27/05/2026
Một chị tình nguyện viên và một cô khách đặc biệt. Cứ thế mà chạy xe xuống dưới làng. Tay lái chưa cứng nhưng mà tinh thần thì siêu cứng, thế là rinh về đủ loại thực phẩm cho Ladin.
Hai cô chị mang về bịch bột gạo, rồi lên Ladin để mọi người quây quần lại đúc bánh xèo chay. Tụi mình cùng nhau nấu nướng như thể đã là một gia đình từ lâu vậy á, chẳng có chút khoảng cách nào giữa khách và tình nguyện viên. Buổi sáng rủ nhau đi hái dứa, đến trưa lại cùng nấu ăn bên căn bếp nhỏ, tối đến thì ngồi đàn ca.
Thực đơn buổi trưa có thêm canh rau, chuối xanh luộc, sữa đậu nành, bã đậu nành xào giá và đương nhiên không thể thiếu một dĩa dứa chín vàng ngọt lịm. Mùa nắng thì tụi mình không nấu quá cầu kỳ. Mâm cơm sẽ có nhiều rau xanh, có sữa đậu, chè đậu, trà đậu và trà rau má — toàn những thức quà giải nhiệt lành tính từ tự nhiên.
Tụi mình cũng không có thực đơn cố định đâu. Cứ tùy vào thời tiết và những gì sẵn có tại farm hay ở địa phương mà làm món phù hợp. Thiên nhiên hay lắm, mùa nào thức nấy, luôn có sẵn những gì tốt nhất để giúp cơ thể mình thích nghi tốt hơn với đất trời.
À, ở Ladin tụi mình có một thói quen là không dùng nước đá lạnh. Cái lạnh đột ngột từ đá tuy mang lại sự sảng khoái nhất thời, nhưng thực ra lại dễ đánh lừa cảm nhận của não bộ, làm tụi mình mau khát hơn và khiến bên trong cơ thể phải "vất vả" làm nóng để bù lại lượng nhiệt vừa mất. Nước lạnh còn làm co thắt nhẹ nên sẽ làm chậm quá trình hấp thu tự nhiên của cơ thể nữa.
Môi trường ở Ladin luôn hướng về sự tự nhiên, giúp tụi mình học cách lắng nghe cơ thể sâu hơn để không bị phụ thuộc vào những "cám dỗ" mát lạnh nho nhỏ này ☺️