính quy và ban ngày phải phụ làm việc với bố mẹ chỉ được tranh thủ tự học buổi tối.

Suốt một năm đó tôi gần như tuyệt giao với tất cả mọi người chỉ ở nhà không đi đâu. Không khí trong nhà căng thẳng ngột ngạt. Bố mẹ tôi đôi khi gợi ý tôi những con đường đi khác: lấy chồng, đi lao động nước ngoài… Tôi cũng mông lung không biết nên làm gì vì tôi hiểu tôi không đủ quyết tâm không đủ động lực để có thể tự cày học mỗi tối mà đỗ Đại học được. Mùa thi thứ 2 tôi đăng ký thi Cao đẳng sư phạm của Tỉnh, đi thi cho có chứ tôi cũng không xem cả kết quả.

Tôi quyết định lựa chọn con đường đi lao động nước ngoài. May mắn thay dù dòng đời xô đẩy vùi dập nhưng vẫn nâng niu ưu ái tôi: tôi đã không phải đi nước ngoài nữa mà được làm công việc văn phòng ở Hà Nội với mức thu nhập tốt.

Việc đi làm sớm, tiếp xúc nhiều mối quan hệ chất lượng, va chạm xã hội nhiều mở ra cho tôi nhiều hiểu biết, đồng thời giúp tôi nhận ra là tôi đã không có chút hiểu biết gì về trường Đại học mình đăng ký thi. Tôi đã quá chủ quan, tự phụ nhưng việc đó cũng góp phần quyết định khiến tôi không đỗ đại học. Đó cũng là điều tốt cho tôi cho bố mẹ và cả các em và học đại học không phải là con đường tốt nhất với tôi. Hiểu tại sao bố không đồng ý cho tôi học Đại học Dân lập hay cao đẳng trung cấp gì vì bố tôi còn cả toa tàu phía sau phải kéo. Quan trọng hơn tôi hiểu được những giọt nước mắt không gì ngăn được của bố vào ngày tôi về nhà chồng. Đó là những giọt nước mắt hạnh phúc vì có lẽ bố đã cảm thấy yên lòng hơn, bớt được một chút lo lắng, bớt chút tiếc nuối hối hận vì không cho con gái được đi học đại học mà phải ra đời sớm của bố.

Vậy nên các bạn ạ. Dù bạn tự chọn hay cuộc đời xô đẩy đi con đường nào thì chỉ cần bạn luôn lạc quan, mạnh mẽ bước đi đừng ngục ngã thì mình tin con đường nào cũng đẹp và đầy ánh sáng.

Address

Hanoi

Opening Hours

Monday 06:00 - 17:00
18:00 - 22:00
Tuesday 06:00 - 17:00
18:00 - 22:00
Wednesday 06:00 - 17:00
18:00 - 22:00
Thursday 06:00 - 17:00
18:00 - 22:00
Friday 06:00 - 17:00
18:00 - 22:00
Saturday 06:00 - 17:00
18:00 - 22:00
Sunday 06:00 - 17:00
18:00 - 22:00

Telephone

+84983381489

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when LỚN LÊN CÙNG CON posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share