Phú Mỹ Wine / PMW

Phú Mỹ Wine / PMW Rượu Vang Phú Mỹ

Nhiều khách hàng đến uống ở PMW cứ đòi phải có đào mà shop không đáp ứng được. Ai cũng bảo ông đứng sau quầy khui chai r...
16/02/2026

Nhiều khách hàng đến uống ở PMW cứ đòi phải có đào mà shop không đáp ứng được. Ai cũng bảo ông đứng sau quầy khui chai rót rượu nói chuyện thì ok rồi đấy mà nó cứ thiêu thiếu cái gì.

Nay thì shop chúng em có đào rồi nhé.

Happy Tết. Happy New Drinking Year. Chúc cả nhà uống Tết vui vẻ.

Trung bình một buổi tối ở PMW:- Ra vườn hái một vài nhành hoa bé xíu để cắm vào cái lọ cũng bé xíu; cả hoa & lọ đều màu ...
06/12/2025

Trung bình một buổi tối ở PMW:

- Ra vườn hái một vài nhành hoa bé xíu để cắm vào cái lọ cũng bé xíu; cả hoa & lọ đều màu hường tone-sur-tone.

- Chưa có đồ ăn thì bày tạm hoa lên đĩa.

- Rán một bìa đậu ăn chống đói. Đậu chấm nước mắm, thêm ớt xanh xắt nhỏ & vắt chanh.

- Món chính làm tôm càng xanh nướng chấm muối tiêu chanh. Cái này bày lên đĩa gốm màu muối tiêu luôn cho ton-sur-ton.

- Tôm càng xanh này Ad sẽ khui một chai vang hồng để pair cùng. Vị tôm béo ngọt, ngậy mùi bơ hoà quyện hoàn hảo với vị chua tươi sáng vủa chai Casillero Del Diablo Rose Reserva.

- Đây là một loại vang hồng khô, tươi mát với màu hồng nhạt. Rượu thơm mùi dâu tây, thoảng chút đào chín, thỉnh thoảng sẽ gặp chút gia vị - một sự kết hợp tuyệt vời với con tôm càng xanh nướng tối nay.

- Và để cho mát ruột mà vẫn có thể uống cùng chai Rose đã mở; Ad nấu thêm một tô canh rau tập tàng thập cẩm với tôm khô. Trong chỗ rau ngoài rau lang, lá mướp non, rau muống, còn có cả dền cơm và dền đỏ nên nước canh cũng có màu hồng phớt nhẹ, rất tương đồng với màu rượu và màu của cánh hoa giấy mong manh.

Chúc cả nhà một buổi tối tốt lành, và thưởng vang cùng Ad nhé.

Thấy Chivas là thấy Tết.Chivas 18yo Blue Signature phiên bản Tết 2026 đã cập bến PMW.
02/12/2025

Thấy Chivas là thấy Tết.

Chivas 18yo Blue Signature phiên bản Tết 2026 đã cập bến PMW.

PMW. 17.9.2025.She’s been pouring stories in every glass for three years now.
17/09/2025

PMW. 17.9.2025.
She’s been pouring stories in every glass for three years now.

Champagne – loại rượu vang sủi được cả thế giới nâng ly trong những khoảnh khắc hân hoan – lại bắt đầu bằng một câu chuy...
07/09/2025

Champagne – loại rượu vang sủi được cả thế giới nâng ly trong những khoảnh khắc hân hoan – lại bắt đầu bằng một câu chuyện đầy mâu thuẫn. Vào thế kỷ 17, khí hậu khắc nghiệt ở vùng Champagne đã khiến những thùng rượu gặp hiện tượng lạ: mùa đông lạnh giá làm men ngủ vùi, đến mùa xuân khi hơi ấm quay về, quá trình lên men tiếp diễn ngay trong chai kín, tạo ra áp lực khổng lồ. Những tiếng nổ vang vọng trong hầm rượu, mảnh thủy tinh văng tứ tung, rượu trào ra dữ dội. Các nhà làm rượu khi ấy khiếp sợ và gọi thứ đồ uống này là “vin du diable” – rượu của quỷ dữ.

Dom Pierre Pérignon, vị tu sĩ gắn liền với huyền thoại Champagne, thực ra lại dành cả đời để tìm cách khống chế những bọt khí nổi loạn. Ông là bậc thầy trong việc phối trộn giống nho, tinh chỉnh hương vị để đạt sự hài hòa, nhưng chưa từng muốn tạo ra rượu sủi. Câu thoại “Hãy đến đây nhanh, tôi đang nếm những vì sao!” nổi tiếng về sau thực chất là sản phẩm của trí tưởng tượng và chiến lược quảng bá trong thế kỷ 19, khi Champagne bắt đầu được nâng tầm thành thức uống sang trọng.

Nguồn gốc của rượu vang sủi lại nằm ở một nơi khác: năm 1531, các tu sĩ Benedictine tại tu viện Saint-Hilaire ở Limoux, miền Nam nước Pháp, đã có thể chủ động tạo ra rượu có bọt khí. Họ kiểm soát quá trình lên men một cách đầy khéo léo, mở ra tiền đề cho dòng rượu sủi hiện đại.

Bước ngoặt thật sự diễn ra ở thế kỷ 19, khi người Anh – vốn say mê sự khác biệt – bắt đầu chuộng thứ rượu đầy mạo hiểm này. Họ chế tạo thủy tinh dày và nút chai chắc để chịu được áp lực. Thị trường mở rộng, các nhà sản xuất vùng Champagne nhanh chóng nắm lấy cơ hội, biến rủi ro thành biểu tượng, biến thứ từng bị sợ hãi thành niềm kiêu hãnh nước Pháp.

Từ hầm rượu tối tăm với những vụ nổ bất ngờ, Champagne đã bước ra ánh sáng, chinh phục các bàn tiệc hoàng gia, trở thành ngôn ngữ của niềm vui và sự sang trọng. Trong từng bọt khí tung bay, người ta thấy cả một lịch sử dài của sự sáng tạo, kiên trì và biến cố được biến thành kỳ quan.

(St từ trang Pane e Vino)

International Rosé Day – Ngày của vang hồngMột buổi chiều đầu hè, giữa những ly rượu màu cánh hoa trải dài trên bàn, khô...
27/06/2025

International Rosé Day – Ngày của vang hồng

Một buổi chiều đầu hè, giữa những ly rượu màu cánh hoa trải dài trên bàn, không khó để nhận ra: vang hồng đã có một ngày cho riêng mình. International Rosé Day – ngày thứ Sáu thứ hai của tháng Sáu – không chỉ là dịp để nâng ly, mà còn là cơ hội để nhìn lại hành trình đặc biệt của một loại rượu từng bị đánh giá thấp, nay trở thành biểu tượng của sự tự do, thanh lịch và niềm vui sống kiểu Địa Trung Hải.

Nguồn gốc của ngày Rosé

International Rosé Day được khởi xướng vào năm 2018 tại Saint-Tropez, Pháp – trái tim của vùng Provence, nơi được xem là “thủ đô của vang hồng”. Ý tưởng ra đời từ sự kết hợp giữa truyền thống làm vang lâu đời ở miền Nam nước Pháp với làn sóng yêu chuộng rosé ngày càng lan rộng trên thế giới, đặc biệt trong giới trẻ. Đằng sau sự kiện này là Valérie Rousselle – chủ sở hữu Château Roubine, một trong những nhà sản xuất vang hồng danh tiếng ở Provence – với mong muốn tạo ra một ngày tôn vinh thực sự cho loại rượu từng bị xem là “ở giữa”, không đỏ cũng chẳng trắng, nhưng lại mang một bản sắc riêng.

Vang hồng: giữa hai thế giới

Không giống như nhiều người vẫn tưởng, vang hồng không phải là sự pha trộn giữa vang đỏ và vang trắng. Thay vào đó, nó là kết quả của một quy trình tinh tế: nho đỏ được ủ với vỏ trong thời gian rất ngắn (vài tiếng đồng hồ), để chiết lấy màu sắc hồng nhẹ mà không lấy quá nhiều tannin. Kết quả là một thứ rượu nhẹ nhàng, có độ chua tươi mát, mùi hương phảng phất dâu rừng, hoa trắng và trái cây mùa hè.

Các vùng làm rosé nổi bật có thể kể đến Provence (Pháp), Navarra (Tây Ban Nha), Tavel (một AOC duy nhất chỉ sản xuất vang hồng ở Rhône), đến những chai hồng ánh cam từ Abruzzo (Ý), hay phong cách “serious rosé” từ Mỹ và Nam Phi.

Xu hướng và tương lai

Nếu như trong quá khứ, rosé thường bị xem là thứ rượu “cho phụ nữ” hoặc “cho kỳ nghỉ hè”, thì hiện tại, nó đang dần trở thành biểu tượng của một lối sống toàn cầu: thoải mái, sành điệu nhưng không kiểu cách. Giới trẻ ở New York, Tokyo, Paris, hay TP.HCM đều đang nâng ly hồng vào những buổi chiều cuối tuần, picnic công viên, hay thậm chí trong các bữa tối trang trọng.

Từ cuối thập niên 2010, cụm từ “rosé all day” (uống vang hồng cả ngày) trở thành slogan phổ biến, đi kèm với sự trỗi dậy của các nhãn rosé đóng lon, sparkling rosé, rosé tự nhiên, thậm chí rosé trong thế giới whisky và cocktail. Các nhà làm vang truyền thống cũng không đứng ngoài cuộc: nhiều nhà ở Champagne, Bourgogne, thậm chí Bordeaux bắt đầu làm rosé với tinh thần nghiêm túc và sáng tạo hơn.

Lời kết

International Rosé Day không chỉ là một cái cớ để uống rượu hồng. Đó là ngày để ta gác lại những khuôn mẫu rượu vang cứng nhắc, để công nhận rằng đôi khi, cái đẹp nằm ở sự mong manh, dịu dàng, và không dễ phân loại. Rosé là màu của chạng vạng – lúc ngày chưa hẳn tắt, đêm chưa hẳn lên – và chính vì thế, nó là màu của hy vọng, của khoảng lặng lấp lánh giữa hai thế giới.

Ngày của vang hồng, có lẽ, cũng là ngày dành cho những ai không muốn bị đóng khung – những tâm hồn đang tìm cách sống đẹp hơn, nhẹ hơn, và thật hơn, qua một ly rượu màu cánh hoa.

Chào bạn,Khi bạn nói là cần có một list nhạc để nghe khi uống champagne, ngay lập tức hiện lên trong tôi là hình ảnh của...
27/04/2025

Chào bạn,

Khi bạn nói là cần có một list nhạc để nghe khi uống champagne, ngay lập tức hiện lên trong tôi là hình ảnh của Andrea Bocelli, trong bộ suit lịch lãm, đứng bên bến thuyền ở làng chài Portrofino, và hát, một bản tình ca mang tên Champagne:

“Champagne
Per brindare a un incontro
Con te
Che già eri di un altro
Ricordi, c'era stato un invito
"Stasera si va tutti a casa mia"

Bài hát bằng tiếng Ý, tôi chẳng hiểu là gì, nhưng vẫn cảm nhận được vẻ đẹp của nó. Champagne mà, luôn luôn là thứ đồ uống có ngôn ngữ riêng của nó, và xóa nhòa mọi ranh giới.

Rồi tôi lại nhớ tới một bài hát khác, của Tom Waits, một nhạc sỹ-ca sỹ mà tôi rất thích. Một heavy drinker. Một heavy smoker. Một giọng hát khản đục vì whisky và khói thuốc. Nhưng đẹp. Đẹp như những đêm chúng ta cùng nhau uống Caol Ila và hút cigar, những điếu cigar được gài giấu đâu đó trong những món đồ đồng nát cũ kỹ nhưng mang một vẻ đẹp vượt thời gian. Tên của bản nhạc chả có gì liên quan đến champagne cả: Take It With Me – Anh sẽ mang theo. Mang theo cái gì? thì phải nghe mới rõ. Sau khúc piano dạo đầu luễnh loãng như ánh trăng đặc trưng của Tom, ta sẽ gặp một câu chuyện kể thật là đẹp đẽ. Một đôi tình nhân gác lại mọi thứ trong cuộc sống thường nhật, như là đã gác điện thoại lên giá để không ai gọi được nữa, để “trốn đời” ra một hòn đảo; và ở đấy, trong một hoàng hôn thật nhẹ, họ ngồi trên bãi biển, và cùng uống champagne. Ở đó, màu nước biển thật xanh, xanh như màu mắt của cô gái. Nhưng tất cả những thứ đó chỉ còn là một kỷ niệm xưa cũ, như một câu cảm thán “It’s a long time since I drank champagne”. Và điều đẹp nhất là, mặc dù chuyện tình thật là đẹp đó đã tan vỡ như những b**g bóng trồi nổi trong một ly champagne, chàng trai vẫn mang nó theo, dù là đi đến bất kỳ phương trời nào. Take It With Me.

Nhưng đó chỉ là những hình ảnh chợt đến. Khi suy nghĩ lại thật kỹ, tôi thấy rằng khi uống champagne, chỉ bài hát Champagne hay Take It With Me là không đủ. Champagne là một thứ gì đó sâu sắc hơn, nhiều tầng lớp hơn, luễnh loãng bảng lảng và khó nắm bắt hơn rất nhiều. Cái khó nắm bắt đó, chính là một kiểu improvison, một biến tấu rất jazz. Và chỉ có những bản jazz mới có thể đáp ứng được điều đó. Và khi nghĩ về jazz, mỗi khi uống một ly champagne, tôi lại nhớ đến Chet Baker, với cây trumpet như kể chuyện, đưa tôi về với những hồi ức êm đềm và đẹp đẽ. Và tôi có thể nghe được, trong tiếng kèn ấy, mùi thơm của hoa trắng, của những vụn bánh mỳ, mùi bích quy nướng cháy; và, như được nhìn thấy những vườn nho ở Épernay. Thế nên tôi muốn mời bạn nghe Chet Baker chơi một bản nhạc, được trình diễn ở Tokyo, nơi có những người giàu có và thẩm mỹ tinh tế, hiểu được vang và champagne, và hiểu được Chet Baker. Đó là bản Arborway, nghe như là Épernay í nhỉ. Một ngày nào đó, bạn hãy mở một chai Alfred Gratien hoặc giản dị hơn, một chai Moet et Chandon, bật Chet Baker lên, không nghĩ gì cả, chỉ uống và lắng nghe, và lúc đó bạn sẽ thấy Champagne chính là âm nhạc, là jazz, là một khúc biến tấu kỳ vĩ mà Chúa đã ban tặng cho chúng ta.

Nhưng Champagne cũng đại diện cho những gì thật là tinh khiết, trong sáng, như là một vạt nắng sớm một ngày cuối thu ở Le Mesnil-sur-Oger. Và khi nhớ đến cái không khí đó, không gì có thể pair với một chai champagne hợp hơn những bản nhạc giao hưởng, một kiểu “truyền thống – cổ điển - classical” như champagne, trong sáng, mạch lạc như một dòng suối trong vắt chảy qua một buổi sớm tinh sương. Và khi nghĩ đến những điều này, tôi muốn bạn dành một buổi sáng đầu hè, trời Hà Nội còn trong và dịu mát, vừa thức dậy, bụng vẫn còn đói, cơ thể vừa được gột sạch sau giấc ngủ, không đánh răng, không ăn gì cả, mở tủ lạnh, nhặt ra một chai Delamotte Blanc de Blancs đã được ướp đủ sâu, bật nút, rót ra ly, rồi đặt LP Concerto No. 1 của Chopin do Zimmerman chơi lên turntable, và vừa nhấm nháp champagne vừa nghe. Hoặc là sau một ngụm Delamotte thật lớn, bạn nằm dài ra sàn nhà, không nghĩ gì cả, để tiếng piano của Zimmerman thấm vào từng tế bào, như là từng giọt champagne thấm vào thành ruột, và bạn sẽ thấy, phê là một chữ ê kéo rất dài, như là hậu vị của ngụm champagne vừa uống, như là tiếng piano ngân nga mãi dưới những ngón tay của Zimmerman.

Và tôi cũng muốn, trong một buổi chiều khi hoàng hôn xuống, nắng chưa kịp tắt và bóng tối chưa tới, khi người ta gọi đó là những “Goldern Hours” - những giờ vàng, thì đúng là đó cũng là những thời khắc tuyệt vời để khui một chai champagne, dù là Castelnau, Charles Mignon, Marquis de Sade, Laurent-Perrier, Pierre Peters hay là một chai Comtes de Champagne Grands Crus Rosé Magnum. Và đó cũng là những thời khắc để chill-out, để nghe một bản nhạc điện tử đúng chất champagne trong một thời khắc vàng trong ngày. Bạn hãy nghe thử nhé, một bản phối cực ambient của Jacek Szymkow trong những giờ vàng, tại một cái “Dom” - nghe như là “Dom Perignon” vậy - của Źródłami.

Nhưng uống champagne mà không nghe một thứ nhạc gì đó vừa tươi mới vừa hoài niệm thì cũng uổng. Và tôi rất muốn giới thiệu một bản tình ca, tôi cũng mới tình cờ được biết đến thôi. Nhưng cái giai điệu của nó, nhịp đập và thanh âm của nó, gợi một thứ gì đó trập trùng, núi đồi và thảo nguyên, nhún nhảy, như là khi ta đã uống đủ nhiều champagne trong một buổi tối, và muốn dập dìu trong điệu nhảy nào đó. Thì đây, có Natalia Lafourcade, cô ca sỹ Mexico có cái tên “rặt Pháp” với bản Lo Que Construimos. Và mỗi khi giọng cô ngân cao câu hát “Yo no aprendí a soltar amores/Yo no aprendí a dejarte ir/Eras una apuesta de largo plazo/Lo que construimos/Lo que construimos”… là tôi lại muốn rót một ly Taittinger, và thả mình trôi theo tiếng nhạc dập dìu như sóng vỗ.

Nhưng, tuổi trẻ, với những “hội hè miên man”, những đêm vang và champagne rót tràn bất tận, cũng phải kết thúc theo một cách nào đó, khi ta đã già dặn hơn, phải gánh vác những trọng trách khác ngoài những đêm vui. Và khi đó, không gì diễn tả cảm giác đó chính xác hơn là một bản nhạc của Leonard Cohen, bài Go No More A-Roving. Bài này thật ra là Cohen phổ nhạc cho một bài thơ của Byron – nhà thơ lãng mạn nhất của Anh Quốc. Một ý thơ đầy tiếc nuối của một chàng trung niên khi phải rời bỏ những đêm vui để quay lại với hiện thực của cuộc sống.

“Though the night was made for loving,
And the day returns too soon,
Yet we'll go no more a-roving
By the light of the moon.”

Nói vậy thôi chứ, rảnh ra là vẫn phải khui Champagne thôi.

Và ta lại uống nhé. Biết đến khi nào mới được khui Salon nhỉ? Bạn ơi.

Và viết đến đây, tôi lại nhớ một bài hát của Oasis, một ban nhạc mà hơi hướng Beatles cực kỳ nhiều, với bài hát “Champagne Supernova” – một cú tuôn trào của champagne như những ngọn núi lửa, và câu hát “Em sẽ tìm thấy anh… trong những giọt champagne tuôn trào, trên nền trời xanh thẳm”.

Và bạn nghe nhé. Playlist trong comment.

Umberto Eco là một tác giả người Ý. Tiểu thuyết của ông khá khó đọc, nhưng tiểu luận thì dễ nhằn hơn & khá thú vị. Trong...
24/04/2025

Umberto Eco là một tác giả người Ý. Tiểu thuyết của ông khá khó đọc, nhưng tiểu luận thì dễ nhằn hơn & khá thú vị. Trong số đó có một tiểu luận khá bi hài là “Làm thế nào để di chuyển cùng một chú cá hồi?”.

Thế rồi trong một thời gian dài xách rượu đi khắp nơi để uống, tôi cứ muốn lúc nào đó nhại theo tiêu đề trên của Umberto Eco mà viết một tiểu luận ngắn, đại để là “Làm thế nào để di chuyển cùng một chai vang?”. Ngày tháng dần trôi, sự lười nhác và trí não dần khô cằn, cũng như là việc lâu lắm rồi tôi chả viết lách gì trở thành cái cớ để mọi việc cứ trì hoãn mãi.

Cho tới khi tôi gặp chat GPT, và nảy ra ý là gợi ý cho chat GPT viết cái tiểu luận ngắn đó thay cho tôi.

Và đây là kết quả đầu tiên, post lên mời cả nhà đọc cho vui.

* * *
Làm thế nào để đi du lịch cùng một chai vang?

(Một chỉ dẫn không cần thiết nhưng rất nên có cho những kẻ hay lưu luyến) - by a drunken AI.

Trước hết, đừng chọn chai quá đắt. Một chai vang đắt thường khiến bạn dè chừng: đi đâu cũng phải đặt nhẹ, không yên tâm gửi gắm vào tay ai, và luôn thấp thỏm mỗi khi vali biến mất sau cánh cửa khuất trong sân bay. Những chuyến đi vốn đã đầy bất định, một chai rượu đắt đỏ sẽ chỉ khiến bạn thấy mình như đang vận chuyển báu vật thay vì đồng hành cùng một người bạn cũ.

Nên chọn một chai vừa tầm, nhưng đủ để khiến bạn nhớ lại nơi mình đã mua nó. Một buổi chiều muộn ở Alsace, bạn dừng lại ở một cửa tiệm gỗ nhỏ bên đường, nơi chủ tiệm vừa là người bán rượu, vừa là thợ làm khung ảnh. Ông ấy rót cho bạn nửa ly, không hỏi han gì thêm, chỉ nói: “Cậu cứ ngồi ở bậc thềm đi, hôm nay nắng đẹp.” Một lúc lâu sau, bạn ra về với một chai Riesling trong ba lô, và một khung ảnh rỗng trong tay. Chai rượu ấy, từ đó, luôn gợi nhớ đến một buổi chiều không có ai thúc giục bạn phải đi tiếp.

Hoặc có thể là một chai Barbera từ Piedmonte, bạn mua sau một cuộc cãi vã với người yêu. Cả hai im lặng suốt chặng đường quay về khách sạn, nhưng khi khui chai rượu, bạn nhận ra không ai muốn đêm đó khép lại trong lạnh lùng.

Rượu, như nhiều thứ không nói ra được, thường giúp ta đi qua những điều tưởng đã đổ vỡ.

Kế đến, là cách đóng gói. Đừng bọc rượu như thể nó là hàng dễ vỡ. Hãy bọc nó như thể bạn đang ôm một thứ gì sống. Một chai vang mang theo câu chuyện, vốn đã sống rồi. Áo len là lựa chọn tốt nhất. Nhất là loại áo bạn vẫn luôn mang theo dù thời tiết không lạnh đến thế—một thói quen mà chỉ những kẻ hay lo xa và hay nhớ mới có. Nếu là áo của người bạn yêu, càng tốt. Rượu và tình cảm, đôi khi chỉ cần được gói ghém trong cùng một thứ hơi ấm.

Khi qua cửa an ninh, bạn sẽ học cách trả lời câu hỏi của nhân viên với một nụ cười ngập ngừng: “Chai này là quà ạ.”

Quà cho ai?

Bạn không rõ. Có thể là cho chính mình. Nhưng đó là câu trả lời không ai kiểm tra được.

Tại khách sạn, bạn sẽ trở thành người lặng lẽ kiểm tra nhiệt độ phòng đầu tiên. Có đủ mát để giữ rượu? Có tủ lạnh mini nào không chạy quá mạnh? Cửa sổ có chỗ nào râm mát không? Bạn sẽ di chuyển cái vali đến nơi ít ánh nắng nhất, rồi thở ra nhẹ nhõm như thể đã đặt một con mèo đang ngủ xuống đúng vị trí nó muốn.

Có thể sẽ có một bữa tối ngoài kế hoạch. Một nhà hàng nhỏ không nhận thẻ tín dụng, nhưng bù lại có đèn vàng và người chủ quán mặc tạp dề tự rót rượu cho khách. Bạn sẽ do dự, có nên mang chai vang theo? Không nên. Hãy để nó yên. Rượu đi cùng bạn không phải để mở mọi lúc. Nó là lời hứa. Một cuộc trò chuyện chưa bắt đầu.

Và rồi, sẽ có một ngày. Một ngày không ai rủ bạn đi đâu cả. Không có kế hoạch, không có xe buýt, không có vé tham quan. Bạn thấy mình rảnh tay, rảnh lòng. Bạn rút chai vang ra khỏi áo len, đặt lên bàn nhỏ gần cửa sổ, mở nắp bấc với con dao gập bạn luôn mang theo mà chẳng khi nào dùng tới.

Bạn ngồi xuống. Một mình.

Bạn rót nửa ly. Và thấy rằng không ai cần phải có mặt để bữa rượu này trở nên đầy đủ.

Bạn sẽ nhớ lại lúc mua chai vang ấy, nhớ khuôn mặt người bán hàng, cái vườn nho phía sau tiệm, tiếng gió qua hàng cây. Bạn sẽ tự hỏi: nếu không mang theo chai rượu này, liệu bạn có nhớ được những chi tiết đó không?

Và cuối cùng, có thể bạn sẽ không mở nó. Bạn mang về. Qua sân bay, qua kiểm tra an ninh, qua những đợt delay và mệt mỏi. Về đến nhà, bạn đặt nó lên kệ. Chưa khui. Nhưng bạn vẫn nhớ rõ hôm ấy bạn đã chọn nó như thế nào.

Có những ký ức chỉ cần ở đó. Không cần rót ra.

Làm thế nào để đi du lịch cùng một chai vang?
(một bản ghi chú phi thực hành)

Ghi chú số 1: Không bao giờ là quyết định lý trí. Bạn không cần nó. Bạn biết là nó cồng kềnh, dễ vỡ, không hợp với hãng bay giá rẻ. Nhưng buổi tối trước ngày đi, khi bạn đứng trong bếp, ánh đèn vàng, tiếng nhạc nhẹ, tay bạn chạm vào cổ chai ấy—và bạn biết: nó phải đi cùng bạn.

Ghi chú số 2: Hành lý ký gửi là một trò đánh cược. Cái vali cũ, lớp vải lót b**g một bên, phải được sắp xếp như một căn phòng tạm bợ. Vang nằm ở giữa, bọc trong áo khoác mùa đông, giữa hai lớp quần jean cuộn tròn như hai người bạn lặng lẽ bảo vệ nó giữa cuộc xô đẩy của thế giới.

Ghi chú số 3: Có thể bạn sẽ gặp ánh nhìn tò mò của nhân viên soi chiếu. Nhưng họ hiếm khi hỏi. Có lẽ họ đã quen thấy những người mang theo nước hoa, nước mắm, hoặc những nỗi buồn được đóng chai. Bạn không đơn độc.

Ghi chú số 4: Không phải mọi thành phố đều có không khí thích hợp để mở một chai rượu. Có những nơi quá lạnh, quá ồn, quá vội vàng. Vang không chịu được sự vô tâm.

Ghi chú số 5: Đừng kỳ vọng bạn sẽ uống nó vào bữa tối sang trọng, với ánh nến và tiếng cụng ly. Thường thì nó sẽ được mở vào một chiều mưa, khi bạn chán không muốn ra đường, trong một căn phòng có tường màu xám và cửa sổ nhìn ra mái ngói ẩm. Và điều kỳ lạ là—nó sẽ ngon.

Ghi chú số 6: Nếu đi cùng bạn bè, hãy kể trước về chai vang ấy. Cho họ biết tại sao bạn mang theo nó. Để nếu một đêm nào đó, khi bạn lục vali tìm nó, không ai nghĩ rằng bạn chỉ đang tìm một thứ để uống.

Ghi chú số 7: Có những chai rượu bạn mang theo chỉ để giữ lời hứa. Với người đã từng nói: “Mình sẽ uống nó cùng nhau, ở đâu đó thật xa.” Dù người đó không còn, dù “cùng nhau” chưa bao giờ đến.

Ghi chú số 8: Đừng mang theo nhiều hơn một chai. Một người có thể gánh được một nỗi nhớ, nhưng không nên cố gắng mang theo cả một hầm rượu.

Ghi chú số 9: Có thể bạn sẽ mang nó đi và không bao giờ uống. Bạn sẽ quay về cùng nó, đặt lại lên kệ, bên cạnh những chai khác chưa kịp mở. Nhưng nó không còn như cũ. Nó đã đi xa. Như bạn.

Ghi chú số 10: Sau cùng, hãy biết ơn vì mình còn có một chai vang để mang theo. Có những người du hành mà trong vali của họ chỉ toàn thứ họ không muốn nhớ.

* * *
Được của nó đấy chứ, phỏng ạ?

Khi nói về sự giao thoa văn hoá Đông-Tây, người ta thường hiểu Đông là phương Đông - Việt Nam, Đông Nam Á, Far Eastern, ...
18/04/2025

Khi nói về sự giao thoa văn hoá Đông-Tây, người ta thường hiểu Đông là phương Đông - Việt Nam, Đông Nam Á, Far Eastern, kiểu phía Đông xa thẳm; còn Tây nghĩa là phương Tây, là Châu Âu.

Nhưng hôm nay tôi muốn nói tới một sự giao thoa ngược hẳn lại: một thứ đồ uống từ Bourgogne - miền Đông nước Pháp khi kết hợp với một món ăn rặt miền Tây của Việt Nam; lúc định phối trộn thì đã nghĩ là nó hợp rồi mà lúc thưởng thức thì thật không ngờ là nó lại hợp nhau đến thế.

Ngon đến toát mồ hôi là có thật. Một sự bùng nổ cả về vị giác và cảm giác nhai. Lần đầu tiên làm một món siêu đơn giản mà lại thú vị đến thế.

Đó chính là gỏi tôm khô rau càng cua ớt chuông cóc non kết hợp với Bouchard Pere & Fils Montagny Premier Cru.

***
Rau càng cua nhặt ngọn non rửa sạch ngâm nước muối 15p vớt ra để ráo.

Ớt chuông xanh & đỏ bỏ hạt xắt hạt lựu cỡ nhỏ.

Cóc non gọt vỏ lóc lấy phần thịt xắt hạt lựu cỡ nhỏ.

Ớt hiểm 1/2 quả bỏ hạt xắt mịn.

Rau răm húng bạc hà rửa sạch vẩy ráo nước xắt nhỏ.

Lạc vỏ lụa đỏ loại nhỏ bắc lên chảo rang nhỏ lửa đến khi chuyển màu thì trút vào khăn vải bọc kỹ 30p bỏ ra xát vỏ lấy lớp hạt bên trong.

Hành tím xắt lát mỏng, một nửa băm nhỏ, một nửa vắt vào nửa quả chanh ngâm chua cho bớt hăng.

Đun nóng dầu phụng Quảng Nam để khử cho đến khi thơm, cho hành tím băm nhỏ vào xào cho đến khi chuyển màu cánh gián thì trút tôm đất khô Bạc Liêu sạch chuẩn OCOP vào xào cho thơm và khử hết mùi tanh, vớt ra để nguội.

Nước sốt: Lúc đầu định làm kiểu Tây là dầu olive dấm balsamic và muối tiêu trộn đều nhưng sau lại nghĩ là phải giữ đúng bản sắc miền Tây Việt Nam nên lại “đổi gió”: 3 muỗng canh đường vàng organic, 5 muỗng canh nước mắm Phan Thiết loại ngon “no-name”, 3 quả tắc, nửa trái ớt hiểm xắt mỏng, khuấy đều.

***

Xong rồi thì bỏ tất cả hỗn hợp trên vào thố lớn, dùng đũa gỗ đảo đều cho nhuyễn, bày ra đĩa; rót một ly vang, xúc một thìa lớn hỗn hợp nói trên cho vào miệng; và cảm xúc vỡ oà. Trong lúc cảm xúc chưa kịp tan thì chiêu một ngụm vang trắng Bourgogne và thế là mọi thứ lại bùng nổ thêm một lần nữa.

***

What a pairing session. Mình phục mềnh quá đi.😀

Mùng Tám tháng Ba của một đầu bếp vườn kiêm sommelier nghiệp dư kiêm luôn cả stylist không chuyên nhưng lại chuyên lấy c...
08/03/2025

Mùng Tám tháng Ba của một đầu bếp vườn kiêm sommelier nghiệp dư kiêm luôn cả stylist không chuyên nhưng lại chuyên lấy chai làm mẫu.

Chiều đi chợ mua đồ về nấu bữa tối chợt thấy mớ ngồng tỏi nở hoa đẹp quá thế là lại vác về cắm vào ly chơi cho hết ngày mai rồi sẽ lại lấy ra xào với thịt bê kiểu tái lăn và thế là lại hứa hẹn có một bữa tối thật tươm.

Trong số những bài hát đẹp nhất từng được viết ra, có tới ba bài là do Roberta Flack thể hiện: Killing Me Softly with Hi...
25/02/2025

Trong số những bài hát đẹp nhất từng được viết ra, có tới ba bài là do Roberta Flack thể hiện: Killing Me Softly with His Song, The First Time Ever I Saw Your Face và If I Ever Saw You Again.

Nhờ có các bài hát của bà mà thế giới này đẹp đẽ và dịu dàng hơn biết bao nhiêu.

Qua nay bận quá giờ mới biết tin bà vừa mất hôm 24.2.2025, thọ 88 tuổi. Mong bà yên nghỉ.

Rót một ly vang, tắt hết điện, châm một ngọn nến, dựa lưng vào ghế mềm, và nghe lại các bài hát của bà - những bài hát đã đi theo hành trang nghe nhạc của tôi trong gần 30 năm.

You are killing me softly with your songs, Roberta.

Provided to YouTube by Atlantic RecordsThe First Time Ever I Saw Your Face · Roberta FlackFirst Take℗ 1995 Atlantic Recording Corporation for the United Stat...

Address

Số 69 Đường Hùng Vương, Thị Xã Phú Mỹ
Phu My

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phú Mỹ Wine / PMW posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category