05/11/2020
Ngoài đường người ta bắt đầu bán đồ trang trí cho mùa lễ Giáng sinh. Những quả châu nhiều màu, dây ruy băng lấp lánh, đèn ông sao lung linh… đã thay thế cho những quả bí vàng cam, mũ chóp phù thủy đen nhánh dành cho tháng Halloween. Khoảng thời gian này, Saigon cũng có những khoảnh khắc giao mùa, khi nắng khi mưa, khi nóng nực khi mát lạnh. Nhưng rõ ràng là, có nhiều hơn những buổi sáng lành lạnh, đôi chỗ còn phủ mờ sương.
"I miss you". Trong khoảng thời gian như thế, người ta thường nhớ nhau, kể cả những người tự cho là không còn yêu nhau nữa. Bởi vậy mà, thay vì người ta nhắn gửi cho nhau những lời nhung nhớ thì những thứ khác, những câu từ khác sẽ được trao đi.
"Nhớ thì nói nhớ"
"...."
"Cũng chẳng có gì thay đổi, chẳng có gì xảy ra đâu"
"Nhưng mà đâu có nhớ"
"Vậy sao nhắn tin như thế?"
"...."
Chẳng có gì thay đổi đâu. Có khi đó là một lời khẳng định mang nhiều ý nghĩa. Cũng như "chẳng có gì xảy ra đâu" chẳng bao giờ là lời khẳng định mang ý nghĩa duy nhất. Tùy vào ký ức mỗi người còn lưu giữ, hoặc là muốn khơi lại. Và có những người mặc dù lưu giữ thật nhiều, lại cố kềm nén chẳng muốn khơi ra, hoặc là né tránh không thừa nhận. Đôi khi cũng thất bại thảm thương.
"Đi uống trà sữa nhé?"
Chẳng có gì thay đổi, chẳng có gì xảy ra đâu. Mọi thứ vẫn như ba bốn năm về trước. Vẫn mái tóc đó, gương mặt đó, nụ cười đó, nét dỗi hờn đó. Vẫn nhường nhau miếng pudding phô mai béo ngậy, vẫn tranh nhau hạt trân châu xanh tím màu hoa đậu biếc.
Vẫn cảm giác bâng khuâng xao xuyến, khi tay lỡ chạm vào tay.
.: