15/01/2026
CÂU CHUYỆN: HƯƠNG TẾT CÒN Ở LẠI
Tôi đã có một năm đi rất nhanh.
Nhanh đến mức nhiều khi quên mất hôm nay là thứ mấy, quên cả cảm giác ngồi ăn một bữa cơm trọn vẹn. Mọi thứ cứ cuốn đi, từ sáng đến tối, từ ngày này sang ngày khác. Mệt thì vẫn mệt, nhưng không cho phép mình dừng lại.
Rồi Tết đến lúc nào không hay.
Con đường về quê vẫn vậy, nhưng lòng tôi khác trước. Không còn háo hức như ngày còn nhỏ, chỉ thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng được về. Nhà vẫn là ngôi nhà cũ, người thân vẫn là những gương mặt quen, chỉ có thời gian là in thêm vài nếp nhăn trên mỗi khuôn mặt.
Bữa cơm ngày Tết không cầu kỳ.
Vài món quen, tiếng nói cười vừa đủ.
Trên mâm, có một đĩa nem chua – thứ mà ngày xưa cả năm mong chờ, chỉ Tết mới được ăn.
Tôi gắp một miếng.
Vị chua dịu, cay nhẹ, mùi lá chuối thoang thoảng.
Bất giác thấy lòng mình chậm lại.
Những lo toan ngoài kia, những ngày mệt nhoài bỗng dưng không còn quan trọng đến thế.
Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu:
Tết không cần phải rộn ràng.
Chỉ cần đủ người, đủ ấm, đủ một hương vị để nhắc mình nhớ mình đến từ đâu.
Giữa dòng đời đổi thay, nem chua Chú Tư vẫn lặng lẽ như vậy.
Không ồn ào, không phô trương.
Chỉ âm thầm đưa hương vị quê hương vào mâm Tết,
Đưa cái Tết xưa trở về trong lòng những người đã đi qua quá nhiều năm tháng.
Và tôi nhận ra…
Sau tất cả những mệt nhoài,
Được ngồi bên người thân, bên bạn bè,
Ăn một miếng nem quen,
Cảm thấy bình yên –
Đã là một cái Tết rất trọn vẹn rồi.