28/09/2025
Tôi đã từng nghĩ rằng 42km là một giấc mơ quá xa. Lần đầu tiên, ở Phú Yên, tôi dừng lại ở km thứ 32. Con đường ven biển đẹp đến ngỡ ngàng, nhưng đôi chân thì rã rời, còn trái tim không đủ sức níu lại thêm 10km cuối cùng. Tôi tự nhủ: “Thôi, lần sau sẽ tốt hơn.”
Lần thứ hai, ở Buôn Ma Thuột, tôi tiến thêm được vài bước xa hơn – 35km. Cao nguyên gió lộng, tiếng reo hò rộn ràng, nhưng rồi một cơn chuột rút quật ngã ý chí. Tôi nhìn người khác cán đích trong khi bản thân ngồi bên lề, nuốt vị đắng của sự dang dở.
Lần thứ ba, ở Nha Trang, tưởng chừng sẽ là bước ngoặt, nào ngờ chỉ mới 15km, cơ thể đã kiệt sức. Tôi bỏ cuộc sớm hơn cả hai lần trước. Đó là thất bại khiến tôi đau nhất, bởi tôi biết mình đã bước vào cuộc đua mà chưa thật sự chuẩn bị.
Ba lần, ba thất bại, ba vết hằn trong ký ức. Đã có lúc tôi tự hỏi: “Có lẽ marathon không dành cho mình.” Nhưng dường như bên trong vẫn còn một tiếng gọi thầm thì: “Hãy thử thêm lần nữa.”
Và sáng nay, ở Cần Giờ, nơi con đường chạy ôm lấy biển trời hoang sơ, tôi đã nghe theo tiếng gọi ấy. Từng bước, từng nhịp thở, nỗi lo cũ lại trỗi dậy: “Mày sẽ gục thôi.” Nhưng khác với những lần trước, tôi không để nó thắng. Tôi cứ chạy, chậm thôi nhưng không dừng.
Khi vạch đích hiện ra trước mắt, tôi gần như không tin đó là thật. Sau ba lần vỡ mộng, lần thứ tư, tôi đã thật sự hoàn thành cự ly trong mơ với 42 km. Nước mắt, mồ hôi, cả niềm tin lẫn hoài nghi… tất cả như ùa về cùng một lúc.
Và điều làm tôi xúc động hơn cả là ở 3km cuối, tôi nhận được sự tiếp sức từ Ha An Khang – người đã đưa cho tôi từng ngụm nước quý giá giữa lúc cạn kiệt. Rồi 1,6km cuối cùng, anh Hiếu Hoàn Mỹ chạy cùng tôi, như một người bạn đồng hành vào giây phút quan trọng nhất, những lời nói bảo rằng "mày làm được, chỉ còn 1% thôi" thôi thúc tôi tiến lên với pace 7 vào phút cuối thật ngoạn mục. Ngoài ra còn có sự cổ vũ của các anh em . Nhờ có họ, tôi mới thêm vững vàng để bước qua vạch đích.
Tôi đã thua chính mình ba lần, để rồi lần này, tôi thắng không chỉ trên đường chạy mà còn thắng trong cuộc chiến nội tâm. Cần Giờ trở thành dấu mốc, không phải vì là nơi tôi về đích, mà vì là nơi tôi tìm lại được niềm tin rằng: thất bại chỉ là tạm thời, kiên trì mới là chiến thắng vĩnh viễn.
Ba lần gục ngã, lần thứ tư đứng dậy và cán đích. Đó là marathon của tôi. Đó cũng là hành trình mà tôi sẽ luôn nhớ, như một minh chứng rằng mọi nỗ lực đều có ngày được đền đáp, nếu ta không bỏ cuộc.