27/07/2025
Chiều nào ở khúc đường trước tiệm trà sữa Smile cũng vui như hội, người qua kẻ lại, vỉa hè rộn ràng mùi đồ chiên, mùi bánh nướng, tiếng xe cộ qua lại, mà cái vui nhất là mình có những người hàng xóm bán buôn gần gũi, rồi có những vị khách… như người thân vậy!
Đối diện tiệm mình là cái xe khoai mỡ chiên của hai mẹ con cô kia. Bán cũng lâu rồi, thành quen mặt, quen tiếng. Mỗi buổi chiều, thấy cô đẩy xe ra, bày mấy khay khoai mỡ tím tím nóng hổi, là biết: Ờ ha, tới giờ đông khách rồi nha!
Cô hay ghé qua tiệm mình mua nước cho con gái. Mà mỗi lần tới, cô đều nói y chang câu đó, như kiểu câu ruột: Uống ở đây quen rồi, ngon mà sạch sẽ, mấy chỗ khác cô uống không quen!
Nghe câu đó lòng nó ấm như ly trà sữa mới nấu xong luôn vậy đó! Không phải vì được khen, mà vì… cái tình. Ở đoạn đường mà xe bán nước lề đường cũng đầy ra đó, vậy mà cô vẫn lựa mình hoài, vẫn ưu ái tiệm Smile nhỏ xíu này.
Cô không uống nhiều món, chủ yếu là mấy ly trà trái cây như trà nhãn, trà dâu, trà mãn cầu. Có hôm cô chuyển qua trà sữa truyền thống hay thái xanh cho đổi vị. Nhưng ly nước cô mua, với mình, nó không chỉ là một đơn hàng. Nó là một cái gật đầu nhẹ nhàng, như thể nói: Ráng giữ chất lượng nghen con! Tiệm con đang làm rất tốt đó!
Bán buôn bao năm, mình nghiệm ra một điều, tiền lời quý thật, nhưng lời khen, lời góp ý chân thành từ khách còn quý hơn nhiều. Nó là cái nhiên liệu giúp mình đi tiếp. Nhất là trong những hôm chán nản, trời mưa không có khách, hay đơn lẻ tèo tèo… chỉ cần nhớ tới câu nói của cô thôi, là mình lại có động lực để mở bếp, nấu trà, cắt topping cho đẹp, cho sạch.
Nhiều người đi ngang nhìn cái tiệm trà sữa nhỏ của mình, rồi quay qua nhìn cái xe khoai mỡ chiên của cô bên kia, chắc thấy… cũng bình thường thôi! Nhưng với mình, đó là một phần của cuộc sống, của tình cảm xóm giềng, là những ngày tháng cùng nhau bươn chải giữa cái nắng chiều của Củ Chi, giữa dòng người hối hả mà tụi mình vẫn kiên trì bán từng ly, từng gói.
Mấy chuyện nhỏ nhỏ vậy mà đủ làm mình thấy đời nó thiệt dễ thương!