16/01/2024
Nhân sinh, cuối cùng cũng được gói lại được trong chén rượu VÔ DANH
Một chén rượu nhỏ, giảm được 10 năm suy tư !
Cuộc sống, bởi vì để tâm cho nên mới đau khổ, bởi vì nghi ngờ cho nên mới tổn thương, bởi vì xem nhẹ cho nên mới vui vẻ, bởi vì đạm bạc cho nên mới hạnh phúc.
Vậy nếu, không có đau khổ, không có tổn thương, liệu ta có biết vui vẻ, hạnh phúc không ?
Nhớ lại, hồi bé thơ, tôi mong một ngày trôi qua thật nhanh, đến cuối buổi còn đi chơi. Muốn một năm trôi qua thật nhanh, đến cuối năm còn có manh áo mơi mới, miếng thịt thơm ngon; mà sao một ngày dài thế, một năm trôi qua lâu thế. Rồi ngày hôm nay, ngồi đây, viết bài này, lời bố mẹ còn văng vẳng bên tai : thời gian trôi nhanh lắm các con ạ.
Thực sự, đời người như bóng câu qua cửa vậy.
Lúc còn trẻ, tôi nhiều mơ mộng, tôi mơ làm anh hùng, tôi mơ tạo dựng cuộc sống sung túc cho gia đình mình, tôi mơ tiền, tôi mơ những cô gái đẹp, tôi mơ có năng lực siêu nhiên, tôi mơ hái sao hái trăng, tôi mơ giải cứu cả thế giới. Đương nhiên, ngoài những lúc khi chén rượu khi cuộc cờ khi xem hoa nở khi chờ trăng lên, tôi khá là nỗ lực học tập, rèn luyện và làm việc.
Nhưng, cho dù có cố gắng nỗ lực, thì mười việc xảy ra, có đến mười một việc chả theo ý mình. Đúng là như vậy, thư quý vị!
Đời người, nhẹ như lông hồng, ngắn chẳng tày gang, mà lại dài và nặng nề như một cơn mê tăm tối. Việc tốt thì nặng vô cùng mà việc xấu thì thật là dễ dàng, cám dỗ.
Nhưng, rồi thế nào là việc xấu – việc tốt, khi hạnh phúc chỉ làm một tấm chăn hẹp ?
Rồi, đến một lúc nào đó, khi trải qua cái phù du, phù dung và phù hoa; qua những thăng trầm, lên voi thì chưa mà xuống chó đã nhiều; ta – hoặc đánh mất mình – hoặc nhận ra rằng : làm gì có mùa xuân quanh năm, mà ta cũng không cần có mùa xuân quanh năm. Mùa nào, như thế nào, thì ta cũng luôn đón nhận, vui tươi, với tâm hồn trẻ thơ và cách nhìn trong trẻo.
Nhân sinh của ta đã thành! Đến lúc này, ta mới thấy rằng, hiểu rằng, chia ly chính là quy luật của cuộc sống, hội tụ chỉ là một quá trình làm nên sự chia ly. Trong nắng có mưa, trong lạnh có ấm, trong bất hạnh có trả giá, trong trả giá có đồng cảm, trong đồng cảm có xót xa. Có bình yên nào mà không ( có) xót xa đâu.
Nhân sinh cũng giống như một ly rượu, đong đầy cũng tốt mà vơi nửa cũng chẳng sao, cần chi phải tranh giành quyết liệt ? Nồng đậm cũng tốt mà nhạt nhẽo cũng được, vẫn đều có hương vị riêng. Vội vàng cũng tốt mà chậm chạp cũng được, vậy thì đã sao? Ấm áp cũng được mà lạnh lẽo cũng tốt, chỉ cần nhìn nhau cười một cái đã thấy bình yên trọn vẹn. Cuộc sống, bởi vì để tâm cho nên mới đau khổ, bởi vì nghi ngờ cho nên mới tổn thương, bởi vì xem nhẹ cho nên mới vui vẻ, bởi vì đạm bạc cho nên mới hạnh phúc. Chúng ta đều là những vị khách qua đường của đất trời, có rất nhiều việc chúng ta không thể làm chủ được, vậy nên mọi việc hãy cứ để duyên khởi đi…
Xưa ta hăng lắm, xưa ta nỗ lực lắm, xưa ta vất vả lắm, xưa ta ấm ức lắm, xưa ta giỏi lắm mà không gặp may. Giờ đây ai hiểu ta cũng được mà không hiểu ta cũng chẳng sao. Ta vẫn thế, vẫn cứ nỗ lực, ta vẫn yêu đời yêu người, ta vẫn đóng góp cho xã hội, ta vẫn giúp người, giúp đời, nhưng ta không cần phải xướng tên trên bảng vàng nữa. Ta không còn cần sự trầm trồ, khen ngợi bốn phương tám hướng nữa. Ta muốn hữu danh mà lại VÔ DANH.
Nhân sinh, cuối cùng, cũng gói lại được trong chén rượu VÔ DANH. Bởi vì, ta đã hiểu rằng, làm gì có mùa xuân quanh năm, mà ta cũng không cần có mùa xuân quanh năm. Mùa nào, như thế nào, thì ta cũng luôn đón nhận, vui tươi, với tâm hồn trẻ thơ và cách nhìn trong trẻo.
Vô Danh, rót chén rượu ra thơm nồng nàn, làm ta ham muốn.
Ý nói : khi mới ra đời, chúng ta đều bị cái xinh đẹp, cái lạ lùng, cái phồn hoa hấp dẫn mà hấp tấp, vội vã bước vào đời với sự suy tư, trăn trở.
Nhấp lần thứ nhất trọn vị cay, ý nói : đời người nên trải qua khổ hạnh, đi từ cái gian nan mà nên, càng đi trong gian khó đôi chân càng đứng vững giữa dòng đời.
Nhấp lần thứ hai thấy ngọt, thơm nồng nàn vị của bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông được ém trong mùa màng hoa quả, ý nói : như trải qua bao gian nan vất vả, cay đắng của đời người thì thành công, vị ngọt ngào của cuộc sống sẽ tới. Lại càng thêm hay, khi chén đắng bao nhiêu, cảm được chén ngọt lại trọn vị bấy nhiêu.
Và nhấp lần thứ ba mùi thơm bay lên mũi rồi tạo ta hậu vị, có chút đắng, một chút chua thơm, rồi sự ngọt ngào đọng lại. Nó làm ta suy nghĩ về cuộc đời. Cả một đời người muôn màu muôn vẻ, có lúc đắng cay có lúc ngọt bùi, hội tụ đầy đủ trong chén rượu VÔ DANH nhỏ bé. Những gian khổ, đau thương là bài học, là sự trải nghiệm để gặt hái được thành công. Một chén rượu đầy cảm xúc và mang ý nghĩa sâu sắc.
Đến nhấp thứ ba này, phải dùng tâm cốt mà cảm nhận. Cảm được ngũ vị như thế nào là tùy vào sự trải nghiệm thực tế trong cuộc sống của mỗi người.
Cũng là một chén VÔ DANH, cũng là một câu chuyện cuộc sống nhưng cách nhìn nhận mỗi người khác nhau, nên nếm trải mùi vị khách nhau. Mỗi lần nếm qua là mỗi vị cảm nhận được lại khác, người càng có nhiều trải nghiệm lại cảm được cái ngon của VÔ DANH.
Nhân sinh trong một chén rượu, thử một lần thưởng tam đạo tửu, miệng từ từ cảm nhận, tâm từ từ thưởng thức, hồi niệm cái đã đi qua mà từ từ ngẫm nghĩ, từ từ chiêm nghiệm. Mọi gian nan, buồn khổ đều có thể chịu đựng được, đều có thể dung hòa được.