Trà Sữa Smile

Trà Sữa Smile MỈM CƯỜI CHO CHẤT LƯỢNG

Chiều nào ở khúc đường trước tiệm trà sữa Smile cũng vui như hội, người qua kẻ lại, vỉa hè rộn ràng mùi đồ chiên, mùi bá...
27/07/2025

Chiều nào ở khúc đường trước tiệm trà sữa Smile cũng vui như hội, người qua kẻ lại, vỉa hè rộn ràng mùi đồ chiên, mùi bánh nướng, tiếng xe cộ qua lại, mà cái vui nhất là mình có những người hàng xóm bán buôn gần gũi, rồi có những vị khách… như người thân vậy!

Đối diện tiệm mình là cái xe khoai mỡ chiên của hai mẹ con cô kia. Bán cũng lâu rồi, thành quen mặt, quen tiếng. Mỗi buổi chiều, thấy cô đẩy xe ra, bày mấy khay khoai mỡ tím tím nóng hổi, là biết: Ờ ha, tới giờ đông khách rồi nha!

Cô hay ghé qua tiệm mình mua nước cho con gái. Mà mỗi lần tới, cô đều nói y chang câu đó, như kiểu câu ruột: Uống ở đây quen rồi, ngon mà sạch sẽ, mấy chỗ khác cô uống không quen!

Nghe câu đó lòng nó ấm như ly trà sữa mới nấu xong luôn vậy đó! Không phải vì được khen, mà vì… cái tình. Ở đoạn đường mà xe bán nước lề đường cũng đầy ra đó, vậy mà cô vẫn lựa mình hoài, vẫn ưu ái tiệm Smile nhỏ xíu này.

Cô không uống nhiều món, chủ yếu là mấy ly trà trái cây như trà nhãn, trà dâu, trà mãn cầu. Có hôm cô chuyển qua trà sữa truyền thống hay thái xanh cho đổi vị. Nhưng ly nước cô mua, với mình, nó không chỉ là một đơn hàng. Nó là một cái gật đầu nhẹ nhàng, như thể nói: Ráng giữ chất lượng nghen con! Tiệm con đang làm rất tốt đó!

Bán buôn bao năm, mình nghiệm ra một điều, tiền lời quý thật, nhưng lời khen, lời góp ý chân thành từ khách còn quý hơn nhiều. Nó là cái nhiên liệu giúp mình đi tiếp. Nhất là trong những hôm chán nản, trời mưa không có khách, hay đơn lẻ tèo tèo… chỉ cần nhớ tới câu nói của cô thôi, là mình lại có động lực để mở bếp, nấu trà, cắt topping cho đẹp, cho sạch.

Nhiều người đi ngang nhìn cái tiệm trà sữa nhỏ của mình, rồi quay qua nhìn cái xe khoai mỡ chiên của cô bên kia, chắc thấy… cũng bình thường thôi! Nhưng với mình, đó là một phần của cuộc sống, của tình cảm xóm giềng, là những ngày tháng cùng nhau bươn chải giữa cái nắng chiều của Củ Chi, giữa dòng người hối hả mà tụi mình vẫn kiên trì bán từng ly, từng gói.

Mấy chuyện nhỏ nhỏ vậy mà đủ làm mình thấy đời nó thiệt dễ thương!

Mùi dưa lưới không lẫn đi đâu được!Hôm nay trời trong veo, nắng hong hong, kiểu nắng mà không gắt, chỉ vừa đủ để lòng ng...
06/07/2025

Mùi dưa lưới không lẫn đi đâu được!

Hôm nay trời trong veo, nắng hong hong, kiểu nắng mà không gắt, chỉ vừa đủ để lòng người thấy dịu lại sau mấy ngày mưa rả rích. Tiệm cũng không quá đông, khách vô lai rai, đủ để mình không rảnh quá mà cũng không lu bu tới mức không thở nổi.

Đâu đó hơn 4 giờ, chị khách quen bước vô, cái dáng đi quen thuộc, bước vô là mình đã biết chị sẽ gọi món gì. Không cần menu, không cần hỏi tới lui, mình quay vô làm luôn ly Lục Trà Dưa Lưới, thêm miếng thạch 3Q như mọi khi.

Tới lúc đưa ly nước, mình cười hỏi:
— Vẫn hong đổi món hả chị, chỉ có món này hoài à!

Chị cười hiền hiền, gật gật:
— Đi đâu cũng không uống được cái mùi trà dưa lưới giống ở đây em ơi!

Nghe vậy, lòng mình vui nhẹ. Kiểu vui không phải vì À quán mình làm ngon, mà vui vì có người gắn bó với một món, một mùi vị ở tiệm mình như vậy. Mình hiểu cái cảm giác đó. Cũng như mình chơi nước hoa vậy, có những mùi dù đơn giản thôi, mà nó là của mình, là thứ khiến mình thấy yên, thấy thân quen. Chị khách kia chắc cũng vậy. Cái mùi dưa lưới pha cùng vị trà nhẹ, uống vào là thấy đúng rồi, đây nè!

Có những người ghé tiệm, không phải vì quán mình sang, cũng không vì có view xịn, mà vì họ tìm thấy một chỗ mình từng quen, một món mình từng thích, và một người từng nhớ đúng món của mình. Chuyện nhỏ vậy thôi, mà đáng quý ghê lắm!

Mình nghĩ, tiệm trà sữa nhỏ của mình chắc cũng giống như mấy chai nước hoa vintage, không phô trương, không chạy theo trend, nhưng có cái vị riêng, cái hương riêng, mà một khi ai đã quen rồi, sẽ khó mà thay thế được!

Chiều nay trời đẹp, chị khách cũng vẫn là chị khách cũ, món vẫn là món cũ. Nhưng cái câu chị nói đó, với mình, mới là điều đặc biệt nhất trong ngày.

Nhớ hồi đó, mỗi lần tới ngày 10 tây là vợ chồng mình như mở hội. Cái cảm giác háo hức từ sáng sớm, dọn tiệm mà lòng vui ...
10/06/2025

Nhớ hồi đó, mỗi lần tới ngày 10 tây là vợ chồng mình như mở hội. Cái cảm giác háo hức từ sáng sớm, dọn tiệm mà lòng vui dữ lắm! Khách vô ra tấp nập, ly này chưa kịp đậy nắp thì đã nghe khách khác gọi món. Những ngày lễ, ngày đặc biệt trong năm cũng vậy, buôn bán đắt hàng, mệt nhưng vui, nhìn nhau mà cười kiểu như: Vậy là tháng này khỏe rồi em ha!

Vậy mà từ sau đợt dịch, mọi thứ như chững lại. Kinh tế khó khăn, ai cũng phải thắt lưng buộc bụng. Ngày 10 tây bây giờ, nhiều khi cũng giống như mấy ngày thường, không còn đông vui, không còn tiếng máy ép nắp liên tục như hồi đó. Hôm nay cũng là ngày 10, mà trời lại mưa dầm từ trưa tới giờ. Mưa kiểu lầm rầm dai dẳng, nghe dự báo còn nói có áp thấp nhiệt đới đâu đó. Cả buổi chỉ có vài ba khách ghé mua ly trà sữa mang đi, tiệm thì vẫn mở, nhưng lòng thì hơi se se...

Nhưng mà không sao hết! Tụi mình vẫn tin vào ngày mai. Vẫn tin là sau cơn mưa trời lại sáng. Tin vào mấy vị khách quen, những người mà chỉ cần nhìn từ xa là mình biết họ sẽ gọi món gì. Họ không chỉ tới mua trà sữa, mà như tới để hỏi thăm, để giữ một thói quen, để ủng hộ một tiệm nhỏ đã gắn bó cùng họ suốt bao năm.

Mình biết ơn lắm! Biết ơn từng ly trà đã được đặt, từng câu hỏi thăm, từng lời động viên nhẹ nhàng như: Nay bán được không anh! Biết ơn cả những ngày vắng khách, để mình có thời gian nhìn lại và càng trân trọng hơn những ngày đông vui xưa cũ.

Tiệm vẫn mở dù trời mưa, dù khách thưa. Vì mình tin rằng chỉ cần mình còn giữ được cái tâm trong từng ly nước, thì khách quen sẽ còn ghé, và một ngày nào đó, nhịp xưa sẽ trở lại. Không phải vì ngày 10 tây hay lễ lộc gì, mà đơn giản vì người ta vẫn quý cái hương vị chân thành từ một tiệm nhỏ mang tên Smile.

Ở Sài Gòn, mà cụ thể hơn là ở Củ Chi mình đây, ít ai tưởng tượng nổi có tiệm trà sữa bán mang đi mà lại sống chậm. Người...
08/06/2025

Ở Sài Gòn, mà cụ thể hơn là ở Củ Chi mình đây, ít ai tưởng tượng nổi có tiệm trà sữa bán mang đi mà lại sống chậm. Người ta hay nghĩ bán mang đi là phải lẹ, phải gấp, phải uống nhanh còn đi tiếp. Nhưng tiệm Smile thì khác… từ từ cũng được, miễn là ngon.

Có hôm khách gọi: Anh ơi, cho em ly truyền thống ít đá, ít đường, trân châu giòn nha, nhưng anh cứ làm từ từ, em đang kẹt xe. Mình nghe mà mê tít! Hiếm có khi nào khách dặn mình làm chậm, mà mình thì... nghe vậy như mở cờ trong bụng, vì thật ra mình vẫn luôn làm chậm...

Chậm ở đây không phải là lề mề. Mà là để nấu kỹ hơn, canh nồi trà cho ra đúng cái vị quen, khuấy đường vừa đủ tay, múc trân châu không bị sót viên nào. Chậm để nhìn ly nước mình làm ra như nhìn đứa con ruột đang chuẩn bị đi học buổi sáng, gọn gàng, thơm tho, đủ chất.

Có ngày bán chậm, mình còn có thời gian chùi quầy sạch bóng, châm lại hũ trân châu cho nó bóng lưỡng, rồi ngồi một góc nhớ lại những vị khách đầu tiên mười năm trước, lúc đó tiệm mới khai trương, mình còn vụng tay lắm, khuấy ly nước mà đá văng đầy ra ngoài. Giờ nhớ lại thấy mắc cười!

Bán chậm cũng là lúc mình có thể nhìn ngắm mưa rơi, nhìn cái lá cây trước quán rung rinh, nhìn mấy đứa nhỏ đi học về ghé lại chào: Chú ơi cho con ly thái xanh như cũ nghen! Rồi tụi nó đứng đợi mà không càu nhàu, vì tụi nó biết chỗ này không gấp gáp, mà tụi nó cũng… chẳng cần vội.

Mỗi ly trà, mỗi vị khách, mỗi buổi mưa, đều là một câu chuyện nho nhỏ. Bán chậm không có nghĩa là ế. Bán chậm là để còn biết mình đang sống, không phải đang chạy theo từng con số.

Và nếu có ai hỏi, mình sẽ nói: Tiệm Smile nhỏ lắm, nhưng đủ để mình sống, để nuôi cha mẹ, nuôi con, để mỗi ngày mở cửa ra vẫn thấy lòng vui. Chậm vậy đó, mà… hạnh phúc.

Trân châu miniBữa đó nhỏ em ở Sài Gòn chạy về chơi, mới vừa bước vô nhà là nó hớn hở kể: Anh! Dạo này dưới đó mấy tiệm t...
02/06/2025

Trân châu mini

Bữa đó nhỏ em ở Sài Gòn chạy về chơi, mới vừa bước vô nhà là nó hớn hở kể: Anh! Dạo này dưới đó mấy tiệm trà sữa chen nhau bán trân châu đen mini! Hot rần rần luôn á! Mình nghe mà chỉ cười cười, không nói gì...

Nhớ hồi đó, lúc mới chuẩn bị mở Trà sữa Smile, mình loay hoay đủ thứ chuyện. Từ chọn ly, chọn ống hút, tới chuyện... chọn trân châu. Mà chuyện tưởng đơn giản đó lại làm mình lăn tăn nhiều dữ lắm!

Cái thời đó người ta mê trân châu đen to, loại viên bự bự, bóng loáng. Nhưng mà thú thiệt, mình hơi dị ứng cái màu đen thui của nó. Nhìn vô thấy sợ sợ sao á! Mà cái viên bự vậy, mấy đứa nhỏ nhỏ uống rồi lỡ nghẹn thì khổ. Nghĩ tới cảnh khách nhai nghe sừng sực, rồi rủi nuốt hong kịp… là mình thấy không yên tâm rồi!

Rồi trong một lần thử hàng, mình phát hiện có loại trân châu màu nâu nhạt, viên nhỏ xinh xinh, nhai mềm mềm mà lại không bị bở, có vị caramel thơm thoang thoảng, trân châu mini đen, nhưng không đen thui. Thấy thích liền! Lại còn thêm loại trân châu hoàng kim vàng trong veo như mật ong, nhìn đẹp mắt mà ăn cũng ngon.

Vậy là từ ngày đầu mở tiệm tới giờ, mình chỉ trung thành với hai loại: mini đen và hoàng kim.
Món Sữa tươi trân châu đường đen thì dùng hoàng kim vì màu đẹp, vị thơm, nhìn ly nước trong veo lại có mấy viên vàng óng ánh lấp ló bên dưới, khách nhìn vô cái thấy vui liền. Còn món trà sữa, mình bỏ trân châu mini đen vô nhìn dễ thương, nhai vừa miệng, trẻ nhỏ người lớn gì cũng thích.

Mỗi lần thấy người ta quay trend, rồi hô hào trân châu mini hot hit quá trời, mình chỉ cười hiền. Tự nhiên nhớ lại mấy năm trước, cái hồi tiệm mới mở, mình cũng đã chọn loại trân châu nhỏ nhỏ xinh xinh này rồi, vì thấy hợp và dễ thương quá chừng. Giờ thấy nhiều người thích nó, mình lại thấy vui vui trong bụng, giống như kiểu: Ờ ha, hóa ra cái gu đơn giản của mình hồi đó… cũng có lý đó chớ!

Mình không nghĩ là mình đi trước hay đi sau ai hết, chỉ đơn giản là chọn cái gì mình cảm thấy tốt bụng và dễ chịu cho khách của mình. Vậy thôi. Mọi chuyện nhỏ nhỏ vậy đó, nhưng thiệt lòng.

Nhiều khi, một chuyện nhỏ như viên trân châu cũng đủ kể ra được bao nhiêu thứ: Sự lựa chọn, cái gu riêng, sự quan tâm tới người uống, và cả cái tình của một tiệm trà nhỏ chỉ mong đem lại món gì vừa ngon vừa lành.

Hôm nay nhỏ em mình uống ly trà sữa Smile xong, nó nhai mấy viên trân châu mini rồi gật gù: Ủa ngon vậy mà giờ em mới để ý luôn á! Ờ thì… Người ta cần hot, còn mình cần thiệt lòng!
Vậy thôi hà!

Củ Chi bữa nay lại mưa. Mưa không ầm ầm mà nhỏ nhỏ. Tiệm Smile của mình nằm yên bên đường Liêu Bình Hương, hôm nay vắng ...
25/05/2025

Củ Chi bữa nay lại mưa. Mưa không ầm ầm mà nhỏ nhỏ. Tiệm Smile của mình nằm yên bên đường Liêu Bình Hương, hôm nay vắng khách, chỉ nghe tiếng xe máy chạy qua lại, tiếng muỗng khuấy ly đá trong quầy cũng thấy vang hơn mọi hôm.

Bán mang đi mà trời kiểu này thì xác định... bán để ngắm trời. Khách quen hôm nay cũng lười ra đường, có nhắn mình giữ giùm ly trà mãng cậu dặn trời tạnh mưa ghé lấy, nghe thương gì đâu.

Ngồi buồn buồn, mình pha đại một ly truyền thống không đường uống chơi. Lạ cái là uống của mình làm thì không biết ngon hay dở mà vẫn thích tự tay pha, tự tay lắc, tự tay cười với cái ly của chính mình.

Mấy hôm trước có khách cũ quay lại, bảo: Uống ở đây hoài nên quen, đi chỗ khác thấy không giống, thiếu thiếu sao đó. Mình nghe mà khoái hơn được tặng tiền. Làm cái nghề bán ly nước, nhiều khi chỉ mong người ta nhớ mình vì ly cũ chứ không phải vì cái tên mới.

Nhiều người hỏi mình sao không mở rộng, thêm chi nhánh, chạy trend, thêm topping mới này kia… Mình chỉ cười, nói: Tiệm này mở ra là để nuôi sống gia đình, không phải nuôi mộng làm giàu. Có mộng là tốt, nhưng ly trà của mình, mình muốn nó đậm, đơn giản, không màu mè như chính cuộc sống của mình vậy!

Mỗi ngày mở quán, mình đều thấy mình đang làm một điều nhỏ bé nhưng ý nghĩa. Có thể ai đó sẽ nhớ tiệm mình vì ly trà đào đậm vị, hay nhớ vì nụ cười lỡ tràn đá ra ly, cũng được! Quan trọng là… họ nhớ.

Mà thôi, mưa chưa tạnh, khách chưa tới, mình làm thêm ly cà phê hong đường uống tạm, vừa nhâm nhi vừa nghe tiếng mưa rơi tí tách, thấy lòng mình… không hề ế!

Sáng nay mở tiệm, nhìn mây kéo qua từng đám xám xịt, gió thổi cái phật qua cái bảng hiệu, mà nghe lòng cũng hơi se se lạ...
20/05/2025

Sáng nay mở tiệm, nhìn mây kéo qua từng đám xám xịt, gió thổi cái phật qua cái bảng hiệu, mà nghe lòng cũng hơi se se lạnh theo. Trời mới vừa chớm mưa thôi, hổng cần nhìn bảng doanh thu, mình cũng biết nay không khá khẩm gì mấy. Mưa thì ai cũng ngại đội áo mưa, ai đâu rảnh tấp vô tiệm mua ly trà sữa mang đi.

Nhưng tiệm mình mở gần 10 năm nay rồi, cũng trải mưa trải nắng đủ hết. Cái nghề bán trà sữa ở Củ Chi nó không màu mè hào nhoáng, nhưng nó chân chất và thiệt lòng như chính tụi mình vậy!

Có hôm trời mưa tầm tã, khách quen vẫn ghé, tấp vô lẹ lẹ: Ly truyền thống ít đá nha anh! Nói xong chạy vô lấy ly, móc tiền đưa xong rồi đi như gió. Mình cười, nghĩ bụng: Trời ơi, khách kiểu này mà bỏ nghề sao nỡ!

Mấy ngày mưa bán chậm, mình hay lấy điện thoại ra… chụp ly trà sữa, chụp cái bảng hiệu, chụp mấy hộp thạch còn nằm ngoan trong tủ mát. Có khi rảnh quá, mình lại ngồi lục lọi mấy chai nước hoa, mở ra ngửi chơi. Mùi thơm đó tự nhiên khiến lòng đỡ nẫu. Mùi ngọt ngào mà tỉnh táo cũng giống như tiệm mình, nhỏ nhỏ, không ồn ào, mà ai uống rồi là nhớ.

Có người hỏi: Trời mưa bán chậm vậy có chán không! Mình nói: Mưa thì mưa, mình vẫn nấu trà như mọi ngày. Tại đâu biết được, có khi cơn mưa kéo khách cũ quay về.

Ừ thì đời bán trà sữa, cũng như trời Sài Gòn vậy, lúc nắng lúc mưa, không ai đoán trước được. Nhưng mình vẫn mở tiệm mỗi ngày, vẫn nấu nồi trân châu cho chín tới, vẫn pha trà cho đúng vị, vì mình tin: Người thương hương vị cũ, rồi cũng sẽ quay lại.

Một chút tâm tình gửi Quý khách thân thương của Trà Sữa Smile…Dạo này, ai cũng than khó. Đi đâu cũng nghe câu cửa miệng ...
11/05/2025

Một chút tâm tình gửi Quý khách thân thương của Trà Sữa Smile…

Dạo này, ai cũng than khó. Đi đâu cũng nghe câu cửa miệng vật giá leo thang, cái gì cũng mắc hết trơn!

Ở chợ, bà bán rau rầu rĩ nói rau tăng giá vì phân bón lên. Anh giao nguyên liệu cho tiệm cũng hay nói chắc tháng sau tăng giá nha anh, bên cty họ tăng rồi! Mình chỉ cười cười, nói ừ, để tính sau! Tính sau… rồi cuối cùng cũng không tính gì hết!

Từ ngày mở tiệm tới giờ, không biết bao nhiêu lần tụi mình từ chối tăng giá. Không phải vì mình không biết tính lời lỗ, mà vì mình biết, ở bên kia quầy, người đang cầm tiền mua ly trà sữa cũng đang đắn đo như mình vậy!

Khách của Smile đa phần là khách quen. Có đứa uống từ thời còn mặc áo học sinh, giờ dắt người yêu tới uống vẫn gọi cho em ly như cũ nha anh. Nghe mà vui dữ lắm! Trà sữa thì vẫn là món cũ, giá vẫn là giá xưa như một lời giữ gìn giữa mùa kinh tế khó khăn.

Cũng có mấy bữa, nhìn hóa đơn nhập hàng mà muốn thở dài. Đường tăng, sữa tăng, thậm chí cả ly nhựa cũng tăng. Nhưng rồi nghĩ lại, mình bán được ly nào là vui ly đó. Tiệm còn mở, khách còn ghé, tiếng ủa nay có topping mới hả! Còn vang lên, là còn hy vọng!

Tiệm không quảng cáo gì hoành tráng, không treo băng rôn khuyến mãi rầm rộ. Chỉ có một thứ lặng lẽ: Giá không đổi như một lời cảm ơn của tiệm dành cho những khách hàng thương tiệm từ ngày đầu. Cảm ơn vì đã chọn Smile. Cảm ơn vì mỗi lần tới tiệm đều nở nụ cười thân quen, như một người bạn lâu ngày gặp lại.

Dịch bệnh rồi qua, giờ tới vật giá leo thang, nhưng tụi mình tin nếu còn giữ được chữ tình, thì tiệm nhỏ này vẫn còn chỗ đứng.
Không cần rực rỡ, chỉ cần ấm lòng là đủ!

Ghé Smile nhé! Tiệm vẫn ở đây, vẫn giá cũ, vẫn nụ cười xưa!

Trưa nay trời nóng kiểu lạ lắm! Nóng mà ẩm, ẩm mà bí, bước ra khỏi nhà là như được tặng kèm combo hơi nóng thổi vô mặt v...
02/05/2025

Trưa nay trời nóng kiểu lạ lắm! Nóng mà ẩm, ẩm mà bí, bước ra khỏi nhà là như được tặng kèm combo hơi nóng thổi vô mặt với 10 giọt mồ hôi chưa kịp gọi tên. Tiệm vẫn mở như mọi ngày. Mình vẫn đứng sau quầy như mọi bữa. Nhưng có cái gì đó thôi thúc mình… làm một ly hồng trà dưa lưới.

Vẫn là công đoạn quen thuộc xịt đường, cân syrup, cân trà, bỏ đá, lắc đều. Khi rót ra ly, thấy ngay lớp bọt mịn mịn nổi lên trên mặt, nhìn mà mát cả mắt. Nhấp một ngụm đầu tiên thôi là thấy nó cứu mình thiệt rồi!

Hương dưa lưới thoảng lên dịu dàng, nồng nàn kiểu vừa đủ, kiểu giống như ai đó đi ngang qua để lại mùi nước hoa mát nhẹ, không phô trương. Vì là hồng trà nên cái hậu nó có vị chát nhẹ nhưng không gắt, không khé cổ. Mà ngộ lắm, cái chát đó lại làm nổi bật cái thơm của trà, rồi đẩy mùi dưa lưới lên ngay cuốn mũi. Cảm giác lúc đó mát, thơm, tỉnh táo, dễ chịu, như được ai vỗ vai an ủi giữa trưa hè hầm hập.

Cái ngọt cũng vừa phải, không gắt gỏng, không níu lưỡi. Ngọt kiểu thanh tao, uống xong không khát thêm mà còn thấy nhẹ người. Mình bỏ thêm topping 3Q, dai dai nhai vui miệng nhưng hay một chỗ là nó không phá hương vị ly nước, mà cứ như nằm đó phụ hoạ, cho đủ nhịp điệu của một buổi trưa oi bức.

Nhiều khi không cần món nước cầu kỳ, chỉ cần một ly hồng trà dưa lưới đơn giản, làm kỹ, làm đàng hoàng là đủ để xoa dịu cả cái nắng tháng 5. Vậy nên, ai đi ngang tiệm Smile mà cũng đang bị nắng làm phiền, ghé làm ly hồng trà dưa lưới nghen! Không dám nói là thần dược, nhưng ít ra… uống xong là thấy dịu người hẳn!

Có một thói quen xưa giờ, mỗi khi uống trà sữa là mình hay chọn kiểu đơn giản chỉ trà với sữa, không thêm topping, để cả...
25/04/2025

Có một thói quen xưa giờ, mỗi khi uống trà sữa là mình hay chọn kiểu đơn giản chỉ trà với sữa, không thêm topping, để cảm được hết cái hương vị thuần túy của món. Nhất là với trà sữa truyền thống, mình thích cái mùi trà thơm nồng, có chút vị hoa cam thoảng nhẹ, béo mà không ngấy, uống tới đâu là mát lòng tới đó.

Vậy mà bữa nay nổi hứng, mình tự pha một ly đầy ắp topping, pudding trứng mềm mịn, phô mai tươi beo béo, trân châu dẻo dai, thạch củ năng sực sực, thêm thạch dừa non dẻo mượt, thạch khoai môn thì bùi bùi, bột bột, đủ thứ hòa quyện trong một ly trà sữa truyền thống mát lạnh. Ban đầu cũng hơi ngần ngại, sợ mấy món này làm lu mờ vị trà, ai dè đâu nó lại mang đến một trải nghiệm rất riêng, rất thú vị.

Hớp một ngụm, cảm giác như có cả một bữa tiệc nhỏ trong miệng vậy. Cái vị trà vẫn có đó vẫn thơm nồng, vẫn béo nhẹ nhàng, có chút hương hoa cam thoảng qua nhưng nó không còn đơn độc nữa, mà như có thêm đồng bọn cùng song hành. Thạch củ năng giòn giòn, cắn một cái nghe rốp vui tai. Trân châu thì dẻo dai, có thoang thoảng chút mùi cà phê, làm cái vị thêm chiều sâu. Pudding mềm như tan ra trong miệng, còn phô mai tươi thì béo một cách dịu dàng, không hề gắt. Thạch dừa non thì dẻo mịn, béo mà thanh. Thạch khoai môn thì bùi béo kiểu quê nhà, như nhai một miếng bánh khoai môn mẹ làm, cảm thấy ấm lòng ghê!

Mình ngồi nhâm nhi từng muỗng topping, rồi lại hút một ngụm trà, cứ như vậy từ từ, thong thả. Mỗi thứ một chút, mỗi lần uống là một lần khác nhau, không cái nào giống cái nào. Lúc thì béo, lúc thì giòn, lúc thì thơm thơm vị trà, cảm giác không chán chút nào.

Lúc đó mình mới hiểu sao có nhiều bạn mê trà sữa đến vậy, không phải chỉ là uống, mà là thưởng thức. Vừa uống vừa nhai, vừa cảm nhận, vừa vui. Một ly trà sữa đầy đủ topping giống như một buổi chuyện trò với nhiều người bạn, mỗi người một tính cách, nhưng khi ngồi lại với nhau thì lại rất hợp tình hợp ý. Và cũng nhờ bữa nay nổi hứng, mình lại có thêm một trải nghiệm mới, ngon lành và vui vẻ vô cùng!

Dạo này trời nóng kiểu... chỉ cần bước ra ngoài là thấy muốn chảy mỡ. Nhiệt độ đâu đó 35, 36 độ, nắng hầm hập, gió thì n...
18/04/2025

Dạo này trời nóng kiểu... chỉ cần bước ra ngoài là thấy muốn chảy mỡ. Nhiệt độ đâu đó 35, 36 độ, nắng hầm hập, gió thì như quạt máy bật số 1, mà còn thổi hơi nóng. Mấy bữa như vậy, mình không dám uống gì quá ngọt hay béo, chỉ thèm một ly gì đó mát lạnh, đậm đà, có hương có vị mà vẫn thanh.

Vậy là mình nhớ tới hồng trà đào.

Không phải trà đào bình thường đâu mà là hồng trà đào, kiểu có chiều sâu, có cá tính hơn. Hồng trà trong món này đậm và nồng hơn, mùi thơm lên rõ, có chút gì đó chín chắn hơn mấy món ngọt ngào tươi sáng thường ngày. Syrup đào thì vẫn là đào, nhưng ở trong hồng trà nó như đổi giọng, bớt đi cái tươi rói, thay vào là kiểu hương đào trầm lại, thơm mà dịu, như nụ cười của ai đó từng trải.

Mình hay để món này đi kèm topping 3Q nguyên vị, không thêm gì hết, giữ trọn vẹn cái chất của ly trà. 3Q dai dai, sực sực, nhai vui miệng, mà không làm loãng vị trà. Uống vào một ngụm, nghe cái đậm đà của hồng trà lan ra, rồi vị đào theo sau, nhẹ nhẹ mà nồng nàn, như một câu chuyện kể vào cuối chiều oi ả.

Ly hồng trà đào không phải kiểu một ngụm là yêu mà là kiểu uống tới đâu, thương tới đó, mộc mạc, giản dị, nhưng có chiều sâu và để lại dư vị rất lâu. Giống như cái nóng của mấy ngày nay, nồng nàn đến mức... muốn nhớ cả đời.

Cứ mải mê kể hết món này tới món kia, nào là trà đào, trà sữa thái, trà sữa khoai môn... bữa nay ngồi nghĩ lại mới chợt ...
17/04/2025

Cứ mải mê kể hết món này tới món kia, nào là trà đào, trà sữa thái, trà sữa khoai môn... bữa nay ngồi nghĩ lại mới chợt nhớ! Ủa, sao mình lại bỏ sót món trà vải! Một trong những món mình ưng bụng nhất từ những ngày đầu mở tiệm tới giờ!

Hồi mới mở tiệm, mấy tháng sau mình mới đưa trà vải vô menu. Không rình rang, không màu mè, nhưng ai uống rồi thì cứ nhắc hoài! Trà vải của Smile là kiểu không làm quá tay, mà làm sao cho mùi vải lên rõ, thơm mát tự nhiên. Cái thơm của vải không phải kiểu gắt mùi siro đâu, mà là cái thơm thanh của múi vải chín vừa, mát dịu như gió đầu hè.

Trà thì mình pha sao cho dịu, không bị chát, không bị đắng, để làm nền cho hương vải nổi bật lên. Uống một ngụm, cái vị trà thoảng nhẹ đi trước, rồi hương vải từ từ lan ra, vương lại trên cuốn mũi như ai vừa bóc trái vải rồi ghé nhẹ vào tai nói thầm một câu gì đó thiệt tình. Cái dư vị nó không ồn ào, mà cứ vương vấn kiểu muốn uống thêm một ngụm nữa cho trọn.

Món trà vải này nhẹ nhàng mà duyên ngầm lắm, giống như người bạn cũ lâu ngày gặp lại, không nói gì nhiều nhưng ở bên nhau thấy lòng mát rượi. Mà mấy ngày nắng nóng hầm hập như vầy, làm một ly trà vải là thấy đời dễ thương liền!

Address

143 Liêu Bình Hương Tân Thông Hội Huyện Củ Chi
Ho Chi Minh City

Opening Hours

Monday 08:00 - 21:30
Tuesday 08:00 - 21:30
Wednesday 08:00 - 21:30
Thursday 08:00 - 21:30
Friday 08:00 - 21:30
Saturday 08:00 - 21:30
Sunday 08:00 - 21:30

Telephone

+84356712345

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trà Sữa Smile posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Trà Sữa Smile:

Share