14/09/2026
Nhượng quyền #13: Thiết kế cấu trúc phí cho hệ thống nhượng quyền
Khi xây dựng hệ thống nhượng quyền, câu hỏi thường được đặt ra rất sớm là:
“Nên thu phí nhượng quyền bao nhiêu?”
Nhưng đây chưa phải câu hỏi đúng.
Một cấu trúc phí tốt không được thiết kế từ việc nhìn thương hiệu khác đang thu bao nhiêu rồi chọn một con số tương tự.
Nó phải trả lời đồng thời ba vấn đề:
Bên nhận quyền đang nhận được giá trị gì?
Bên nhượng quyền cần bao nhiêu nguồn lực để duy trì hệ thống?
Sau tất cả các khoản phí, cửa hàng còn đủ lợi nhuận và dòng tiền hay không?
1. Mỗi khoản phí phải có lý do tồn tại rõ ràng
Phí nhượng quyền ban đầu có thể gắn với quyền tham gia hệ thống, đào tạo ban đầu và hỗ trợ trước khai trương.
Tiền bản quyền định kỳ thường gắn với quyền tiếp tục sử dụng hệ thống và sự hỗ trợ lâu dài.
Khoản đóng góp tiếp thị phục vụ những hoạt động truyền thông chung.
Phí công nghệ hoặc đào tạo bổ sung chỉ nên tồn tại khi thực sự có một dịch vụ riêng.
Nguyên tắc rất đơn giản:
Một khoản phí → Một cơ sở giá trị rõ ràng.
Nếu không giải thích được bên nhận quyền đang trả tiền cho điều gì, khoản phí đó cần được xem lại.
2. Phí nhượng quyền ban đầu không nên trở thành động lực bán quyền
Khoản phí này có thể phản ánh quyền tham gia hệ thống, đào tạo, hỗ trợ thiết lập và nguồn lực cần để tiếp nhận một bên nhận quyền mới.
Nhưng nếu lợi nhuận của bên nhượng quyền phụ thuộc quá nhiều vào việc liên tục ký thêm hợp đồng mới, động lực phát triển hệ thống có thể bị lệch.
Doanh nghiệp rất dễ chuyển từ:
Xây mạng lưới tốt
sang
Bán càng nhiều quyền càng tốt.
Một hệ thống bền vững phải sống được từ chất lượng của mạng lưới đang vận hành, không chỉ từ việc liên tục bán thêm quyền mới.
3. Tiền bản quyền phải phù hợp với kinh tế cửa hàng
Tiền bản quyền có thể tính theo tỷ lệ doanh thu, mức cố định hoặc kết hợp nhiều cách.
Không có một công thức duy nhất phù hợp cho mọi thương hiệu.
Điểm cần làm rõ là:
Tính trên doanh thu nào?
Thanh toán khi nào?
Khi doanh thu thay đổi, nghĩa vụ phí thay đổi ra sao?
Tỷ lệ trên doanh thu giúp khoản phí biến động theo quy mô bán hàng nhưng không phản ánh trực tiếp lợi nhuận.
Mức cố định dễ dự tính nhưng có thể trở thành gánh nặng lớn khi cửa hàng bán yếu.
4. Đừng quên những khoản phí “ẩn” trong tổng cấu trúc
Ngoài phí ban đầu và tiền bản quyền, bên nhận quyền còn có thể chịu:
Đóng góp tiếp thị → Tiếp thị địa phương → Công nghệ → Đào tạo bổ sung → Chênh lệch giá trong chuỗi cung ứng
Từng khoản đứng riêng có thể hợp lý.
Nhưng cộng lại, tổng nghĩa vụ có thể làm lợi nhuận cửa hàng giảm mạnh.
Vì vậy không nên chỉ hỏi:
“Khoản phí này có hợp lý không?”
Mà phải hỏi:
“Tổng tất cả khoản thu của hệ thống đang lấy đi bao nhiêu từ doanh thu và lợi nhuận của cửa hàng?”
5. Cấu trúc phí phải bảo vệ cả hai phía
Thu quá cao, cửa hàng mất khả năng sinh lợi.
Thu quá thấp, bên nhượng quyền không đủ nguồn lực để đào tạo, hỗ trợ, duy trì công nghệ và cải tiến hệ thống.
Vì vậy logic thiết kế nên đi theo:
Giá trị chuyển giao → Chi phí phục vụ → Cơ sở tính phí → Tổng gánh nặng phí → Hiệu quả cửa hàng → Khả năng duy trì hệ thống
Mục tiêu không phải thu được nhiều nhất.
Cũng không phải làm phí thấp nhất để dễ bán.
Cấu trúc phí tốt là cấu trúc giúp bên nhượng quyền đủ nguồn lực duy trì hệ thống, đồng thời bên nhận quyền vẫn có cơ hội tạo ra lợi nhuận và dòng tiền hợp lý.
Nguồn: Vietnam Franchise Review.