Hôm Nay Tôi Hơi Rảnh

Hôm Nay Tôi Hơi Rảnh Giải trí xuyên Việt

5 năm sau khi chia tay.Tôi dẫn con trai đến đồn cảnh sát cãi nhau với người ta, đúng lúc gặp cô bạn gái nhỏ của Lục Hoài...
28/12/2025

5 năm sau khi chia tay.

Tôi dẫn con trai đến đồn cảnh sát cãi nhau với người ta, đúng lúc gặp cô bạn gái nhỏ của Lục Hoài Chu đến đưa cơm trưa yêu thương cho anh.

Cô gái trẻ cau mày, giọng châm chọc:

"Giờ mấy bà mẹ bỉm sữa đúng là càng ngày càng điên thật."

Tôi còn chưa kịp bật lại thì con trai đã ngẩng đầu hỏi:

"Cô ơi, cô nói chuyện khó nghe như vậy, là vì không có mẹ dạy à?"

Cô ta nghẹn lời:

"Nhóc con, giáo dục tệ thế này, chắc là không có cha dạy chứ gì?"

Con trai gật đầu:

"Đúng rồi, bố cháu mất lâu rồi."

Vậy mà Lục Hoài Chu lại nhìn chằm chằm vào gương mặt có vài phần giống mình, đôi mắt đỏ hoe.

1

Nửa tiếng sau khi bị đưa đến đồn cảnh sát, trận chiến giữa tôi và mẹ thằng Béo vẫn còn vô cùng quyết liệt.

"Còn trẻ mà đã đẻ con, cái dáng hồ ly tinh kia, không biết làm tiểu tam cho lão già nào đấy!"

"Cao 1m50, nặng 150 cân, không biết còn tưởng cái thùng nước nào tu luyện thành tinh!"

"Xì, cái miệng thối hoắc, chắc ruột thẳng thông não, ăn không ít phân đâu nhỉ!"

"Con tiện nhân, tao xé cái mồm mày ra bây giờ!"

"Lên luôn! Xem ai trọc đầu trước nào!"

Tôi túm lấy mái tóc uốn mì của mẹ thằng Béo, bà ta thì giật lấy tóc màu nâu sữa tôi vừa mới nhuộm xong.

Thằng Nhỏ cũng đang cưỡi lên người thằng Béo, hai tay đấm tới tấp:

"Mẹ tao đánh mẹ mày, tao đánh mày, phục chưa?"

Gia huấn nhà họ An: bị thương cũng được, bồi thường cũng được, nhưng tuyệt đối không được thua.

Suốt hơn hai mươi năm qua, mẹ đây chưa từng bại trận.

Vài cảnh sát vã mồ hôi ngăn cản.

Thế nhưng trận quần chiến vẫn đang trong thế giằng co kịch liệt.

Cho đến khi có người quát lớn:

"Vào đến đồn rồi mà còn đánh nhau, muốn bị tạm giam cả lũ à?!"

Giọng nói đó quá quen thuộc, khiến tôi sững lại giữa không trung.

"Đội trưởng Lục, xin lỗi, hai vị phụ huynh này từ trường mẫu giáo đánh nhau đến tận đây, sức chiến đấu mạnh quá."

Cảnh sát hòa giải chào một tiếng,

"Ô, chị dâu lại đến đưa cơm tình yêu hả?"

Tôi từng tưởng tượng rất nhiều tình huống tái ngộ, chỉ không ngờ sẽ là tình huống này.

Lúc này, tôi tóc tai bù xù như ổ gà, lớp trang điểm nhem nhuốc, móng tay gãy hết cả.

Còn anh, một thân cảnh phục, nghiêm nghị lạnh lùng.

Bên cạnh là tình mới trẻ trung xinh đẹp.

Váy trắng tinh, tóc đen dài thẳng, tay xách một hộp cơm.

Cô gái cau mày, vẻ mặt ghét bỏ:

"Giờ mấy bà mẹ bỉm sữa đúng là càng ngày càng điên thật."

Tôi ngẩn ra, còn chưa kịp chửi cả nhà cô ta một câu cho đủ lễ thì con trai đã ngẩng đầu:

"Cô ơi, cô nói chuyện khó nghe như vậy, là không có mẹ à?"

Cô ta nghẹn họng, mặt đỏ bừng:

"Nhóc con, giáo dục tệ thế này, chắc không có cha dạy chứ gì?"

Thằng Nhỏ chớp mắt:

"Đúng mà, bố cháu mất lâu rồi."

Câu nói vừa rơi xuống, cả phòng im phăng phắc.

Sắc mặt cô gái càng lúc càng khó coi.

Mẹ thằng Béo là người phản ứng đầu tiên:

"Trời ơi, em gái, hóa ra bố của Nhỏ mất rồi à, chị nghe người ta nói bậy đó!"

Vừa nói, vừa giáng cho con trai một cái tát:

"Còn dám cười nhạo bạn nữa, đánh chết mày thằng ranh!"

Nói xong, lại quay đầu chỉ tay vào cô gái kia mắng:

"Còn cô nữa, mẹ bỉm sữa thì sao? Cô là do ba cô sinh ra hay là từ hòn đá nứt ra đấy?"

Cô gái bị mắng đến rưng rưng nước mắt.

Hai cảnh sát vội vã ngăn lại:

"Chị đừng mắng lung tung, đây là bạn gái của đội trưởng hình sự đó!"

"Thì sao? Dù là cục trưởng cũng phải phục vụ nhân dân nhé!"

Ánh mắt Lục Hoài Chu rơi lên người tôi, rất lâu không lên tiếng.

Cô gái kia xấu hổ đến cực điểm.

Nhét hộp cơm vào tay anh:

"Em đi trước đây, nhớ ăn trưa nhé."

Mấy cảnh sát bắt đầu làm lành:

"Hiểu lầm giải quyết rồi thì tốt, đều là phụ huynh, nên thông cảm cho nhau."

Mẹ thằng Béo cười trừ liên tục.

Tôi vuốt lại mái tóc bù xù.

Vội nắm tay con trai định rời đi.

"An Hạ."

Lục Hoài Chu bỗng lên tiếng, giọng khàn khàn lạ thường.

Cả phòng quay lại nhìn.

"Đội trưởng Lục, anh quen à?"

Tôi lên tiếng trước:

"Cảnh sát Lục là bạn học cấp ba của tôi."

"Dĩ nhiên, cảnh sát Lục là học sinh giỏi, không có gì liên quan đến học sinh cá biệt như tôi."

Tôi như vẫn còn nhớ rõ giọng điệu anh từng nói:

"Chưa từng gặp cô gái nào vô liêm sỉ như cậu."

Chuyện của tôi và Lục Hoài Chu bắt đầu từ năm lớp 12.

Mẹ tôi mở một tiệm chơi bài nhỏ ngay đầu hẻm.

Bà rất đẹp, lại là góa phụ.

Những người phụ nữ hàng xóm đều mắng bà là hồ ly tinh.

Mẹ tôi chống nạnh đứng ngay cửa chửi lại, bực lên còn xách chổi lao vào đánh nhau.

Tôi thừa hưởng được khả năng chiến đấu của mẹ.

Chửi nhau, đánh lộn chưa từng thua.

Năm lớp 12, có đứa lại dám ăn nói mất dạy.

"An Hạ với mấy ông chú trong tiệm bài đều có mờ ám."

"Tôi có bạn học cùng cấp 2 với An Hạ, hồi đó con bé đã ngủ với đám lưu manh ngoài trường rồi."

Tôi đè đầu con bé đó ra đánh một trận tơi bời.

Mà vẫn chưa hả giận.

Có người nói với tôi:

"Hạ tỷ, nghe nói nó thích nam sinh mới chuyển đến, tỏ tình bị từ chối, giờ đang thất tình đó."

Nam sinh chuyển trường tên là Lục Hoài Chu.

Cao ráo, nhưng lại ngồi bàn đầu.

Học giỏi, ít nói, gương mặt giống hệt nam chính trong phim thanh xuân.

Nghe bảo khó theo đuổi lắm.

Tôi không tin.

Tan học, mấy thằng em tôi chặn cậu ta lại:

"Này, chị Hạ nhà bọn tôi muốn làm quen với cậu."

Cậu ta chẳng buồn ngẩng đầu:

"Đồ thần kinh."

Ơ cái đồ chết tiệt này.

Được lắm, chính thức lọt vào tầm ngắm của tôi rồi.

Mấy thằng em điều tra thông tin:

"Thằng đó bình thường không ăn ở canteen, chẳng thân với ai, chắc là nghèo."

Thế là tôi bắt đầu mang cơm trưa yêu thương cho cậu ta mỗi ngày.

"Bánh kếp cổng nam, còn nóng đấy."

"Chỗ này làm mì lạnh ngon lắm luôn."

Lần nào cậu ta cũng lạnh nhạt đáp:

"Không cần."

Tôi dọa:

"Không ăn là tôi hôn cho đấy!"

Cậu ta đỏ ửng vành tai:

"An Hạ, cậu muốn làm gì?"

"Tất nhiên là theo đuổi cậu rồi."

Tôi ghé sát lại gần.

"Đồng ý lẹ đi, đừng có không biết điều."

Cậu ta quay đầu đi:

"Tôi không thích cậu. Đừng đưa nữa."

"Thế thì đừng có lén lút ăn hết sạch nha."

Ngoài miệng thì bảo không cần, lần nào cũng ăn sạch sành sanh.

Nghèo đến mức ăn cơm còn không đủ, bày đặt chảnh chọe.

"À đúng rồi, bánh bao chấm tương ớt pha giấm ngon hơn đấy."

Cậu ta nghẹn họng không đáp lại được.

Tôi đẩy tô bún còn lại một nửa qua:

"Còn nửa tô, cậu ăn đi."

Cậu ta nhíu mày:

"Cậu đưa đồ thừa cho tôi ăn?"

Tôi và Hạ Hào đã ly hôn ba năm, từng nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn dính dáng gì đến nhau nữa.Anh là bố của con gái t...
28/12/2025

Tôi và Hạ Hào đã ly hôn ba năm, từng nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn dính dáng gì đến nhau nữa.

Anh là bố của con gái tôi, cũng là huấn luyện viên mặt lạnh trên thao trường có thể quát cho tân binh khóc ròng.

Giữa chúng tôi, ngoài một lần thăm nom con mỗi tháng, chỉ còn lại những con số lạnh lẽo trong tài khoản tiền trợ cấp nuôi con.

Cho đến khi một cuộc hội thảo học thuật đột xuất ở tỉnh ngoài phá hỏng hết kế hoạch của tôi.

Tôi không còn cách nào khác, đành phải gửi con gái bị r/ối lo//ạn lo âu xã hội là Tuệ Tuệ đến chỗ anh.

Tôi liệt kê mọi lưu ý ra tận ba trang giấy, dặn đi dặn lại không biết bao nhiêu lần.

Anh chỉ trả lời đúng hai chữ: "Biết rồi."

Tôi nơm nớp lo sợ suốt bảy ngày trời.

Đến khi quay về, đứa con gái vẫn luôn trốn người lạ, nói chuyện nhỏ như muỗi vo ve ấy, lại đứng giữa phòng khách, ngẩng cao đầu, ưỡn ngực hô to với anh:

"Báo cáo! Tuệ Tuệ xin phép được xem hoạt hình ạ!"

Còn chồng cũ mặt lạnh như thép của tôi, lúc đó đang quỳ một chân dưới đất, dùng đôi tay từng cầm sú//ng của mình, vụng về buộc nơ bướm cho con bé.

Anh ngẩng lên nhìn tôi, vành tai đỏ ửng.

Anh lắp bắp nói:

"Báo cáo… à không, anh…"

Khoảnh khắc ấy, tôi biết… có thứ gì đó đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát rồi.

1

Khi điện thoại rung lên, tôi đang kể chuyện cho Tuệ Tuệ nghe.

Tên của giáo sư hiện lên trên màn hình khiến tim tôi chùng xuống.

"Gia Ngôn, có thông báo khẩn, thứ Hai tuần sau đi thành phố Lâm tham dự hội thảo học thuật, em đi thay tôi."

"Thứ Hai ạ? Thầy ơi, gấp quá rồi…"

"Hết cách, bên đó chỉ đích danh người của phòng nghiên cứu mình, mà chỉ có em rảnh. Vé máy bay đặt xong rồi, chuyến bảy giờ sáng thứ Hai."

Điện thoại ngắt, tôi quay sang nhìn cô con gái sắp thiếp đi bên cạnh, cảm giác tê rần cả da đầu.

Bảy ngày.

Tròn bảy ngày.

Bố mẹ tôi đang đi du lịch nước ngoài, bạn bè thì ai cũng có công việc, có gia đình riêng.

Tôi biết gửi Tuệ Tuệ cho ai bây giờ?

Một cái tên vụt qua trong đầu, nhưng tôi lập tức lắc mạnh để xua đi.

Không được.

Tuyệt đối không được.

Người đó là Hạ Hào - chồng cũ của tôi, một người sống chuẩn mực như điều lệnh quân đội.

Anh ấy trông trẻ á? Tôi sợ anh luyện Tuệ Tuệ như huấn luyện tân binh mất.

Điện thoại lại rung, là giáo sư gửi đến lịch trình hội thảo.

Nhìn những văn bản in dấu đỏ chính thức, chút hy vọng cuối cùng trong tôi cũng tan biến.

Tôi hít một hơi thật sâu, lục lại dãy số mà gần như chưa bao giờ liên lạc, rồi nhấn gọi.

Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy.

Trong nền vang vọng tiếng hô khẩu hiệu chói tai.

"Một! Hai! Ba! Bốn!"

"Nói."

Giọng Hạ Hào vang lên như khẩu lệnh, ngắn gọn, mạnh mẽ, không hề có chút cảm xúc.

"Hạ Hào, là em - Hứa Gia Ngôn."

"Biết rồi."

Bên kia dường như yên tĩnh hơn, chắc là anh đã đi sang bên cạnh.

"Tuần sau em phải đi công tác, bảy ngày. Tuệ Tuệ… em có thể gửi con sang chỗ anh được không?"

Tôi cố nói với giọng khách khí nhất có thể.

Nghe giống một lời thông báo công việc hơn là lời cầu xin giúp đỡ.

Bên kia im lặng.

Một sự im lặng kéo dài.

Dài đến mức tôi tưởng anh sẽ cúp máy.

"Địa chỉ."

"Gì cơ?"

"Gửi con đến đâu? Đơn vị hay khu nhà ở?"

Tôi sững lại.

Anh… đồng ý rồi?

"Gửi ở khu nhà đi, môi trường tốt hơn một chút."

"Ừ. Thứ Hai mấy giờ?"

"Em bay chuyến bảy giờ sáng, năm giờ phải ra khỏi nhà rồi."

"Bốn rưỡi, tôi đến dưới nhà đón."

"… Được."

Anh nói xong thì dứt khoát cúp máy, gọn gàng như vừa ấn nút khởi động một cuộc hành quân.

Tôi siết chặt điện thoại, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Ba năm sau ly hôn, đây là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện quá ba câu vì chuyện liên quan đến con.

Hai ngày cuối tuần, tôi gần như không ngủ.

Tôi sắp cho Tuệ Tuệ một chiếc vali to đùng.

Nào là đồ ăn, quần áo, đồ chơi, còn có cả con thỏ bông mà tối nào con bé cũng phải ôm mới ngủ được.

Tôi còn viết tay ba tờ giấy dày đặc những lưu ý.

"Tuệ Tuệ bị rối loạn lo âu xã hội, đừng ép con nói chuyện với người lạ."

"Con bé khó ngủ chỗ lạ, trước khi ngủ nhớ kể truyện 'Chú gấu đi tìm mẹ'."

"Con rất kén ăn, cà rốt phải cắt hình ngôi sao mới chịu ăn."

"…"

Viết đến cuối, chính tôi cũng thấy buồn cười.

Hạ Hào kiểu người như vậy, liệu có thèm xem không?

Chắc anh sẽ chỉ thấy tôi quá nhạy cảm, phiền phức.

Rạng sáng thứ Hai, bốn giờ.

Trời vẫn còn tối đen như mực.

Tôi gọi Tuệ Tuệ dậy, thay đồ cho con.

Cô bé vẫn còn ngái ngủ, dụi mắt hỏi tôi:

"Mẹ ơi, mình đi đâu vậy ạ?"

"Mẹ phải đi công tác, gửi con sang chỗ bố mấy ngày nhé, được không?"

Tuệ Tuệ không nói gì, chỉ rúc đầu vào lòng tôi, bàn tay nhỏ bấu chặt lấy áo tôi.

Tôi biết, con bé đang sợ.

Bốn giờ hai mươi lăm, tôi kéo vali, bế con xuống tầng.

Một chiếc SUV màu đen đã đậu sẵn bên dưới, đèn xe chưa bật, lặng lẽ ẩn mình trong màn đêm.

Y hệt chủ nhân của nó.

Hạ Hào đang dựa vào cửa xe, mặc một bộ quân phục màu xanh rêu, dáng đứng thẳng tắp.

Gió đêm thổi tung vạt áo anh, cả người toát lên vẻ lạnh lùng như một phiến đá.

Anh thấy chúng tôi, dập tắt điếu th//uốc trong tay, đứng thẳng dậy.

"Đến rồi."

Anh bước tới, tự nhiên nhận lấy chiếc vali trong tay tôi, bỏ vào cốp xe.

Sau đó, anh quay sang nhìn Tuệ Tuệ trong lòng tôi, đưa tay ra đón con.

Bàn tay anh to rộng, có những vết chai mỏng.

Tuệ Tuệ rụt người, nép sâu vào lòng tôi hơn.

Tay anh khựng lại giữa không trung, không tiến thêm.

Anh cứ đứng đó nhìn con bé, ánh mắt sâu thẳm.

Tôi không thể đoán nổi anh đang nghĩ gì.

Vài giây sau, anh rút tay về, quay sang nói với tôi:

"Lên xe đi, tôi đưa em ra sân bay."

"Không cần đâu, em gọi xe rồi…"

"Xe đến rồi."

Tôi chỉ về phía chiếc taxi đang từ cổng khu nhà chạy vào.

Anh ấy lúc nào cũng vậy, luôn sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, không để lại cho người khác bất kỳ cơ hội nào để từ chối.

Tôi đặt Tuệ Tuệ ngồi vào ghế an toàn ở hàng ghế sau.

Cô bé mím môi, nước mắt lưng tròng.

Tôi cúi xuống, nhét ba tờ giấy chi chít chữ vào tay Hạ Hào.

"Đây là những điều cần lưu ý về Tuệ Tuệ… nếu có thời gian, anh xem qua một chút nhé."

Hạ Hào nhận lấy, không đọc, chỉ tiện tay nhét thẳng vào túi áo.

"Ừ."

Tôi lại lấy ra một hộp thu//ốc nhỏ.

"Trong này là thu//ốc thông dụng, có hạ sốt, tiêu chảy, với cả băng dán cá nhân…"

"Ừ."

Cuối cùng vẫn không yên tâm, tôi cúi người ghé sát tai Tuệ Tuệ, thì thầm:

"Bé con, nếu bố b//ắt n//ạt con, nhớ gọi cho mẹ nhé, được không?"

Tuệ Tuệ sụt sịt, khẽ gật đầu.

Hạ Hào đứng bên cạnh, từ đầu đến cuối không nói một lời.

Tài xế taxi bắt đầu bấm còi giục.

Tôi đứng dậy, nhìn anh lần cuối:

"Con bé nhờ cả vào anh."

"Con gái tôi, không cần phải 'nhờ'."

Hạ Hào mở cửa xe, gần như "nhét" tôi vào trong.

Xe lăn bánh rời đi, qua gương chiếu hậu, tôi thấy anh mở cửa xe địa hình của mình, nhưng lại không bước vào ngay.

Anh chỉ đứng đó, bên cạnh xe, bóng dáng cao lớn sừng sững trong ánh sáng nhạt nhòa của buổi rạng đông, trông như một pho tượng lặng lẽ.

Tôi không nhìn rõ được vẻ mặt anh lúc đó.

Chỉ thấy ngực mình bất giác nghẹn lại.

Máy bay vừa hạ cánh, việc đầu tiên tôi làm là gọi cho Hạ Hào.

Tắt máy.

Tim tôi khựng lại, lập tức gọi lại lần nữa.

Vẫn tắt máy.

Tôi bắt đầu hoảng hốt, đầu óc quay cuồng với đủ kiểu tưởng tượng.

Có phải Tuệ Tuệ khóc quá, anh bực mình rồi?

Có phải anh để con bé ở nhà một mình rồi quay về đơn vị?

Càng nghĩ tôi càng sợ, không ngừng liếc nhìn điện thoại, đứng ngồi không yên.

Buổi họp bắt đầu, giáo sư đang đứng trên bục phát biểu, nhưng tôi chẳng nghe vào nổi một chữ nào.

Trong đầu chỉ toàn hiện lên gương mặt nhỏ nhắn của Tuệ Tuệ lúc khóc.

Giữa giờ nghỉ trưa, điện thoại tôi reo lên.

Là tin nhắn của Hạ Hào - kèm theo một bức ảnh.

Trong ảnh, Tuệ Tuệ ngồi ngay ngắn trước bàn ăn, trước mặt là một bát cơm trắng.

Bên cạnh bát cơm, rau và thịt được xếp thành hình mặt cười.

Cô bé cầm thìa, cúi đầu chăm chú xúc từng miếng ăn.

Ảnh chụp không rõ lắm, hơi mờ và ánh sáng yếu.

Nhưng tôi vẫn nhìn ra được - bát cơm đã sạch bóng.

Ngay cả cà rốt - thứ mà con bé ghét nhất - cũng không chừa lại.

Dưới bức ảnh có một dòng chữ:

[Đồng chí Hạ Tuệ Tuệ, vào lúc 12 giờ 05 phút, đã hoàn thành nhiệm vụ ăn trưa.]

Tôi nhìn dòng chữ "Đồng chí Hạ Tuệ Tuệ" mà vừa buồn cười vừa bực mình.

Cục đá trong lòng rốt cuộc cũng nhẹ đi một nửa.

Tôi nhắn lại:

[Con bé thế nào? Có khóc không?]

Đợi rất lâu, Hạ Hào mới trả lời.

[Không.]

Chỉ hai chữ, gọn lỏn, không chút dư thừa.

Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh anh đánh máy hai chữ đó với gương mặt vô cảm.

Buổi họp chiều, cuối cùng tôi cũng tập trung được phần nào.

Giữa giờ nghỉ, tôi lại không kìm được mà lướt điện thoại.

Lại là một bức ảnh từ Hạ Hào.

Lần này là cảnh Tuệ Tuệ ngủ trưa.

Con bé nằm trên chiếc giường lớn, đắp chiếc chăn màu xanh rêu, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ xíu.

Trong vòng tay ôm chặt lấy con thỏ bông mà tôi đã chuẩn bị cho.

Lần đầu ảnh đế tham gia show thực tế, tổ chương trình ra đề: gọi điện cho người yêu cũ.Anh ấy bấm số tôi.Trùng hợp thay,...
27/12/2025

Lần đầu ảnh đế tham gia show thực tế, tổ chương trình ra đề: gọi điện cho người yêu cũ.

Anh ấy bấm số tôi.

Trùng hợp thay, đứa cháu ba tuổi của tôi nghe máy, vừa nghe xong liền hét toáng:

"Mẹ ơi!"

Ảnh đế đứng hình mất vài giây.

Ngay sau đó, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Mình mới chia tay có 829 ngày 1 tiếng đồng hồ thôi đấy! Con em giờ biết gọi mẹ rồi hả?!"

1

Lúc nghe thấy tiếng hét xé họng của thằng bé, tôi đang ở trong bếp cắt trái cây.

Một tiếng "Mẹ ơi!" vang lên làm tôi giật cả mình.

Anh trai và chị dâu đang đi du lịch, để lại một triệu tệ nhờ tôi trông thằng nhóc một tháng, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì.

"Có chuyện gì thế? Sao lại la hét vậy?"

Tôi vội vàng chạy tới, thấy nó vẫn yên lành ngồi trên ghế sô-pha, không có gì nguy hiểm, thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi lại chú ý đến màn hình điện thoại đang hiển thị trạng thái "đang gọi".

Phía trên còn hiện cái tên hiển thị nổi bật: Gã khốn.

Một tiếng "đùng" vang lên trong đầu tôi!

Gã khốn kia… Lục Minh?!

Chia tay đã hơn hai năm rồi, sao giờ anh ta lại gọi đến?

Tôi vừa bật loa ngoài định hỏi anh ta có chuyện gì, thì đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói nghiến răng ken két:

"Chúng ta chia tay mới có 829 ngày 1 tiếng đồng hồ, vậy mà con em đã biết gọi mẹ rồi hả?"

Hả?

Tôi biết anh ta đang hiểu lầm, vừa định lên tiếng giải thích thì điện thoại đã bị cúp ngang.

Âm thanh "tút… tút…" lạnh lùng vọng ra khiến tôi sững người, rồi chỉ biết bật cười chua chát. Hiểu lầm thì đã sao? Dù gì cũng chỉ là bạn trai cũ thôi mà.

Tôi dỗ dành nhóc Ngô Ngô vừa bị một phen hú vía vì lỡ nhận cuộc gọi, sau đó nằm ườn ra ghế sô-pha lướt điện thoại giết thời gian.

Đúng lúc ấy, một thông báo mới nhảy lên trên đầu trang:

đế Lục Minh lần đầu lên show thực tế, mất kiểm soát ngay tại hiện trường! #

Tôi tò mò nhấn vào xem, rồi ngơ ngẩn cả người.

Thì ra tối nay Lục Minh tham gia một show thực tế phát sóng trực tiếp. Anh ta là ảnh đế trẻ nhất giới giải trí, sở hữu hàng chục triệu fan, nên lần đầu xuất hiện ở show truyền hình khiến dân tình cực kỳ quan tâm.

Trong một trò chơi, anh ta thua và bị rút phải một hình phạt ngẫu nhiên:

"Gọi điện cho người yêu cũ. Nội dung và thời lượng cuộc gọi tùy ý."

MC cười gian lộ rõ vẻ định "tạo drama". Từ trước đến nay Lục Minh chưa từng dính một tin đồn yêu đương nào, nếu show này khơi được chuyện tình cũ thì đúng là gây bão!

Lục Minh cũng không ngại ngần, cầm điện thoại lên, lướt qua một dãy số quen thuộc...

Có cư dân mạng tinh mắt phát hiện: số điện thoại đó được Lục Minh ghim lên đầu danh bạ, ghi chú cực kỳ đơn giản -- chỉ vỏn vẹn một chữ: "Cô ấy."

Cả cõi mạng nín thở hóng drama, ai nấy đều muốn biết rốt cuộc "cô ấy" là thần thánh phương nào mà khiến ảnh đế khắc cốt ghi tâm như thế.

Điện thoại được kết nối gần như ngay lập tức.

Nhưng bên kia không vang lên giọng nữ dịu dàng như mọi người kỳ vọng, mà là tiếng gào khóc chói tai của một đứa trẻ:

"Mẹ ơiiii!"

Toàn bộ netizen sững sờ.

Lục Minh càng sốc hơn, ánh mắt chết lặng, đầy vẻ không thể tin nổi.

Không khí lặng ngắt suốt hai phút.

Sau đó -- ảnh đế vỡ trận.

"Chúng ta chia tay mới 829 ngày 1 tiếng đồng hồ, vậy mà em đã có con biết gọi mẹ rồi hả?!"

Rồi sao nữa?

Rồi thì là tôi -- ngồi trên ghế sofa, chết trân nhìn hotsearch nhảy vèo vèo trước mặt mà không dám động đậy.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, đoạn clip đã tràn lan khắp các nền tảng, oanh tạc toàn bộ bảng xếp hạng tìm kiếm.

🔥 Hotsearch bùng nổ: đế Lục Minh vỡ phòng tuyến cảm xúc trên sóng truyền hình #

Bình luận phía dưới thì hỗn loạn như bão đổ bộ:

"Anh Lục nhớ chính xác từng giờ từng phút, đúng là quá thảm."

"829 ngày? Có ai lần theo mốc thời gian này mà tra xem "cô ấy" là ai không?"

"Đứa bé nghe giọng cũng vài tuổi rồi nha, có khi nào là con ruột của Lục Minh không? Ảnh đế bị bạn gái cũ giấu con? Kịch bản này quá đỉnh luôn đó!"

"Tra kiểu gì? Phía bên kia đâu có lên tiếng. Mà người ta có con rồi, còn lôi ra soi mói làm gì nữa? Tôn trọng quyền riêng tư đi mấy má!"

Ờm…

Vấn đề là -- tôi thật ra không phải người bình thường.

Tôi cũng từng lăn lộn trong giới giải trí.

Chỉ là… hơi chìm một chút. Nói trắng ra là tiểu minh tinh hết thời.

Cũng chính vì thế, tôi không hề sợ bị "bóc".

Dù gì thì trong cái giới này, tên tôi cũng chẳng mấy ai biết.

Chủ đề "bạn gái cũ của Lục Minh" treo hotsearch suốt mấy ngày liền, đủ kiểu phỏng đoán bay đầy trời.

Thậm chí còn có vài nữ diễn viên lẳng lặng vào thả tim -- rồi bị chính netizen lôi lên hotsearch bóc lịch.

Giữa lúc dân mạng sục sôi muốn biết "ai mới là bạn gái cũ thật sự", thì Lục Minh đột ngột lên livestream.

Trong ống kính livestream, Lục Minh rõ ràng đã gầy đi nhiều, cả người toát ra vẻ tiều tụy.

Anh ấy mở lời rất bình tĩnh:

"Chuyện tình cảm mà mọi người quan tâm, tôi chỉ từng yêu một người. Nhưng đã chia tay rồi."

"Cô ấy không phải bất kỳ ai đang bị gọi tên trên hotsearch mấy ngày qua, mong mọi người đừng đoán bừa nữa."

Cư dân mạng nhìn bộ dạng của anh, lập tức nhốn nháo:

"Ủa sao trông anh đáng thương vậy trời? Chưa quên được à?"

"Từ từ… anh bị đá đúng không? Hơn hai năm rồi, còn chưa bước ra được hả anh trai?"

"Trời đất, ai mà nỡ lòng nào đá anh vậy?!"

"Mắt còn đỏ hoe kia kìa. Anh khóc bao lâu rồi thế? Mạnh mẽ lên, người ta có con gọi "mẹ ơi" rồi đấy!"

Ban đầu Lục Minh còn mạnh miệng lắm:

"Ai chưa quên? Tôi mà chưa quên? Đùa à?"

"Ai khóc chứ? Không phải tôi, thế thôi."

Nhưng càng nhìn mấy dòng bình luận, hốc mắt anh càng đỏ.

Môi cong lên, khẽ mím lại, cuối cùng nghẹn ngào như đứa trẻ bị ức hiếp:

"Phải… là cô ấy đá tôi trước…"

"Mà cũng chưa chắc là con cô ấy đâu… có khi là… con trong phim thì sao…"

Khán giả tổng kết: Lục Minh - có chết cũng không chịu thừa nhận.

Tôi cũng xem buổi livestream đó, và tôi nghĩ… mọi chuyện đến đây là nên kết thúc rồi.

Ai ngờ hôm sau, chị quản lý đã chạy tới chất vấn:

"Bé yêu, em quen Lục Minh hả?"

Tôi sững người, chột dạ lắc đầu.

Năm đó tôi và Lục Minh yêu nhau thật sự chỉ là ngoài ý muốn.

Không ai biết, mà cũng chẳng cần ai biết.

Quản lý nhìn tôi chằm chằm, trên mặt hiện rõ hai chữ "nghi ngờ":

"Không quen hả?"

"Kỳ lạ ghê, thế tại sao quản lý của Lục Minh lại hỏi chị em có kết hôn chưa?"

"Chị bảo chưa, thì anh ta nói có một chương trình rất hợp với em."

…Chương trình rất hợp?

Chính là... chương trình hẹn hò phát sóng trực tiếp.

Quản lý của Lục Minh đang... gài độ cho tôi vào show cùng ảnh đế?

Tôi vừa định từ chối thẳng, quản lý đã cắt lời:

"Ngu mới không nhận! Cơ hội tự mang đến cửa mà không biết nắm, thì đừng hòng nổi được."

Không cho tôi cãi, chị ấy lập tức đẩy tôi vào chương trình hẹn hò đó.

Và rồi…

Ngay khoảnh khắc bước vào phim trường, ánh đèn rọi tới, tôi ngẩng đầu lên -- thấy Lục Minh.

Hai chân suýt nữa nhũn ra tại chỗ.

Thế nhưng… anh ấy lại thẳng thừng bước qua tôi như người xa lạ.

Không ít khán giả vốn vì Lục Minh mà bật xem chương trình, lập tức thi nhau tung bình luận:

"Cười xỉu, ảnh đế chắc bị sốc vì "con của người yêu cũ" nên mới lên show hẹn hò đúng không?"

"Ít ra còn đàng hoàng lên truyền hình hẹn hò, hơn là lén lút yêu đương rồi vỡ lở."

"Ủa, cái cô cứ nhìn chằm chằm vào Lục Minh từ nãy giờ là ai vậy? Tô Hà hả? Nhìn muốn dán luôn vô người ảnh rồi đó, fan cuồng à?"

Xin lỗi, fan cái gì, tôi chỉ nhìn có hai lần thôi!

Thấy Lục Minh chẳng hề đoái hoài gì tới mình, trong lòng tôi bỗng nhẹ nhõm hẳn -- xem ra anh ta chọn giả vờ không quen biết.

Tốt. Bớt drama.

Nhưng nếu định làm ngơ vậy thì… quản lý của anh ta gài tôi vào đây làm gì?

Ngủ khỏa thân bị muỗi độc đốt trúng "chỗ hiểm".Vừa sưng vừa đau không chịu nổi, đi lại cũng khó khăn.Tôi đành dẹp hết li...
27/12/2025

Ngủ khỏa thân bị muỗi độc đốt trúng "chỗ hiểm".

Vừa sưng vừa đau không chịu nổi, đi lại cũng khó khăn.

Tôi đành dẹp hết liêm sỉ sang một bên để đi khám cấp cứu.

Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, tôi hối hận đến xanh ruột.

Nam thần hồi cấp ba mà tôi từng thầm thích -- Ôn Kha Nhiên, đang ngồi ngay ngắn trong phòng khám.

Anh lật hồ sơ bệnh án, đẩy gọng kính gọng vàng lên rồi ngẩng đầu:

"Không ổn chỗ nào? Nằm sang giường bên cạnh, tôi xem cho."

1

Khoa cấp cứu bệnh viện.

Trong lúc xếp hàng đăng ký, tôi âm thầm chửi thầm cô bạn thân Hà Chi Dao tám trăm lần.

Nếu không phải vì nó thề sống thề chếc giới thiệu loại thuốc mỡ kia, còn dám lấy trời ra đảm bảo là hiệu quả tuyệt đối,

thì tôi cũng không đến mức nghiêm trọng đến nỗi… hai chân khép lại cũng không nổi,

càng không phải nửa đêm chạy tới khoa cấp cứu để xem một căn bệnh khó nói như thế này.

"Cô ơi, hiện tại khoa cấp cứu chỉ còn bác sĩ Ôn có số, cô có khám không?"

"Khám! Khám!"

Cầm số xong, tôi lê lết tìm đến phòng khám của bác sĩ Ôn.

"Cốc cốc cốc."

"Mời vào."

Động tác mở cửa của tôi khựng lại một chút.

Giọng này… sao nghe quen thế nhỉ? Hình như đã từng nghe ở đâu rồi.

Đang nghĩ thì bên dưới truyền lên một cơn đau nhói như kim châm.

Tôi không do dự nữa, vội đẩy cửa bước vào, đặt hồ sơ bệnh án lên bàn làm việc trước mặt bác sĩ.

Đồng thời, tôi lén quan sát vị bác sĩ nam tầm 27, 28 tuổi, đeo khẩu trang, dáng người hơi gầy, nước da trắng trẻo kia.

Ảo tưởng tan vỡ! Đúng là ghét của nào trời trao của nấy!

Tôi cầu nguyện suốt dọc đường, mong bác sĩ Ôn là một cô dì hiền lành dễ mến.

Nghe thấy giọng còn tự an ủi rằng dì thì giọng trầm một chút cũng được.

Cuối cùng vẫn bại trận trước hiện thực.

Tôi cam chịu ngồi xuống, mông vừa chạm ghế, bên dưới đã như bị bàn chải thô ráp cọ xát dày đặc, vừa ngứa vừa đau.

Tôi nhịn khó chịu, giọng mang theo chút thúc giục:

"Bác sĩ, bên dưới tôi khó chịu lắm."

Bác sĩ vốn đang cúi đầu, ánh mắt rời khỏi hồ sơ bệnh án, chậm rãi ngẩng lên,

đẩy gọng kính gọng vàng, giọng bình thản nói:

"Không ổn chỗ nào? Nằm sang giường bên cạnh, tôi xem cho."

Trời ơi! Tôi là kiểu xui xẻo được chọn sẵn à?

Bị muỗi độc đốt, bị bạn thân hại còn chưa đủ, đi cấp cứu mà bác sĩ lại chính là nam thần hồi cấp ba từng thầm thích?!

Hôm nay tôi nhất định phải chếc sao? Không chếc không được à?

Việc đột nhiên nhìn thấy người từng thầm yêu khiến tôi hoảng loạn đến mức hồn vía bay mất.

Hoàn toàn không dám nhìn thẳng Ôn Kha Nhiên, ánh mắt đảo loạn khắp nơi.

Đến khi liếc thấy tấm gương bên phải, trong gương phản chiếu một người phụ nữ đầu tóc bù xù, mặc váy ngủ hoa rộng thùng thình kiểu bà cô, trông vô cùng nhếch nhác.

Hê hê hê.

Là tôi.

Tôi nghĩ tinh thần mình nhất định có vấn đề rồi.

Nếu không thì sao lại… cười ngớ ngẩn với gương thế này.

"Bệnh nhân? Cô nghe hiểu lời tôi nói không?"

Thấy biểu cảm tôi thay đổi liên tục, ánh mắt phức tạp lại cười kỳ quái, Ôn Kha Nhiên tận tụy hỏi han.

Lúc này, tôi đã đạt đến cảnh giới "đứt dây thần kinh xấu hổ". Tôi hùng dũng tiến đến bên giường nằm xuống, hào phóng vén váy ngủ lên, tụt chiếc quần đùi rộng ra, hai chân dang rộng:

"Bác sĩ, anh lại đây đi."
..

Không biết có phải vì ngồi lâu rồi đột nhiên đứng dậy hay không,

Mà trên mặt Ôn Kha Nhiên bỗng thoáng hiện một chút ửng đỏ.

Anh có vẻ kinh ngạc trước thái độ quá đỗi tự nhiên và phóng khoáng của tôi, bước chân có chút chần chừ.

Đằng nào cũng "ngỏm", thà chết sớm cho siêu thoát. Thấy anh chần chừ, giọng tôi bắt đầu có chút sốt ruột:

"Anh sao thế? Không được à?"

"Không làm được thì ra ngoài đổi người khác làm được vào đây."

"Tôi đang vội."
..

Như bị chọc trúng dây thần kinh nhạy cảm, đôi mày quanh năm vô hỉ vô bi của Ôn Kha Nhiên thoáng hiện vẻ tức giận, nhanh chân bước đến bên giường.

Anh chậm rãi đeo găng tay, thái độ nghiêm túc chẳng khác nào chuẩn bị làm một ca phẫu thuật lớn tinh vi.

"Co hai chân lên, dạng ra."

Trong bệnh án chỉ ghi triệu chứng khó chịu, không ghi nguyên nhân.

Ôn Kha Nhiên quan sát kỹ một hồi rồi hỏi:

"Gần đây có… sinh hoạt tình dụk quá độ không?"

Tôi cảm thấy mình bị sỉ nhục. Đối với một người phụ nữ 26 tuổi vẫn còn "nguyên tem" như tôi, đây là một sự sỉ nhục trắng trợn.

"Không có."

Tôi nghiến răng nặn ra hai chữ, định giải thích rõ ràng.

"Bác sĩ, bên dưới tôi là… là vì…"

Dù trong lòng hạ quyết tâm vứt bỏ liêm sỉ, nhưng lời đến cửa miệng lại cứ ngắc ngứ khó thốt ra lời. Thấy dáng vẻ này của tôi, Ôn Kha Nhiên tỏ ra đã hiểu, giọng điệu vô cùng chuyên nghiệp nhưng không thiếu phần nhân văn:

"Vậy thì là tự mình… ừm, tự mình… quá thường xuyên rồi. Không cần ngại, đều là nhu cầu sinh lý bình thường."

"Chỉ là, nhìn tình trạng hiện tại của cô, đúng là có hơi quá đà rồi. Tôi bôi thuốc cho cô, trong thời gian hồi phục thì không được… không được làm cái đó nữa, sau này cũng phải chú ý chừng mực. Cô hiểu ý tôi chứ?"

Hay thật, cái miệng lắp bắp của tôi lại mọc lên trên mặt Ôn Kha Nhiên rồi.

Tôi phản ứng mất một lúc mới hiểu anh đang nói gì.

Một luồng xấu hổ vô cớ kèm theo cơn giận bốc thẳng lên tận đỉnh đầu. Tôi cảm thấy mình mất hết lý trí, túm lấy tay Ôn Kha Nhiên kéo thẳng vào "hiện trường", vạch ra:

"Giờ thì anh thấy chưa? Chạm thấy chưa? Là vết muỗi đốt đấy bác sĩ, là vết sưng đấy!"

Sau hành động bốc đồng ấy là sự im lặng ngượng ngùng đến chếc chóc.

Không hổ là bác sĩ khoa cấp cứu, từng gặp đủ sóng to gió lớn.

Người phá vỡ cục diện trước vẫn là anh:

"Xin lỗi, vừa rồi tôi không chú ý bên trong. Con muỗi đốt cô chắc là có độc, nhưng cũng không đến mức nghiêm trọng thế này. Cô có phải giấu bệnh sợ khám, tự bôi thuốc linh tinh hay dùng mẹo dân gian gì không?"

Cuối cùng cũng vào đúng trọng tâm.

Cuối cùng cũng vào đúng trọng tâm rồi! Tôi khai tuồn tuột từ việc con muỗi chết tiệt kia bị tôi tóm và h à n h hạ ra sao vào ngày hôm sau, cho đến việc tôi thê thảm than vãn với con bạn thân rồi bị nó hố như thế nào.

Ôn Kha Nhiên nghe rất nghiêm túc, thỉnh thoảng lại quan sát vùng sưng đỏ.

Rất nhanh đã kê xong thuốc, thấy tôi đi lại khó khăn, anh còn tốt bụng đích thân ra ngoài lấy thuốc về.

Trước khi bôi thuốc, tôi và Ôn Kha Nhiên vô tình chạm mắt nhau, rồi cả hai đều nhanh chóng dời tầm mắt đi chỗ khác.

"Chúng ta từng học cùng trường cấp ba, anh nhận ra tôi ?" Tôi thều thào hỏi. Động tác nặn thuốc mỡ của Ôn Kha Nhiên khựng lại một nhịp.

"Ừ, em là Ninh Hoán lớp sáu, tôi nhớ."

Nếu hôm nay trước khi ra cửa tôi gieo một quẻ, thì quẻ đó nhất định là 'vạn sự bất như ý'.

Chút may mắn cuối cùng -- anh không nhận ra tôi cũng tan thành mây khói khi anh nói chính xác lớp.

"Vậy anh còn nhớ… tôi từng viết thư cho anh không?"

Tôi chưa chịu chếc tâm, hoặc có lẽ là, muốn chếc thì chết cho triệt để.

Người đang dịu dàng bôi thuốc, trán phủ một tầng mồ hôi mịn, nghe câu này thì thoáng thất thần, tay mất kiểm soát.

"Á-- đau chếc tôi rồi, anh nhẹ tay chút đi."

Một tiếng rên khẽ bật ra, bầu không khí lập tức nhuốm chút mờ ám.

"Ý tôi là, bôi thuốc nhẹ tay thôi, chỗ đó chạm vào đau lắm á bác sĩ."

Tôi vội vàng giải thích với vẻ mặt nghiêm túc nhất cuộc đời mình.

"Xin lỗi, vừa nãy nghe em nói nên tôi hơi phân tâm. Ninh Hoán, cá nhân tôi thấy bây giờ không phải lúc để ôn lại chuyện cũ."

Ôn chuyện cũ?

Giữa tôi và Ôn Kha Nhiên, chuyện cũ duy nhất chính là lá thư đó.

Anh nói vậy, chẳng phải rõ ràng là vẫn nhớ lá thư ấy sao?

Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng chếc hẳn.

2

Trong khoảnh khắc đầu óc trống rỗng, mắt tối sầm,

trước mắt tôi hiện lên những dòng chữ trong lá thư năm đó --

lời "hào ngôn" vừa tự ti vừa buồn cười của cô gái mười bảy tuổi.

"Ôn Kha Nhiên, anh có gì ghê gớm chứ, tôi ghét anh chếc đi được. Dù anh có quỳ dưới váy lựu của tôi, tôi cũng sẽ không thèm nhìn anh lấy một cái."

Tôi liếc mắt nhìn sang Ôn Kha Nhiên - người đang quỳ gối bên giường, cả người gần như phủ phục giữa hai chân tôi để "phục vụ".

Đời người đúng là đừng bao giờ nói trước điều gì. Theo một nghĩa nào đó, lời tuyên bố hùng hồn năm xưa của tôi, sau khi tốn 50 tệ tiền khám và 103 tệ tiền thuốc, đã thực hiện được một cách hết sức... bàng hoàng và trớ trêu.

Cuối cùng cũng bôi xong thuốc, tôi thở phào một hơi, với tay lấy chiếc quần rộng của mình.

"Khoan đã, còn thuốc đặt phải đưa vào trong nữa."

"Tôi tự làm!"

Tôi kiên quyết đòi tự làm, Ôn Kha Nhiên rất hiểu ý, kéo rèm giường rồi lui ra ngoài.

Chếc tiệt, nếu lúc nãy có gương thì tôi đã tự bôi thuốc luôn cho rồi. Tôi vặn vẹo cơ thể đủ mọi tư thế kỳ quái, hì hục hồi lâu, nhìn viên thuốc trong tay mà chỉ muốn ăn luôn cho xong coi như là thuốc uống.

Thế nhưng, lý trí cuối cùng cũng chiến thắng. Tôi thực sự không muốn bị cơn đau sưng hổ thẹn này h à n h hạ thêm từng giây từng phút nào nữa.

"Bác sĩ, lại phải phiền anh rồi."

Ôn Kha Nhiên dường như đã liệu trước được, gần như ngay khi tôi vừa dứt lời, tấm rèm ở cuối giường đã được kéo ra.

Mặt Ôn Kha Nhiên hình như còn đỏ hơn.

Không phải nói bác sĩ trong mắt chỉ có bệnh, không có giới tính sao?

Tôi bị vẻ đỏ mặt của anh làm cho càng thêm thẹn thùng, cái quần cầm trong tay, mặc vào cũng không được mà cởi ra cũng chẳng xong.

Nhận ra sự khác thường của tôi, Ôn Kha Nhiên phản ứng lại, ho nhẹ một tiếng, khi ngẩng đầu lên mắt đã trong veo, không chút tạp niệm.

"Điều hòa phòng tôi hỏng rồi."

Lúc này tôi mới sực nhận ra, nhiệt độ trong phòng có vẻ nóng thật.

Tôi tự cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ lung tung của mình, dứt khoát tụt quần ra, cố gắng dùng sự hợp tác tuyệt đối để chứng minh cho anh thấy: Anh là bác sĩ giỏi, tôi cũng là bệnh nhân ngoan.

"Có cần gác chân lên không?"

"Mông có cần nâng cao chút không?"

"Anh nhét vào nhanh đi, em không sợ đau nữa đâu."
..

Trán Ôn Kha Nhiên lại vã thêm một tầng mồ hôi, mặt đỏ bừng, anh bóp viên thuốc rồi đưa tay lại gần.

Sau mấy phút dài đằng đẵng và dày vò, tấm rèm cuối cùng cũng được kéo hẳn ra, tôi và Ôn Kha Nhiên gần như đồng thời thở dốc một hơi dài.

"Hôm nay làm phiền anh rồi, bác sĩ."

Tôi khách sáo nói lời cảm ơn, chỉ mong nhanh chóng khép lại cơn ác mộng của ngày hôm nay.

"Đây là WeChat của tôi, sau này nếu còn thấy không ổn chỗ nào, cứ liên hệ với tôi bất cứ lúc nào."

Ôn Kha Nhiên rất tự nhiên lấy điện thoại ra, mở mã QR WeChat.

Ảnh đại diện là một chú chim cánh cụt đứng giữa trời băng tuyết, vừa cô độc vừa vụng về.

"Anh cũng thích chim cánh cụt à, bác sĩ Ôn?"

"Ừ. Với lại… bây giờ đã khám xong rồi, em không cần gọi tôi là bác sĩ suốt nữa."

Ý gì đây?

Không gọi bác sĩ thì gọi là gì?

Tôi nghĩ một chút, bật cười, cúi xuống quét mã QR.

"Vậy… tạm biệt nhé, bạn học Ôn. À mà, không gặp lại nữa thì càng tốt, em thật sự không muốn bị bệnh thêm lần nào nữa đâu, khó chịu lắm."

Tôi cố ý bĩu môi làm vẻ khoa trương, trong lòng thì sốt ruột muốn đi cho xong, nhưng hành động lại buồn cười như đang quay phim slow motion, từng bước nhích về phía cửa.

Address

Ho Chi Minh City
736464

Telephone

+84357881388

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hôm Nay Tôi Hơi Rảnh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share