27/04/2025
Chào bạn,
Khi bạn nói là cần có một list nhạc để nghe khi uống champagne, ngay lập tức hiện lên trong tôi là hình ảnh của Andrea Bocelli, trong bộ suit lịch lãm, đứng bên bến thuyền ở làng chài Portrofino, và hát, một bản tình ca mang tên Champagne:
“Champagne
Per brindare a un incontro
Con te
Che già eri di un altro
Ricordi, c'era stato un invito
"Stasera si va tutti a casa mia"
Bài hát bằng tiếng Ý, tôi chẳng hiểu là gì, nhưng vẫn cảm nhận được vẻ đẹp của nó. Champagne mà, luôn luôn là thứ đồ uống có ngôn ngữ riêng của nó, và xóa nhòa mọi ranh giới.
Rồi tôi lại nhớ tới một bài hát khác, của Tom Waits, một nhạc sỹ-ca sỹ mà tôi rất thích. Một heavy drinker. Một heavy smoker. Một giọng hát khản đục vì whisky và khói thuốc. Nhưng đẹp. Đẹp như những đêm chúng ta cùng nhau uống Caol Ila và hút cigar, những điếu cigar được gài giấu đâu đó trong những món đồ đồng nát cũ kỹ nhưng mang một vẻ đẹp vượt thời gian. Tên của bản nhạc chả có gì liên quan đến champagne cả: Take It With Me – Anh sẽ mang theo. Mang theo cái gì? thì phải nghe mới rõ. Sau khúc piano dạo đầu luễnh loãng như ánh trăng đặc trưng của Tom, ta sẽ gặp một câu chuyện kể thật là đẹp đẽ. Một đôi tình nhân gác lại mọi thứ trong cuộc sống thường nhật, như là đã gác điện thoại lên giá để không ai gọi được nữa, để “trốn đời” ra một hòn đảo; và ở đấy, trong một hoàng hôn thật nhẹ, họ ngồi trên bãi biển, và cùng uống champagne. Ở đó, màu nước biển thật xanh, xanh như màu mắt của cô gái. Nhưng tất cả những thứ đó chỉ còn là một kỷ niệm xưa cũ, như một câu cảm thán “It’s a long time since I drank champagne”. Và điều đẹp nhất là, mặc dù chuyện tình thật là đẹp đó đã tan vỡ như những b**g bóng trồi nổi trong một ly champagne, chàng trai vẫn mang nó theo, dù là đi đến bất kỳ phương trời nào. Take It With Me.
Nhưng đó chỉ là những hình ảnh chợt đến. Khi suy nghĩ lại thật kỹ, tôi thấy rằng khi uống champagne, chỉ bài hát Champagne hay Take It With Me là không đủ. Champagne là một thứ gì đó sâu sắc hơn, nhiều tầng lớp hơn, luễnh loãng bảng lảng và khó nắm bắt hơn rất nhiều. Cái khó nắm bắt đó, chính là một kiểu improvison, một biến tấu rất jazz. Và chỉ có những bản jazz mới có thể đáp ứng được điều đó. Và khi nghĩ về jazz, mỗi khi uống một ly champagne, tôi lại nhớ đến Chet Baker, với cây trumpet như kể chuyện, đưa tôi về với những hồi ức êm đềm và đẹp đẽ. Và tôi có thể nghe được, trong tiếng kèn ấy, mùi thơm của hoa trắng, của những vụn bánh mỳ, mùi bích quy nướng cháy; và, như được nhìn thấy những vườn nho ở Épernay. Thế nên tôi muốn mời bạn nghe Chet Baker chơi một bản nhạc, được trình diễn ở Tokyo, nơi có những người giàu có và thẩm mỹ tinh tế, hiểu được vang và champagne, và hiểu được Chet Baker. Đó là bản Arborway, nghe như là Épernay í nhỉ. Một ngày nào đó, bạn hãy mở một chai Alfred Gratien hoặc giản dị hơn, một chai Moet et Chandon, bật Chet Baker lên, không nghĩ gì cả, chỉ uống và lắng nghe, và lúc đó bạn sẽ thấy Champagne chính là âm nhạc, là jazz, là một khúc biến tấu kỳ vĩ mà Chúa đã ban tặng cho chúng ta.
Nhưng Champagne cũng đại diện cho những gì thật là tinh khiết, trong sáng, như là một vạt nắng sớm một ngày cuối thu ở Le Mesnil-sur-Oger. Và khi nhớ đến cái không khí đó, không gì có thể pair với một chai champagne hợp hơn những bản nhạc giao hưởng, một kiểu “truyền thống – cổ điển - classical” như champagne, trong sáng, mạch lạc như một dòng suối trong vắt chảy qua một buổi sớm tinh sương. Và khi nghĩ đến những điều này, tôi muốn bạn dành một buổi sáng đầu hè, trời Hà Nội còn trong và dịu mát, vừa thức dậy, bụng vẫn còn đói, cơ thể vừa được gột sạch sau giấc ngủ, không đánh răng, không ăn gì cả, mở tủ lạnh, nhặt ra một chai Delamotte Blanc de Blancs đã được ướp đủ sâu, bật nút, rót ra ly, rồi đặt LP Concerto No. 1 của Chopin do Zimmerman chơi lên turntable, và vừa nhấm nháp champagne vừa nghe. Hoặc là sau một ngụm Delamotte thật lớn, bạn nằm dài ra sàn nhà, không nghĩ gì cả, để tiếng piano của Zimmerman thấm vào từng tế bào, như là từng giọt champagne thấm vào thành ruột, và bạn sẽ thấy, phê là một chữ ê kéo rất dài, như là hậu vị của ngụm champagne vừa uống, như là tiếng piano ngân nga mãi dưới những ngón tay của Zimmerman.
Và tôi cũng muốn, trong một buổi chiều khi hoàng hôn xuống, nắng chưa kịp tắt và bóng tối chưa tới, khi người ta gọi đó là những “Goldern Hours” - những giờ vàng, thì đúng là đó cũng là những thời khắc tuyệt vời để khui một chai champagne, dù là Castelnau, Charles Mignon, Marquis de Sade, Laurent-Perrier, Pierre Peters hay là một chai Comtes de Champagne Grands Crus Rosé Magnum. Và đó cũng là những thời khắc để chill-out, để nghe một bản nhạc điện tử đúng chất champagne trong một thời khắc vàng trong ngày. Bạn hãy nghe thử nhé, một bản phối cực ambient của Jacek Szymkow trong những giờ vàng, tại một cái “Dom” - nghe như là “Dom Perignon” vậy - của Źródłami.
Nhưng uống champagne mà không nghe một thứ nhạc gì đó vừa tươi mới vừa hoài niệm thì cũng uổng. Và tôi rất muốn giới thiệu một bản tình ca, tôi cũng mới tình cờ được biết đến thôi. Nhưng cái giai điệu của nó, nhịp đập và thanh âm của nó, gợi một thứ gì đó trập trùng, núi đồi và thảo nguyên, nhún nhảy, như là khi ta đã uống đủ nhiều champagne trong một buổi tối, và muốn dập dìu trong điệu nhảy nào đó. Thì đây, có Natalia Lafourcade, cô ca sỹ Mexico có cái tên “rặt Pháp” với bản Lo Que Construimos. Và mỗi khi giọng cô ngân cao câu hát “Yo no aprendí a soltar amores/Yo no aprendí a dejarte ir/Eras una apuesta de largo plazo/Lo que construimos/Lo que construimos”… là tôi lại muốn rót một ly Taittinger, và thả mình trôi theo tiếng nhạc dập dìu như sóng vỗ.
Nhưng, tuổi trẻ, với những “hội hè miên man”, những đêm vang và champagne rót tràn bất tận, cũng phải kết thúc theo một cách nào đó, khi ta đã già dặn hơn, phải gánh vác những trọng trách khác ngoài những đêm vui. Và khi đó, không gì diễn tả cảm giác đó chính xác hơn là một bản nhạc của Leonard Cohen, bài Go No More A-Roving. Bài này thật ra là Cohen phổ nhạc cho một bài thơ của Byron – nhà thơ lãng mạn nhất của Anh Quốc. Một ý thơ đầy tiếc nuối của một chàng trung niên khi phải rời bỏ những đêm vui để quay lại với hiện thực của cuộc sống.
“Though the night was made for loving,
And the day returns too soon,
Yet we'll go no more a-roving
By the light of the moon.”
Nói vậy thôi chứ, rảnh ra là vẫn phải khui Champagne thôi.
Và ta lại uống nhé. Biết đến khi nào mới được khui Salon nhỉ? Bạn ơi.
Và viết đến đây, tôi lại nhớ một bài hát của Oasis, một ban nhạc mà hơi hướng Beatles cực kỳ nhiều, với bài hát “Champagne Supernova” – một cú tuôn trào của champagne như những ngọn núi lửa, và câu hát “Em sẽ tìm thấy anh… trong những giọt champagne tuôn trào, trên nền trời xanh thẳm”.
Và bạn nghe nhé. Playlist trong comment.