10/04/2023
Talk To Myself ep 1.
Một ngày vào hạ oai bức kèm với cái gió mang hương vị miền biển rít vào da thịt. Trong lòng lại trỗi lên nhiều ưu tư. Giữ mãi trong lòng cũng mệt, thôi bằng viết ra thành những mẫu chuyện nhỏ để đâu đó những năng lượng yêu thương có thể tìm được nơi nó cần đến.
Có những điều tuy trong lòng không thể nói thành lời, không biết làm sao để diễn tả được những suy tư, những cảm xúc lúc này. Chỉ một điều Tôi biết rất rõ, Tôi nhớ, nhớ, nhớ Người. Nỗi nhớ mỗi ngày một lớn và nỗi sợ ngày 1 tăng. Trong tình yêu, ai có thể biết được đâu là kết quả cuối cùng, hôm nay hợp rồi mau lại tan, những cảm xúc vui buồn ấy cứ đến rồi đi. Và chính Tôi của ngày hôm nay, với sự tự do không ràng buộc ở bất kì mối quan hệ tình cảm lứa đôi nào mà trước đây Tôi từng mong muốn có, thì giờ đây Tôi đã được như ý.
Nhưng đổi ngược lại là sự cô đơn, sự trống trải cả bên ngoài lẫn vào trong.
Đã bao lâu rồi Tôi không còn cười như một đứa trẻ, được vui đùa một cách hồn nhiên, chọc ghẹo nhau rượt đuổi nhau chạy khắp nhà chỉ vì muốn bắt lại để cắn vào cái mũi to đùng ấy. Và đã bao lâu rồi Tôi không còn chạm vào đôi môi ấy.
Phải chăng Người thật sự muốn rời khỏi Tôi? Phải chăng Người đã không yêu Tôi như Tôi từng cảm nhận được. Trong Tôi luôn nhảy những câu như thế mỗi khi chuyển mood. Có đôi lúc tự hỏi chính mình rằng liệu bản thân mình có tự ảo tưởng về mọi thứ chăng.
Đã yêu rồi thì không hối tiếc, chỉ là cái tình cảm này sao mà khó bỏ xuống quá.
Dù biết rằng Người không cần nó nhưng sao vẫn cứ muốn cho đi.
Hôm nay lại là một ngày u uất với 1 nỗi nhớ miên man. ( PT 10/04/2023)