20/08/2024
HÀNH TRÌNH CẢM XÚC
Sau bao nhiêu năm nay chơi với nhau mà chưa được đi chơi xa với nhau bao giờ, mấy gia đình chúng tôi quyết tâm kỳ nghỉ 30/4 – 1/5 phải cùng nhau đi một chuyến. Kẻ bàn lên núi, người bàn xuống biển, tranh luận bàn bạc cân nhắc lên xuống cuối cùng chúng tôi chọn Tà Xùa cho cuộc đi chơi 2 ngày 1 đêm này.
Chúng tôi đã có hành trình 4.5 tiếng với gần 200km đầu tạm an ổn: người thì ngủ, người thì trò chuyện nô đùa vui vẻ, có những vẻ mặt mệt mỏi vì lần đầu đi xa nhưng không đáng kể.
Chặng cuối với nhiều cảm xúc hỗn độn bắt đầu ….
Từ thị trấn Bắc Yên lên Tà Xùa chỉ khoảng 15km nhưng là cả một quãng đường dài với chúng tôi.
Xe chênh vênh trên con đường đi lên nhỏ chỉ vừa đúng thân xe, đôi lúc gặp xe máy ngược chiều họ lượn vèo qua trước mặt tôi giật mình nhắm chặt mắt lại không dám nhìn, cứ ngỡ sắp có va chạm đến nơi rồi ấy. Gặp ô tô đi ngược chiều thì từ đằng xa xe đang xuống phải lựa chỗ dừng đỗ để xe chúng tôi đi qua tránh được họ mới đi tiếp. Xe càng lúc càng đi lên cao hơn như đưa chúng tôi lên tận thiên đường vậy. Con đường đèo trước mắt thì như một dải lụa quanh co, uốn khúc, lượn theo sườn núi, một bên là vách núi dựng đứng và một bên là vực sâu thăm thẳm thách thức những tay đua chính hiệu nhất. Bác lái xe mắt luôn hướng về phía trước hai tay ôm vô lăng vừa đủ nhẹ nhàng điều khiển chiếc xe vượt qua hết các khúc cua này đến khúc cua khác người lớn trẻ nhỏ trong đoàn chúng tôi đôi lúc òa, đôi lúc xuýt xoa thán phục, lúc thì hú lên sợ hãi. Bác lái xe chỉ chậm dãi nói: Đường này chưa hiểm trở bằng Hà Giang đâu.
Không gian vô cùng hùng vĩ của núi rừng hiện lên trên nền trời sáng nhưng cũng không đủ làm giảm bớt đi không khí ngột ngạt trong xe :
- Bắc lái sắp đến nơi chưa? Sao lâu thế ạ. Tiếng chị Hoa và ku Bo thay nhau hỏi liên tục.
- Bác lái xe ơi, cho em xin cái túi bóng. Lại là tiếng chị Hoa có lẽ chị ấy bị say xe rồi
- Dung bị nó cũng bị nôn rồi. Bác An thông báo
- Biết thế con không đi nữa. Ku Nam càu nhàu.
- Lần sau con không đi nữa đâu. Dung khẳng định chắc nịch.
Bác tài trấn tĩnh mọi người trong đoàn:
- Đến trung tâm Tà Xùa rồi đây, còn 4km nữa sẽ đến chỗ nghỉ.
- Ôi vẫn phải đi nữa ạ? Xa thế! Tiếng chị Hoa thốt lên.
Đường từ trung tâm vào đến khu nghỉ không được bằng phẳng, có đoạn có rất nhiều ổ gà ổ trâu. Khi xe đi qua đoạn đó dù bác lái xe đã cố lựa đi vào những chỗ bằng phẳng nhất nhưng chiếc xe vẫn liên tục bị nhún lên xuống và lắc qua lại, làm tất cả chúng tôi bị xô đẩy không thể ngồi im được một vị trí của mình.
- Cho cháu xuống đi bộ, cháu không đi xe nữa đâu. Với gương mặt xanh nhợt, Dung nói như cầu xin.
Bác Hoa đang ậm ẹo vẫn cố gượng để nói:
- Bác cũng xuống đi cùng Dung, không chịu được nữa rồi.
- Đến nơi rồi đây! Qua một khúc cua nữa là đến. Nhìn lên cao có thấy mấy cái mái nhà chưa? Bác lái xe vừa lái xe vừa ôn tồn động viên.
Chưa đầy 5 phút sau xe đã đỗ trên sân của khu nghỉ, tất cả đều nhanh chóng xuống như muốn chạy khỏi chiếc xe vậy. Vừa bước khỏi xe một làn gió mát lạnh trong lành phả vào người tôi, không còn một xíu nào hơi nóng lực đầu mùa hạ với không khí đặc quánh của Hà Nội. Không ai bảo ai từ trẻ con đến người lớn ùa ra cả khoảng sân rộng bên cạnh bãi đỗ xe. Hít một hơi thật sâu căng tràn hai lá phổi làn khí mát lành thở ra hết mùi điều hòa, mùi xe ngột ngạt. Dường như ai cũng quên mất rằng mình đã có một chặng đường dài đầy mệt mỏi.
Khu nghỉ chúng tôi chọn nằm gần độc lập sát trên đỉnh núi có tầm nhìn rộng lớn với những dãy núi trùng điệp những mảng mây trắng lững lờ trôi, xa xa nhấp nhô một vài mái nhà của dân bản. Ánh sáng mặt trời phản chiếu lên khung cảnh tạo lên các mảng màu khác nhau tổng hòa chung là một bức tranh tuyệt mỹ. Bỏ quên những khó chịu mệt mỏi vì cả chặng đường dài cả đoàn như bị mê hoặc trước vẻ đẹp kỳ vỹ của nơi đây.
Sau 3-5 phút tự tận hưởng không khí vẻ đẹp nơi đây theo cách của riêng mình, mọi người bắt đầu í ới trò chuyện với nhau:
- Làm sao người ta có thể xây dựng trên núi cao vậy?
- Để làm được như thế này mất nhiều công sức lắm.
- Nhìn này, góc này chụp lên ảnh đẹp lắm.
- Anh ơi, chụp cho em mấy tấm ảnh.
- Ở đây đẹp quá, đoàn mình chụp chung tấm kỷ niệm......
Mọi người cứ mải miết ngắm cảnh, chụp ảnh cho đến khi bác An giục:
- Đi ăn thôi mọi người ơi, đói bụng lắm rồi!
Ăn trưa xong tôi ngồi nán lại bên cạnh bình trà xanh vừa được em nhân viên của khu mang lại mời kèm lời giới thiệu nguồn gốc trà: “ Em mời chị dùng trà, đây là trà được hái từ những lá trà xanh được trồng và chăm sóc hoàn toàn tự nhiên từ vườn chè của chúng em trên kia”. Tôi chăm chú nghe và nhìn theo hướng tay em chỉ ngay gần tôi xung quanh tôi đều có những cây chè được khu nghỉ cố gắng giữ xây dựng.
- Chị có thể tự hái và pha nếu muốn, ấm đun nước và bình trà có trong phòng ạ. Em nhân viên chỉ dẫn thêm.
- Giang không về phòng nghỉ mà vẫn ngồi đây sao? Tiếng chị Hoa hỏi.
- Chị Hoa lại đây uống trà đi, trà được hái tại đây luôn siêu sạch này. Tôi vãy gọi chị Hoa lại.
Em nhân viên chào chúng tôi rồi đi vào bên trong. Chị Hoa chậm dãi nhấp một ngụm trà rồi phân trần:
- Lúc nãy chị say xe mệt quá mà giờ ko hiểu sao chả còn chút nào mệt mỏi ấy. Cứ tưởng lên đây phải nằm vật ra giường không ăn uống được gì mà chị ăn tận 2 bát cơm đấy. Giờ chỉ muốn ngồi đây ngắm cảnh, hít thở thật sâu không khí này chứ mai lại về Hà Nội muốn cũng không được.
- Không phải mình chị đâu, chị nhìn kìa con Dung nó đang ngồi ngắm cảnh như bị thôi miên kìa – tôi vừa nói vừa chỉ tay về phía đối diện. Tụi thằng Nam thằng Bo thì đang chơi đùa với đàn chó làm gì có đứa nào chịu đi ngủ đâu.
- Mất hơn 5 tiếng di chuyển với hơn 200km say xe mặt xanh mặt vàng kể cũng đáng nhể. Nhưng đi 2 ngày ít quá giá mà được ở đây lâu hơn. Chị Hoa xuýt xoa, thấy vậy tôi bèn rủ rê:
- Thế tháng 9 chị em mình lại lên ngắm lúa đi. Đi hẳn 3 ngày. Em thấy bạn nhân viên ở đây bảo tất cả những triền núi trước mặt kia đều là những ruộng bậc thang. Sang tháng 9 mùa lúa chín vàng đẹp lắm. Mà tháng 9 sau mùa mưa cây cối núi đồi đều xanh mướt tràn trề nhựa sống đấy.
- Nhất định đi nhé! Cả mấy gia đình lại đi tiếp, hai đứa nhà chị nó đã vừa bảo tháng 9 cho con lên săn mây và ngắm lúa chín rồi đó. Chị Hoa nói ,
- Cháu cũng muốn đi. Bé Dung ngồi từ bên kia hưởng ứng.
Vậy là chúng tớ đã bắt đầu mê đắm Tà Xùa như thế! Tháng 9 sắp đến rồi, mùa vàng đang đợi. Chúng tớ có hẹn với Tà Xùa đó, bạn muốn cùng lên Tà Xùa thu này cùng chúng tớ không?