27/10/2025
“Năm tôi học lớp 9, cây đàn trở thành người bạn thân nhất.
Chiếc guitar cũ, sờn dây, nằm trong góc phòng nhỏ, nhưng lại chứa cả một bầu trời tuổi trẻ. Mỗi chiều tan học, tôi lại ôm đàn, gảy những nốt đầu tiên còn vụng về, nghe âm thanh vang lên hòa cùng tiếng gió ngoài hiên. Âm nhạc khi ấy chưa phải là ước mơ lớn – chỉ là niềm vui nhỏ, là cách để trốn khỏi những bài kiểm tra, những buổi chiều dài bất tận.
Nhưng dần dần, từng giai điệu len vào tim, trở thành ký ức không thể xóa. Cây đàn chứng kiến tôi lớn lên, chứng kiến cả những rung động đầu đời, những đêm ngồi viết lời ca cho riêng mình. Giờ nghĩ lại, tôi nhận ra: có lẽ từ lúc đó, âm nhạc đã chọn tôi trước khi tôi kịp nhận ra mình chọn nó.”