31/10/2021
Chào cả nhà, mình là Đức chủ quán Nippon Sweet. Hôm nay mình lại quay lại chia sẻ câu chuyện khá dài của mình một tháng qua với cả nhà. Vì sao SG mở cửa đã lâu nhưng Nippon Sweet vẫn chưa hoạt động trở lại, vì sao mình lại nghỉ lâu như thế mà không thông báo lí do gì.
Đầu tiên, mình phải gửi lời cảm ơn đến tất cả các bạn đã đồng hành cùng Nippon Sweet thời gian qua, cũng như xin lỗi vì đã để mọi người chờ đợi quá lâu. Có rất nhiều tin nhắn, cuộc gọi & inbox hỏi việc mở bán trở lại, nhưng vì nhiều lí do mình không thể trả lời được hết, rất xin lỗi ạ.
Một tháng qua mình đã phải nhập viện điều trị viêm phổi do covid, và chỉ mới được xuất hiện vào chiều hôm qua. Đúng vậy, và đó là lí do khiến Nippon Sweet chưa thể mở bán lại, mình rất tiếc.
Cuộc đời có nhiều chuyện không thể ngờ phải không ạ, mình cũng không tin là bản thân lại bị nặng như vậy. Như chia sẻ trong thông báo trước, mình đã test nhanh âm tính & khỏi covid từ 24/8, và thời gian sau đó mình hoàn toàn khỏe mạnh bình thường. Cho đến 20/9 mình bỗng xuất hiện trở lại các triệu chứng covid như ớn lạnh (chưa sốt), ho có đàm đục, và lâu lâu hít sâu có cảm giác tức ngực. Mình chỉ đinh ninh đó là các dấu hiệu hậu covid, vì cũng có rất nhiều người bị thở hụt hơi hay tức ngực sau khi khỏi bệnh. Nhưng những ngày tiếp sau tình trạng tức nghẹn trong ngực khi hít vào có chiều hướng tăng lên, đến ngày 28/9 mình quyết định đi bệnh viện Chợ Rẫy khám hậu covid, mình được test PCR & chụp X-quang phổi. Sáng ngày 29 đến lấy kết quả, mình cảm giác khá sốc khi kết quả PCR dương tính & X-quang phổi cho kết quả viêm phổi. Mình chia sẻ thêm là mình chỉ mới ngoài 30, bản thân không có bệnh nền, cũng không hút thuốc hay bia rượu gì cả. Mình về báo y tế phường, bên y tế cho mình giấy nhập viện và chiều 29/9 mình nhập viện bệnh viện Q11 để điều trị, bắt đầu chuỗi ngày dài đăng đẳng chiến đấu với covid.
Lúc đầu mình nhập viện một mình không có người nhà theo chăm, mình cũng không muốn ai đi theo vì lo vào đó môi trường đầy virus sẽ nguy hiểm cho người thân. Ở nhà mẹ thì lo, ngày nào cũng sốt ruột gọi hỏi thăm, đòi vào chăm mình vì ở nhà cứ lo lắng không yên. Mình thì tình trạng viêm phổi có chiều hướng xấu đi, ban đầu còn đi lại bình thường, còn ra dạo hành lang, tập thể dục nhẹ. Nhưng chỉ vài hôm sau thì sức khỏe giảm sút, các sinh hoạt bình thường cũng làm mình mệt & đuối sức.
Mặc dù ngày nào cũng được tiêm & truyền thuốc, nhưng có vẻ như con covid này nó đang đánh phá cơ thể mình rất mạnh. Theo những gì mình tự tìm hiểu & được bác sĩ giải thích, mình vẫn còn trong giai đoạn nguy hiểm vì có thể gặp cơn bão cytokine, mà thời điểm đó đúng lúc ca sĩ Phi Nhung vừa qua đời, trong khu bệnh ai cũng bàn tán với nhau, mình nghe mà cũng bi quan rồi suy nghĩ rất nhiều. Dù biết là hiểu để chuẩn bị sẵn tâm lý đối diện với nó, nhưng tự trong thâm tâm lại vô cùng bất an. Các bạn có biết, lúc yếu đuối nhất, nhìn xung quanh ai cũng có người thân bên cạnh, còn mình thui thủi một mình thật sự cảm giác rất buồn tủi. Nhớ có bữa cơm, dù không thể nuốt trôi, cũng phải tự nhắc mình ráng nhai rồi nuốt xuống thôi, phải ăn để có sức mà chống chọi với con virus, lúc đó vừa ăn mà nước mắt ràn rụa.
Vài hôm tiếp theo mình thấy càng không ổn, đồ dơ không được giặt, cơ thể mấy ngày chưa tắm gội, cả việc đi vệ sinh cá nhân cũng khó vì đi ra vào WC cũng khiến mình mệt & thở nặng nhọc. Mình đành gọi cho mẹ, không có gì bằng tình thương của mẹ cả, mẹ tức tốc đăng ký xin vào bệnh viện chăm mình, mẹ la sao không gọi từ sớm, để mẹ ở nhà lo lắng. Vì mẹ là F0 đã khỏi bệnh nên xin vào cũng dễ, và thế là ngày hôm sau mẹ có mặt ở bệnh viện.
Những ngày tiếp theo đó, nhờ có mẹ bên cạnh chăm sóc mà tinh thần mình tốt hơn, sức khỏe cũng cải thiện hơn. Được gần 1 tuần thì bác sĩ bảo test âm tính rồi, nhưng mình cứ bị tim đập nhanh & tức ngực chưa khỏi nên cho chuyển xuống khoa điều trị hậu covid. Mình nằm ở đây thêm 1 tuần, trong những ngày này không còn tiêm với truyền thuốc gì nữa, chỉ uống thuốc bác sĩ cho. Nhưng đến ngày thứ 5 thì mình thở mệt trở lại, cứ cách 6-7 tiếng lại bị sốt, cứ thế kéo dài 2 ngày, đến ngày thứ 7 thì tình trạng trở nặng hơn, bác sĩ cho test PCR lại báo tái dương, đưa mình lên khu cách ly tiếp. Hôm đó mình mệt đến thở không nổi, bác sĩ báo tình trạng của mình khá nặng, sẽ chuyển viện cho mình qua bệnh viện hồi sức covid của BV Chợ Rẫy, mọi thủ tục đã được tiến hành, chỉ chờ bên kia nhận bệnh là chuyển đi, lúc đó cũng chiều tối rồi. Trong lúc chờ, mình được cho thở máy oxy dòng cao HFNC, lúc này mình mới thấy dễ chịu hơn. Hôm sau mình lại được tiêm & truyền thuốc trở lại, những ngày tiếp theo nhờ được điều trị tích cực, tình trạng của mình có cải thiện nhiều mà không cần phải chuyển viện.
Thở máy được 5 ngày thì mình được bác sĩ cho cai máy, chuyển qua dây thở canula, vẫn tiêm & truyền thuốc mỗi ngày. Lúc này các bệnh viện đang chuẩn bị được trả về bệnh viện xanh không covid, nên những ca còn đang điều trị sẽ được chuyển qua bệnh viện Thu Dung, lúc này tình trạng sức khỏe của mình được cải thiện khá nhiều, bác sĩ bảo qua một thời gian để cai oxy là có thể về được. Mình được chuyển qua Thu Dung Q11 thêm 1 tuần, trong suốt thời gian điều trị mình luôn tích cực tập hít thở, hạn chế nằm nhiều, giữ vững tinh thần để mau hồi phục. Những ngày cuối bác sĩ bảo mình cố gắng tháo oxy ra tập thở tự nhiên, lúc đầu chỉ 5 phút là sp02 tuột ào ào xuống dưới 90 phải đeo lại ngay, dần dần mình tăng giới hạn lên được 10p, rồi 30p, rồi 2 tiếng, và rồi mình có thể tháo ra tự thở cả ngày (với điều kiện chỉ ngồi im không vận động) mà sp02 vẫn duy trì ở mức 91-92.
Ngày 30/10, tức sau 1 tháng 1 ngày nhập viện, bác sĩ báo mình đã âm tính & cho mình xuất viện, dặn dò uống thuốc, tiếp tục tập thở & phải kiên trì nhiều tháng để hồi phục lại.
Tuy được xuất viện, nhưng mình vẫn chưa hoàn toàn cắt được sự phụ thuộc vào máy oxy, gia đình phải thuê máy tạo oxy để tối ngủ phải đeo vào, vì khi nằm xuống lâu thì tình trạng tức ngực & khó thở sẽ tăng lên, ban đêm rất dễ bị tuột sp02, và những lúc vận động mệt sp02 cũng sẽ bị tuột cần phải đeo oxy vào (sự thực là đêm qua ngủ một lúc mình thấy ngộp & nặng ngực, đo lại thì sp02 chỉ còn 84, phải ngồi dậy hít thở sâu một lúc mới lên lại). Hiện tại mình vẫn chưa thể đi lại, chỉ có thể ngồi im vận động nhẹ, vì phổi vẫn còn yếu chưa thể chịu được áp lực khi cơ thể vận động. Mình chỉ mới thử đeo oxy vào, đứng dậy bước qua lại vài bước mà sp02 từ 95 tuột xuống 85 (và còn tuột nữa) nên mình phải ngồi xuống nghỉ ngay. Mình biết cuộc chiến vẫn còn phía trước và vẫn còn dài, phải cố gắng rất nhiều.
Nhân đây mình cũng xin gửi lời cảm ơn đến tất cả bác sĩ & nhân viên y tế, các bạn tình nguyện viên ở bệnh viện Q11 & bệnh viện Thu Dung Q11 đã hết lòng chăm sóc & chữa trị cho mình trong một tháng qua. Mọi người rất dễ thương, vui tính & nhiệt tình với bệnh nhân dù đang làm việc trong môi trường đầy áp lực như thế. Do mọi người đều mặc đồ bảo hộ & khẩu trang suốt nên mình không nhận diện được ai, nhưng nếu có bạn nào đọc thấy những dòng này thì cmt mình biết nhé.
Con cũng cảm ơn mẹ vì đã chăm lo cho từng miếng ăn giấc ngủ, bao lần bạo bệnh đều là mẹ túc trực kề bên lo cho con, không ngôn từ nào có thể diễn tả được hết sự vĩ đại đó.
Về công việc, tạm thời do tình hình sức khỏe mình vẫn phải tiếp tục khất lại với cả nhà, nhưng mình sẽ nghĩ cách để có thể làm gì đó trong khả năng cho phép, một phần vì mình cũng nhớ nghề, một phần cũng không thể ngồi không mãi được.
Sau một trận chiến, sức khỏe về âm, tài chính về âm, chỉ còn tinh thần là phải vững mạnh để tiếp tục tiến về phía trước.
Hẹn gặp lại cả nhà một ngày không xa nhé.